Chương 84: Hội hoa đăng (4)

"Sao nàng lại đến đây?"

Mộ Thu nói: "Giản Ngôn Chi đưa ta đến."

Vệ Như Lưu còn chưa kịp hỏi về tình hình của Giản Ngôn Chi, Mộ Thu đã chủ động giải thích: "Hắn nói mình không khỏe nên đi trước rồi."

Khi đó, Giản Ngôn Chi vừa ôm bụng vừa chạy, miệng nói đau bụng nhưng chân chạy còn nhanh hơn thỏ. Nếu Mộ Thu tin được lời hắn ta, chắc nàng thật sự phải đi khám mắt mất.

Nàng gọi hắn ta mấy tiếng từ phía sau, nhưng càng gọi thì Giản Ngôn Chi chạy càng nhanh.

Mộ Thu bất đắc dĩ, trong lòng thầm ghi sổ nợ với Giản Ngôn Chi một nét thật đậm.

Nàng cũng không có ý định chuồn đi như Giản Ngôn Chi.

Chưa nói đến chuyện nàng ra ngoài mà không mang theo hộ vệ, một mình đi trên con phố nhộn nhịp này nguy hiểm thế nào, mà còn phải kể đến việc người của Hình Ngục Ti đã đi báo tin cho Vệ Như Lưu. Nếu Vệ Như Lưu tới mà không thấy ai ở đây thì không hay lắm.

Nhưng Vệ Như Lưu đến nhanh hơn nàng tưởng.

Bóng dáng màu vàng của Giản Ngôn Chi vừa biến mất trong màn đêm, thì từ một hướng khác, Vệ Như Lưu đã cầm đao bước ra từ bóng tối.

Nàng tính toán theo tốc độ di chuyển, rất có thể hắn vừa nhận được tin đã lập tức chạy tới đây.

Vệ Như Lưu nói với Mộ Thu: "Ta đưa nàng về." Đúng lúc, nếu nàng có gì muốn nói thì có thể nói lúc đi đường.

Mộ Thu từ chối: "Không cần đâu, ngài vẫn đang làm nhiệm vụ. Nếu được thì phiền ngài tìm người đưa ta về là được."

Vệ Như Lưu đã đi được hai bước theo hướng nàng tới, hắn xoay người nhìn nàng.

"Vốn dĩ ta cũng không cần canh giữ ở đây. Trước đó ta không rời đi là vì chưa có lý do chính đáng để đi thôi."

"Giản Ngôn Chi đưa nàng đến đây rồi lại bỏ mặc nàng ở lại, ta đành phải thay hắn thu dọn hậu quả."

Mộ Thu bị lời này thuyết phục.

Nàng đuổi kịp Vệ Như Lưu.

Vệ Như Lưu vốn có đôi chân dài nên hắn đi bước nào cũng nhanh, Mộ Thu ở bên cạnh theo không kịp, nàng đành phải tăng tốc.

Nhưng không biết từ lúc nào, nàng đã vô thức trở về tốc độ đi bộ bình thường.

Mộ Thu liếc nhìn Vệ Như Lưu.

Hắn ôm đao trong tay, ánh mắt luôn nhìn về phía trước không nói một lời, thần sắc của hắn bình thản khiến người khác chẳng thể đoán được hắn đang nghĩ gì.

Hai người dần đi vào khu phố náo nhiệt.

Giờ đã gần đến lúc bắn pháo hoa, phố xá còn đông đúc hơn khi Mộ Thu mới đến. Dòng người chen chúc như thủy triều.

Thế nhưng, có những ai tinh mắt khi trông thấy quan phục của Vệ Như Lưu đã vô thức né ra sau, cố gắng kéo giãn khoảng cách với hắn, bọn họ sợ mình vô tình chạm vào, chọc giận hắn rồi chết ngay tại chỗ.

"Này này, các ngươi chen lấn gì thế? Điên à!" Một người suýt bị đẩy ngã xuống đất quát lên.

"Nhỏ giọng thôi, nhìn xem đó là ai kìa." Người bên cạnh chỉ về phía trung tâm con đường.

"Gì cơ?" Người kia nhìn sang đó theo hướng chỉ tay của đối phương, sắc mặt lập tức biến đổi, hắn ta thậm chí chẳng buồn lấy lại món trang sức mình vừa chọn đã vội vã bỏ chạy.

Những ai sống lâu năm ở kinh thành, nào có ai không nhận ra quan phục màu đỏ thêu hạc đặc trưng của thiếu khanh Hình Ngục Ti.

Cho dù trong thoáng chốc có người không nhận ra, thì dưới sự nhắc nhở khe khẽ của những người xung quanh họ cũng lập tức hiểu được.

Từng nơi Vệ Như Lưu đi qua, đám đông chỉ mong tránh càng xa càng tốt, chỉ trong chốc lát, con phố chật ních người bỗng dưng xuất hiện một khoảng trống.

Khoảng trống này theo từng bước chân của Vệ Như Lưu mà mở rộng dần.

Vệ Như Lưu khẽ cụp mắt xuống, hàng mi dài và dày của hắn rũ xuống tạo thành một mảng bóng tối như cánh quạ dưới đáy mắt.

Thần sắc hắn lạnh lùng, dường như hắn không nghe thấy những lời xì xào của đám đông, cứ thế tiếp tục bước đi.

Hắn đi rất chậm. Rõ ràng với chiều dài của sải chân mình, hắn có thể bước rất nhanh, nhưng hắn lại cố tình thu hẹp bước chân chậm rãi hơn bình thường, khiến hắn có chút gượng gạo không tự nhiên.

Thực ra, hắn không để tâm những người xa lạ này nghĩ gì về mình.

Những gì có thể mất, hắn gần như đã mất hết rồi. Bây giờ, điều mà hắn trân trọng muốn giữ lấy chỉ còn lại rất ít.

Nghĩ đến đây, Vệ Như Lưu bỗng nghiêng đầu tìm kiếm bóng dáng Mộ Thu, hắn muốn xem lúc này nàng có biểu cảm gì.

Nhưng mà….

Hắn không thấy bóng dáng của Mộ Thu đâu.

Mấy mét phía sau hắn hoàn toàn trống trải, không có ai cả.

Vệ Như Lưu hơi bối rối.

Ngay sau đó, một cảm giác mất mát kỳ lạ bao trùm lấy hắn.



Vốn dĩ Mộ Thu đi bên cạnh Vệ Như Lưu, cách hắn không đến một sải tay.

Nhưng khi đám đông rút lui, nàng bị xô đẩy đến mức đứng không vững, gần như bị cuốn về phía bên kia đường.

Đến khi vất vả ổn định lại cơ thể, nàng ngẩng đầu lên tìm kiếm Vệ Như Lưu thì đột nhiên những lời bàn tán xì xào của đám đông len lỏi vào tai nàng.

"Vị thiếu khanh Hình Ngục Ti này nhìn thì cũng ra dáng người tử tế, ai ngờ lại gϊếŧ người không chớp mắt."

"Chứ còn gì nữa. Theo kinh nghiệm bao năm của ta, nhìn tướng mạo này là biết ngay, chắc chắn không cha không mẹ, tổn hại âm đức."

Người bị chửi không phải nàng, nhưng trong lòng Mộ Thu lại trào lên một cơn giận.

Phương trượng Vô Mặc của Tây Sơn Tự là một cao tăng đắc đạo nổi tiếng, đạo hạnh của ngài ấy chẳng lẽ còn thua kém mấy thầy bói vỉa hè này sao?

Ở Tây Sơn Tự, phương trượng Vô Mặc chưa bao giờ ghét bỏ Vệ Như Lưu.

Mộ Thu nhìn quanh nhưng không tìm ra được kẻ vừa nói những lời kia.

Nàng cau mày.

Bản tính nàng vốn không chịu được bất công, nàng sẵn sàng bênh vực cả người xa lạ. Với Vệ Như Lưu, có thể họ chưa hẳn là bạn bè, nhưng chắc chắn không phải người xa lạ.

Tối nay, sau khi nghe những lời Giản Ngôn Chi nói, lòng nàng vốn đã không thoải mái rồi. Giờ nàng lại phải chứng kiến cảnh này, nghe những lời này khiến một cục tức nghẹn lại trong lòng nàng, không thể giải tỏa.

"Chậc chậc, nhìn mà xem, ai dám lại gần hắn chứ?"

"Chứ còn gì nữa… Ấy, hắn đứng im ở đó làm gì vậy? Không lẽ nhịn không được, muốn gϊếŧ người?"

"Không thể nào đâu. Hôm nay là tiết hoa đăng, ngay cả hoàng thượng cũng xuất cung vui chơi cùng dân chúng, hắn dám gϊếŧ người bừa bãi à?"

"Thôi thôi, tên điên này phát điên lên thì ai biết được hắn sẽ làm gì. Chúng ta mau tránh xa hắn một chút đi."