“Đang nghĩ gì thế?” Mộ đại phu nhân hỏi nàng.
“Con đang nghĩ rốt cuộc thân phận thực sự của Vệ Như Lưu là gì mà khiến cả người và đại bá phụ đều không muốn con tiếp xúc quá nhiều với ngài ấy.”
Mộ đại phu nhân khẽ thở dài: “Đừng đoán, cũng đừng nghĩ. Ta không rõ nhân phẩm của Vệ Như Lưu ra sao, nhưng xuất thân của hắn từng là vinh quang, giờ lại trở thành tội nghiệt.”
Câu nói sau của Mộ đại phu nhân khiến Mộ Thu cảm thấy có chút xót xa.
Số phận của nàng đã thay đổi, nhưng khi nàng bị lạc, nàng mới chỉ sáu tuổi.
Hơn nữa, nàng còn mất đi toàn bộ ký ức, không nhớ gì về những ngày tháng giàu sang, vì vậy mới dễ dàng thích nghi với cuộc sống thanh bần sau này.
Nàng lại may mắn gặp được cha nuôi Kỷ An Khang và tri kỷ Úc Mặc.
Nhưng khi số phận của Vệ Như Lưu thay đổi, hắn đã mười hai tuổi.
Nếu tính tuổi mụ thì là mười bốn.
Hắn nhớ hết mọi chuyện trong quá khứ, tận mắt chứng kiến bi kịch và sự sụp đổ, tận mắt thấy mẹ mình mất đi ý chí sống mà tự vẫn.
Mười năm qua, hắn không nơi nương tựa, lưu lạc khắp nơi, không còn gặp được bậc trưởng bối nào có thể dựa dẫm, cũng không có một tri kỷ đáng để tin tưởng.
Những người từng ca ngợi xuất thân của hắn, sau này lại đổi giọng, nói rằng đó chính là tội nghiệt của hắn…
Thế gian lạnh lẽo đến vậy! Mộ Thu siết chặt cổ áo choàng, như thể muốn giấu mình trong lớp vải dày, nàng chỉ để lộ đôi mắt vẫn sáng ngời hỏi: “Ngài ấy sẽ gặp rất nhiều nguy hiểm sao?”
“Đúng vậy!” Mộ đại phu nhân đáp một cách chắc chắn và dứt khoát, không hề có một giây do dự: “Có quá nhiều người không muốn nhắc lại chuyện cũ mười năm trước. Những kẻ đó giờ đều nắm giữ quyền cao chức trọng, cuối cùng, họ sẽ trở thành thế lực chống lại Vệ Như Lưu.”
Mộ Thu siết chặt tay, lấy hết dũng khí hỏi: “Những người đó… có bao gồm cả Mộ gia chúng ta không?”
Mộ đại phu nhân gõ nhẹ lên trán Mộ Thu, bất đắc dĩ nói: “Con đang nói linh tinh gì vậy.”
Năm đó hai nhà còn đính hôn với nhau, đủ để chứng minh quan hệ thân tình giữa đôi bên.
Sau này, khi gia đình Vệ Như Lưu gặp nạn mà Mộ gia không thể giúp đỡ, họ vốn đã cảm thấy áy náy, làm sao có thể giẫm thêm một cước được.
Họ bảo Thu Nhi tránh xa Vệ Như Lưu cũng chỉ vì lo lắng cho nàng, chứ không phải cố ý đối địch với hắn.
Mộ Thu mím môi, ngượng ngùng cười khẽ.
Xem ra trong giấc mơ, Vệ Như Lưu ra tay gϊếŧ Mộ gia không phải vì lý do này.
Nàng không muốn khiến Mộ đại phu nhân lo lắng nên đành kìm nén những nghi vấn trong lòng, ngồi thêm một lát rồi mới rời đi.
Gió lớn thổi qua sân viện, những chiếc đèn l*иg trong hành lang lầu các nối dài sáng rực. Mộ Thu cầm theo một chiếc đèn, nàng bước đi trên tuyết dưới ánh trăng, chậm rãi sắp xếp lại suy nghĩ của mình.
Biến cố của gia đình Vệ Như Lưu xảy ra vào mười năm trước.
Lại là mười năm trước.
Cha hắn chết, mẹ hắn tự vẫn theo.
Ngoại tổ phụ và tiểu thúc của nàng cũng tử trận.
Chắc chắn có sự liên quan giữa hai chuyện này, nhưng… rốt cuộc là liên quan ở đâu?
“Bạch Sương.”
Mộ Thu đột nhiên dừng bước.
Nàng ngẩng đầu, ánh mắt rơi vào khoảng không.
“Ta biết hắn không phải người tốt, nhưng hình như, ta không còn ghét hắn nhiều như trước nữa.”
…
Đêm đó, Mộ Thu ngủ không yên giấc.
Nàng liên tục gặp ác mộng.
Trong mơ, có một người lúc thì gọi nàng là “Thù Quan”, lúc lại gọi nàng là “Thu Nhi”, đến nửa đêm ngay cả Vệ Như Lưu cũng xuất hiện trong mộng của nàng làm nàng giật mình tỉnh dậy, cuối cùng nàng không tài nào ngủ tiếp được.
Bên ngoài trời vẫn chưa sáng, Mộ Thu đã gọi người vào giúp nàng rửa mặt chải đầu.
Sau khi Mộ Thu dùng xong bữa sáng, nàng ngồi bên cửa sổ để hứng gió lạnh một lúc, đợi đến khi trời dần hửng sáng, nàng cũng dần lấy lại bình tĩnh.
Để tránh bỏ sót điều gì, Mộ Thu sai người kiểm tra lại kho chứa, đồng thời gọi những hạ nhân từng phục vụ ở viện Minh Kính đến để tra hỏi, nhưng nàng vẫn không thể tìm ra tung tích của vỏ đao.
Mộ Thu bất lực, nàng nhất thời cũng không có cách nào khác, đành phải chờ tin tức từ Mộ đại phu nhân.
Hai ngày sau, tuyết trong kinh thành bắt đầu tan, Chu quản sự lên đường đến Dương Châu.
Trước khi ông ta rời kinh, Mộ Thu đến gặp, đưa lệnh bài của mình cho ông ta: “Nếu có chuyện gì không giải quyết được thì ông mang lệnh bài này đến tìm Úc đại tiểu thư, Úc Mặc sẽ giúp ông.”
“Cảm ơn tiểu thư.” Chu quản sự trịnh trọng nhận lấy.
Mộ Thu dặn dò: “Tin tức từ Dương Châu cứ mười ngày gửi về một lần. Còn những việc khác, ông nắm rõ hơn ta, ta sẽ không nhiều lời.”
Chu quản sự mỉm cười, chắp tay hành lễ: “Xin tiểu thư yên tâm, ta nhất định sẽ tận sức, không phụ lòng tin của tiểu thư.”
Ông ta vốn nghĩ mình sẽ làm quản sự ở tiệm lương thực cả đời, nhưng từ khi Mộ nhị tiểu thư trở về kinh, cuộc đời ông ta dường như đã mở ra một bầu trời rộng lớn. Ân tình này, ông ta chỉ có thể dùng cả đời để báo đáp.
Sau khi Chu quản sự rời kinh, Mộ Thu dặn dò Bạch Sương chăm lo cho gia đình ông ta, để ông ta không còn vướng bận.
Chớp mắt, tiết hoa đăng đã đến.
Tiết hoa đăng là ngày náo nhiệt nhất trong kinh thành.
Vào ngày này, hoàng đế sẽ đích thân đến hồ Thanh Huyền cùng dân chúng vui hội, bên bờ hồ còn có màn trình diễn pháo hoa kéo dài tận nửa canh giờ.
Đây là một sự kiện hiếm có.
Ngoài ra, tiết hoa đăng còn mang một ý nghĩa khác. Nó là cơ hội chính đáng để nam nữ chưa thành gia thất trong kinh thành gặp gỡ và làm quen. Sau đêm hội hoa đăng, không ít mối nhân duyên đã thành.
Sáng sớm, Mộ Vũ phấn khởi kéo Mộ Thu đi chọn y phục và trang sức, ngay cả kiểu trang điểm nàng ta cũng đã nghĩ xong.
“Nhưng nhị tỷ, ta nói trước nhé, tối nay ta không đi cùng tỷ đâu.” Mộ Vũ mạnh dạn nói.
Nàng ta không muốn tự chuốc nhục vào người khi đứng cạnh nhị tỷ.
Mộ Thu bị muội muội chọc cười: “Đến lúc đó ta sẽ đi cùng đại bá mẫu.”
Một dịp lễ hội long trọng như vậy, Mộ đại phu nhân tất nhiên cũng phải đến góp vui.
Bên bờ hồ Thanh Huyền có rất nhiều tửu lâu, Mộ đại phu nhân đã đặt trước một gian phòng riêng, nơi đó có tầm nhìn cực đẹp, mọi người có thể ngồi trong đó thưởng thức pháo hoa rực rỡ.
Hai người lại tiếp tục chọn trang sức.