Người già, người trung niên, phụ nhân, thiếu nam, thiếu nữ, thậm chí cả trẻ con... Giọng nói của những người ấy vẫn vang vọng bên tai Mộ Thu.
Nhưng Mộ Thu chẳng còn hơi sức để tranh cãi với họ nữa.
Nàng ngước mắt lên, nhìn về phía Vệ Như Lưu, người vẫn đang đứng yên tại chỗ.
Ánh đèn lấp lánh phản chiếu trên gương mặt hắn, làm nổi bật ánh mắt thâm trầm u tối.
"Vệ Như Lưu, ta ở đây."
Mộ Thu lên giọng.
Khoảnh khắc cất lên câu nói ấy, nỗi nghẹn khuất trong lòng nàng cũng tan đi.
Những người xung quanh nghe thấy lời của nàng thì vô thức quay đầu lại nhìn. Nhưng họ không thấy rõ dung mạo của Mộ Thu mà chỉ thấy bóng dáng nàng nhấc váy, chạy đến bên cạnh Vệ Như Lưu.
Dĩ nhiên, Vệ Như Lưu cũng nghe thấy.
Môi hắn mím chặt, ngẩng đầu lên.
Ngay lúc ấy, Mộ Thu mang theo hương thơm nhàn nhạt của hoa dành dành chạy đến bên hắn, nàng nắm lấy tay áo quan phục của hắn.
"Chúng ta đi thôi." Nàng mỉm cười.
Sự chông chênh bao trùm lấy Vệ Như Lưu thoáng chốc tan biến.
Hắn lặng lẽ nhìn nàng vài lần rồi mới nói: "Được, theo ta."
Hắn đưa nàng đến một quầy hàng nhỏ chuyên bán mặt nạ và đèn l*иg gần đó.
Vị trí quầy hàng này không thuận lợi, ánh sáng lờ mờ, nếu không phải Vệ Như Lưu tinh mắt thì khó mà phát hiện ra.
Cũng vì vị trí không tốt, nên xung quanh quầy hầu như chẳng có khách.
Chủ quầy là một tiểu cô nương, đôi tay khéo léo của nàng ấy đang chăm chú làm đèn l*иg. Thấy có hai vị khách đến, nàng ấy không hề để ý đến y phục của Vệ Như Lưu mà nhiệt tình chào đón hai người.
Mặt nạ treo đầy trên giá gỗ, đủ mọi kiểu dáng.
Lúc nãy Mộ Thu chạy ra kéo tay áo Vệ Như Lưu chỉ vì lòng nàng thấy bất bình, giờ đi đến nơi tối nên nàng vội buông tay ra.
Vệ Như Lưu cúi đầu xuống nhìn ống tay áo trống không, hắn chẳng nói gì mà chỉ đi đến giá chọn mặt nạ, rồi hỏi Mộ Thu: "Có thích cái nào không?"
Mộ Thu không khỏi nhìn sang mấy chiếc mặt nạ, nàng ngạc nhiên: "Huynh mua cho ta sao?"
Vệ Như Lưu đáp: "Không đeo mặt nạ, không đội mũ chóp, muốn để người ta nhận ra thân phận của nàng sao?"
Mộ Thu: "..."
Vệ Như Lưu lấy xuống một chiếc mặt nạ nửa khuôn mặt được chạm khắc hoa văn mây, giơ lên trước mặt nàng, rồi hắn đưa tới cho nàng xem: "Cái này thế nào?"
Mộ Thu cầm lấy ngắm nghía: "Đẹp lắm."
Nàng liếc nhìn hơn mười mấy chiếc đèn l*иg đặt trên bàn, nàng cầm lên một chiếc hình con thỏ nói: "Mua thêm một cái đèn l*иg nhé."
Vệ Như Lưu lập tức trả tiền.
Mộ Thu đeo mặt nạ vào, đưa chiếc đèn thỏ béo tròn cho Vệ Như Lưu: "Huynh cầm chiếc đèn này đi."
Nhìn con thỏ mập ú kia, Vệ Như Lưu tỏ vẻ chán ghét.
"Mập quá."
Nhưng hắn vẫn cầm lấy, còn giơ nó ra trước soi sáng con đường dưới chân hai người.
"Đi thôi."
Phiên chợ đêm gần bờ hồ, nhưng vẫn cách đó một quãng. Vệ Như Lưu và Mộ Thu đi trên con đường nhỏ ít người qua lại, tránh xa đám đông, không còn chen chúc giữa dòng người nữa.
Đi trong yên lặng một lúc, Vệ Như Lưu bỗng lên tiếng hỏi: "Sao vừa rồi lại chạy ra bất chợt thế?"
Hắn không hỏi vì sao nàng biến mất sau lưng mình.
… Điều đó không quan trọng.
Chỉ cần kết quả là nàng đã trở lại là được.
"Vốn dĩ ta vẫn luôn đi sau huynh, nhưng bị dòng người đẩy ra. Sau khi ta đứng vững lại mới tiếp tục đi theo sau huynh, chuyện bình thường mà?"
Mộ Thu chấp hai tay ra sau, nàng cúi đầu dẫm lên mấy nhánh cỏ dại mọc ven hồ, tùy ý đáp lời hắn.
Vệ Như Lưu liếc nhìn nàng, rồi lại rời mắt đi: "Chỉ vậy thôi?"
"Với cả thấy bất bình nữa."
Vệ Như Lưu chợt bật cười.
Hắn phát hiện, đúng là Mộ Thu có lý trí có điềm tĩnh, nhưng nàng cũng vô cùng to gan liều lĩnh.
Sự lý trí đó là bản năng trời sinh của nàng, còn tính liều lĩnh là do những năm tháng sống chốn thị thành rèn giũa nên.
Hai tính cách tưởng như trái ngược ấy lại hòa quyện trong nàng, khiến nàng thỉnh thoảng làm ra những hành động khiến hắn bất ngờ.
Những hành động ấy chưa hẳn đã là phương án tốt nhất, nàng hẳn cũng hiểu điều đó, nhưng nàng vẫn kiên trì làm đến cùng.
Thật là… đáng yêu.
Đây là lần đầu tiên trong đời hắn cảm thấy có người xứng đáng với hai từ "đáng yêu".
"Huynh cười gì thế?" Mộ Thu bỗng hỏi.
Vệ Như Lưu dứt khoát bật cười thành tiếng.
Mộ Thu lại càng thấy khó hiểu.
Đúng lúc ấy, một chùm pháo hoa bắn lên từ giữa lòng hồ, nổ tung trên bầu trời đêm.
Màn pháo hoa này mở đầu cho buổi trình diễn pháo hoa của lễ hội hoa đăng.
Mộ Thu chẳng còn tâm trí hỏi han chuyện lúc nãy nữa, nàng ngẩng đầu lên nhìn bầu trời sáng rực như ban ngày dưới ánh pháo hoa.
Tiếng pháo hoa nổ vang không dứt, Vệ Như Lưu cúi đầu, ghé sát tai nàng, thì thầm: "Xem xong ta đưa nàng về nhé?"
Tuyết đã tan, nhưng khí xuân vẫn còn lạnh thấu. Khi hắn nghiêng người đến gần, hơi ấm lưu chuyển trong huyết mạch hắn tựa như theo hơi thở truyền sang người Mộ Thu.
Đôi tai lạnh buốt của nàng vì thế mà âm ấm lên, khe khẽ ửng đỏ.
Xem pháo hoa ở đâu cũng là xem mà, rồi nàng nhẹ nhàng gật đầu.
Lúc gật đầu, một lọn tóc mảnh trước trán nàng khẽ đung đưa theo cử động.
Vệ Như Lưu nhìn lọn tóc ấy, bàn tay hắn thoáng ngứa ngáy.
Nhưng rất nhanh, Mộ Thu cảm thấy khoảng cách giữa hai người hơi gần quá, nàng mới âm thầm dịch ra nửa bước.
Vệ Như Lưu xoa ngón tay, đè nén cơn ngứa ngáy ấy xuống.
Một tay hắn cầm đao, một tay xách đèn l*иg, cùng nàng ngẩng đầu ngắm pháo hoa trên trời.
Nhưng ngắm mãi, ánh mắt hắn lại vô thức rơi xuống gò má của Mộ Thu.
Nàng rút tay vào trong áo choàng, say sưa ngắm nhìn bầu trời.
Ở Dương Châu, nàng chưa từng thấy màn pháo hoa nào hoành tráng đến vậy.
Ngắm khoảng một khắc sau, Mộ Thu mới dần thỏa mãn.
Nàng nghiêng đầu nhìn Vệ Như Lưu, vừa vặn chạm phải ánh mắt hắn.