Dù nhiều năm trôi qua, khi nhắc lại chuyện này Giản Ngôn Chi vẫn cảm thấy dở khóc dở cười.
Mộ Thu khẽ cong khóe môi: "Huynh thích là được, nhưng đúng là khá sặc sỡ."
Giản Ngôn Chi nhún vai, tỏ vẻ bất đắc dĩ.
"Quân tử hòa nhi bất đồng, câu này mà lại từ miệng Vệ Như Lưu nói ra sao?" Mộ Thu suy nghĩ về câu nói ấy.
Hôm đó ở Hình Ngục Ti, Vệ Như Lưu còn thẳng thừng nói rằng mình ghét nhất là đeo ngọc, cũng chẳng tính là quân tử.
Giản Ngôn Chi thở dài, dùng quạt gõ nhẹ lên bàn: "Đó là vì cô nương không nhớ con người trước kia của hắn thôi. Giờ đây, thiên hạ có ba vị công tử nổi danh: Trạng nguyên Giang Hoài Ly, thế tử Ninh Dũng Hầu, và đường huynh của cô nương. Họ là những người trong mộng của biết bao thiếu nữ Lạc Thành. Nhưng mười năm trước, có Vệ Như Lưu như châu ngọc tỏa sáng trước mặt, ngoài hắn ra, ai dám nhận danh xưng thiếu niên lang phong hoa vô song?"
Mộ Thu im lặng một lúc.
Nàng hoàn toàn không thể kết nối Vệ Như Lưu bây giờ với hình ảnh mà Giản Ngôn Chi vừa kể.
Giản Ngôn Chi nhún vai, gãi đầu: "Thôi bỏ đi, đừng nói mấy chuyện mất hứng này nữa. Hôm nay là là tiết hoa đăng, chúng ta nên vui vẻ một chút."
Hắn ta đảo mắt một vòng rồi cất cao giọng nói: "Mộ nhị tiểu thư, cô nương vừa mới hồi kinh, chắc hẳn chưa từng dạo quanh hồ Thanh Huyền đúng không? Để ta dẫn cô nương đi xem một vòng nhé?"
Câu này hắn ta vừa nói cho Mộ Thu nghe, vừa nói cho mẫu thân hắn ta nghe.
Hắn ta nghĩ, chắc mẫu thân không còn lý do gì để cản mình xuống phố dạo chơi nữa.
Quả nhiên, từ đầu bên kia của gian phòng, Giản phu nhân đang trò chuyện với Mộ đại phu nhân lập tức ngẩng đầu, bà ấy vui vẻ cười, dùng khăn che miệng mà nói: "Được được, mấy đứa trẻ các con không thích ngồi trong phòng cùng bọn ta, xuống dưới chơi cũng tốt, cứ chơi cho thỏa thích."
Giản Ngôn Chi cười hì hì, nháy mắt với Mộ Thu.
Mộ Thu cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng Giản phu nhân cũng đã lên tiếng, nàng còn chưa kịp suy nghĩ thì đã bị Giản Ngôn Chi kéo đi.
Ra khỏi tửu lâu, nàng mới thực sự cảm nhận được dòng người đông đúc đến mức nào.
Gió đêm rì rào mạnh mẽ, nhưng vì người quá đông nên nàng không thấy lạnh lắm.
Đối diện dãy tửu lâu là hồ Thanh Huyền, ven hồ tự nhiên hình thành một cái chợ, có hàng quán bán đồ ăn, cũng có quầy hàng bán những món đồ lạ mắt.
Khắp nơi giăng đèn kết hoa, đủ loại l*иg đèn treo đầy trên phố nhỏ ngõ hẹp, ánh sáng vàng nhạt tỏa ra soi rọi con đường dưới chân.
Bên bờ hồ, người ta đang thả hoa đăng.
Hoa đăng trôi theo dòng nước, nối tiếp nhau không dứt.
Ánh đèn nhân gian rực rỡ, sáng đến mức có thể sánh cùng ánh trăng trên trời.
Mộ Thu nhìn quanh, trên mặt nàng không kìm được mà nở nụ cười vui vẻ. Từ khi trở lại kinh thành, đã rất lâu nàng không được thấy cảnh náo nhiệt như thế này rồi.
"Mộ nhị tiểu thư!"
Giản Ngôn Chi hét to bên tai Mộ Thu. Hắn ta cũng không còn cách nào khác, chợ đêm quá ồn ào, nếu không hét lên thì người bên cạnh hoàn toàn không nghe rõ.
"Ta đưa cô nương đến một nơi yên tĩnh hơn nhé?"
"Được." Mộ Thu đáp, nàng sợ Giản Ngôn Chi không nghe rõ còn làm động tác gật đầu.
Hai người len lỏi qua đám đông, cuối cùng cũng đến một nơi tương đối yên tĩnh, là con phố mà Hình Ngục Ti tuần tra.
"Vệ thiếu khanh của các ngươi đâu? Gọi hắn qua đây giúp ta."
Giản Ngôn Chi túm lấy một thuộc hạ của Hình Ngục Ti, mở miệng đòi người.
Hắn ta sợ Vệ Như Lưu không đến nên bổ sung: "Nói với hắn rằng, Giản Ngôn Chi và một vị cô nương đang chờ hắn."
Sau khi thuộc hạ của Hình Ngục Ti đi thông báo, Mộ Thu quay mặt lại, nàng lặng lẽ nhìn Giản Ngôn Chi, cười mà không nói.
Giản Ngôn Chi bị nàng nhìn chằm chằm, sống lưng hắn ta lạnh toát, sợ đến phát hoảng.
Hắn ta cười gượng: "Ta và Mộ nhị tiểu thư đều là người tay trói gà không chặt, tìm một thị vệ đi theo cũng yên tâm hơn. Cô nương nói có phải không?"
Hắn ta phải hy sinh quá lớn vì Vệ Như Lưu.
Nhưng tiễn Phật thì phải tiễn đến Tây Thiên, giờ hắn ta cần tìm một lý do thật hợp lý để rút lui khỏi nhóm ba người này.
…
Hoàng đế vi hành, đương nhiên hồ Thanh Huyền sẽ do cấm vệ quân đảm nhận canh gác. Dù Hình Ngục Ti có tuần tra thì cũng chỉ phụ trách các con phố bên ngoài.
Gió đêm trên cao thổi mạnh, Vệ Như Lưu ngồi nghiêng trên bệ cửa sổ tự rót rượu uống, hắn đặt thanh đao ở ngay bên cạnh.
Thuộc hạ đến tìm hắn.
Vệ Như Lưu rót rượu: "Nói đi."
Thuộc hạ lặp lại lời của Giản Ngôn Chi.
Động tác rót rượu của Vệ Như Lưu hơi khựng lại, rượu trong suốt tràn khỏi thành ly, nhỏ xuống mu bàn tay hắn rồi chảy xuống.
Hắn ngửa cổ uống cạn rượu ngon trong chén: "Ta đi xem chút." Nói rồi, hắn xoay người đứng dậy, cầm đao bước ra khỏi tửu lâu.
Từ xa, Vệ Như Lưu đã trông thấy Mộ Thu.
Nàng đứng bên cạnh một gốc cây cổ thụ, trên cành treo đầy l*иg đèn, nàng đứng ở nơi sáng nhất của ánh đèn trong đêm tối, tựa như nguồn sáng duy nhất giữa màn đêm.
Mộ Thu nghe tiếng bước chân từ xa truyền đến mới rời mắt khỏi l*иg đèn, nàng quay đầu nhìn về phía âm thanh.
Ánh nến phản chiếu trong mắt nàng.
Bóng dáng Vệ Như Lưu cũng phản chiếu trong mắt nàng.
Mộ Thu hơi ngập ngừng, rồi khẽ cong khóe môi nhìn hắn.
Chứng kiến cảnh tượng trước mắt, Vệ Như Lưu vô thức mím nhẹ khóe môi, bàn tay đang nắm chuôi đao của hắn cũng vô thức siết chặt hơn.
Hắn nghĩ, e rằng Mộ Thu có chuyện cần nhờ đến hắn.
Chỉ khi có chuyện cần nhờ, nàng mới chủ động nở nụ cười với hắn như vậy.
Bây giờ hắn cũng không thấy Giản Ngôn Chi đâu nữa, rất có thể Mộ Thu đã nhờ Giản Ngôn Chi đưa nàng đến đây, sau đó Giản Ngôn Chi mới rời đi.
Nghĩ đến đây, sức nắm trên chuôi đao của Vệ Như Lưu lại nới lỏng.
Nếu nàng có chuyện nhờ hắn, chỉ cần không phải chuyện gì quá khó thì hắn đồng ý với nàng là được, coi như là hắn trả lại ân tình khi nàng mời hắn bát mì hai trứng đêm ấy.
Đêm đó, khi hắn trở về phủ thì lập tức mở hộp thức ăn ra, hơi nóng nghi ngút cùng hương thơm của mì lập tức tràn ra, xua đi cái lạnh lẽo chết chóc trong phủ đệ.
Mộ Thu để ý thấy Vệ Như Lưu đã dừng bước.
Hôm nay hắn mặc quan phục của thiếu khanh Hình Ngục Ti, trên người hắn ngoài tấm noãn ngọc mà nàng đã tặng thì không có thêm bất kỳ món trang sức nào khác.
Vệ Như Lưu chưa kịp để Mộ Thu chủ động bước về phía mình đã tiếp tục cất bước đến. Hắn hòa vào màn đêm rồi vén nhẹ những chiếc đèn l*иg rủ xuống che khuất lối đi, tiến thẳng đến trước mặt nàng.
Hắn vừa vặn dùng cơ thể mình để chắn cơn gió mạnh thổi vào nàng.