Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Gối Đầu Lên Đao

Chương 80: Tín vật đính ước

« Chương TrướcChương Tiếp »
Mộ Thu trừng mắt nhìn hắn mấy lần, ai thèm giận dỗi với hắn chứ, đúng là tự mình đa tình. Nhưng lúc Mộ Thu nghe thấy nửa câu sau của hắn, nàng khựng lại một chút rồi vẫn đáp: “Chúc mừng năm mới.” Nàng nâng bát lên, uống cạn rượu trong bát chỉ trong một hơi.

Kết quả là nàng uống quá nhanh, khi đặt bát xuống thì bị sặc, nàng quay mặt đi ho vài tiếng, ho đến mức mặt đỏ bừng.

Vệ Như Lưu chống cằm, hứng thú quan sát nàng.

Mộ Thu bị hắn nhìn chằm chằm thì hơi bực bội, đôi mắt ánh lên sắc đỏ của nàng trừng lại hắn nhưng chẳng có chút uy hϊếp nào, trái lại giống như một chiếc móc câu châm ngòi lửa trong lòng người khác: “Ta vừa nghĩ lại, hôn thư của chúng ta vốn dĩ chưa từng được trao đổi, điều đó có nghĩa là hôn ước của ta và ngài chưa thực sự thành.”

Vệ Như Lưu thuận theo lời nàng mà đáp: “Đúng vậy. Nhưng tín vật vẫn đang ở chỗ nàng, trả lại ta đi.”

Dựa theo đoạn ký ức mà Mộ Thu nhớ lại, tín vật quả thực đã được giao vào tay nàng. Vệ Như Lưu muốn lấy lại cũng là lẽ thường.

“Đợi ta về rồi sẽ tìm cho ngài!”

Vệ Như Lưu hỏi: “Nếu không tìm thấy thì sao? Đó là di vật mà mẹ ta để lại cho ta và thê tử tương lai.”

Mộ Thu bị hắn chặn họng, nàng không nói được gì đành nghiến răng đáp: “Nếu không tìm thấy…”

Nàng xòe tay, tỏ vẻ vô lại: “Vậy thì không thấy thôi. Ta tin mẹ ngài sẽ không trách người cô cô này của ngài đâu.”

Đôi mắt đen như mực của Vệ Như Lưu ánh lên chút ý cười.

Hắn uống thêm hai ngụm rượu: “Cô cô hiểu mẹ ta như vậy sao?”

Khi phát âm hai chữ “cô cô”, Vệ Như Lưu cố tình nhấn mạnh.

Giọng hắn vốn dĩ lạnh lùng, nhưng lúc này lại mang theo ý trêu chọc.

Nhất định là hắn cố tình gọi nàng như vậy!

Lúc trước Mộ Thu không thấy có gì lạ, nhưng sau khi nàng biết được hai người từng có một hôn ước bằng miệng thì mỗi lúc nghe Vệ Như Lưu gọi nàng là “cô cô” lại khiến Mộ Thu cảm thấy khó chịu, đôi tai nàng cũng dần nóng bừng lên.

Âm thanh tuyết rơi đập vào mái hiên vang lên rõ ràng, chim mỏi cánh đã về tổ, đôi vợ chồng già cũng đang thu dọn quán để kết thúc ngày buôn bán.

Lúc này Mộ Thu mới giật mình nhận ra trời đã tối: “Ta phải về phủ rồi.”

Vệ Như Lưu nhíu mày, nét cười nhàn nhạt trên khóe mắt lập tức tan biến không dấu vết. Hắn nghiêm mặt, định chờ Mộ Thu rời đi rồi mới quay về Vệ phủ lạnh lẽo, hiu quạnh kia.

“Cái mặt nạ này…”

Mộ Thu giơ giơ chiếc mặt nạ gỗ trong tay.

Khi rời đi, nàng tiện tay cầm theo.

Vệ Như Lưu biết nàng định nói gì, bèn đáp: “Vứt đi.”

Mộ Thu quay người rời đi.

Gió cuốn theo những bông tuyết tràn vào quán mì vắng lặng, rõ ràng Vệ Như Lưu có nội lực hộ thể, nhưng không hiểu sao hắn lại bắt đầu cảm thấy lạnh.

Cái lạnh ngấm vào tận xương cốt, không quá dữ dội, nhưng lại không thể xua tan.

Hắn ngồi yên một lúc rồi cầm đao đứng dậy, chuẩn bị thanh toán.

“Công tử.” Bà lão dùng giẻ lau tay: “Vừa rồi vị cô nương đó đã trả tiền rồi.”

Vệ Như Lưu nhướng mày.

Bà lão lấy một hộp cơm bên cạnh ra.

Chiếc hộp trông cũ kỹ, giản dị, rõ ràng đã có từ nhiều năm trước, nhưng có thể thấy được nó được lau rửa rất sạch sẽ, bên ngoài không hề có vết bẩn.

“Bên trong là mì mới nấu, còn có hai quả trứng. Là vị cô nương đó nhờ ta làm.”

Gương mặt bà lão đã hằn sâu dấu vết năm tháng, bà ấy mang theo chút áy náy cười nhẹ. Bà lão lau tay vào vạt áo rồi mới đưa hộp cơm cho Vệ Như Lưu:

“Quán nhỏ của chúng ta chỉ có hộp cơm cũ này, công tử đừng chê nhé.”

Vệ Như Lưu nhận lấy hộp cơm:

“Nàng ấy có nói gì không?”

“Không nói gì.”

“Ngày mai ta sẽ mang hộp cơm trả lại bà.” Vệ Như Lưu xách hộp cơm, một mình rời khỏi quán mì, bước vào cơn gió tuyết.



Mặt đường đóng băng, để tránh bánh xe bị trượt nên xe ngựa của Mộ phủ đi rất chậm.

Hai chiếc đèn đồng treo trên đầu xe bị gió thổi đung đưa nhẹ.

Bên trong xe ngựa, Bạch Sương đang quỳ xuống nhận tội với Mộ Thu: “Vệ thiếu khanh dùng đao ép nô tỳ xuống xe, còn không cho nô tỳ phát ra bất cứ tiếng động nào. May mà ngay khi nô tỳ vừa xuống xe thì tiểu thư đã tỉnh lại.”

Mộ Thu thở phào nhẹ nhõm, nàng còn tưởng đúng như lời Vệ Như Lưu nói, rằng hắn đã ngồi đối diện nhìn nàng ngủ suốt hai canh giờ.

“Tuy chuyện này có nguyên do, nhưng việc em chủ động nhận tội với ta chứng tỏ em đã nhận thức được lỗi lầm của mình. Ta phạt em ba tháng bổng lộc, em có phục không?”

Bạch Sương đang thấp thỏm lo âu, cuối cùng cũng nhẹ nhõm hơn: “Em phục ạ!”

Khi nàng về đến Mộ phủ thì đã là đêm khuya.

Giờ này nàng mới về, chắc chắn không thể giấu được đại bá mẫu, vậy nên Mộ Thu vừa xuống xe ngựa đã đi thẳng đến Đông phủ.

Ánh đèn ở Đông phủ sáng rực, Mộ đại phu nhân đang ngồi trong sảnh xem sổ sách.

Mộ Thu bước vào, đi thẳng vào vấn đề:

“Đại bá mẫu, hôm nay con có gặp thiếu khanh Hình Ngục Ti Vệ Như Lưu. Vệ Như Lưu nói mẹ ngài ấy từng tặng cho con một tín vật, muốn con trả lại cho ngài ấy.”

Mộ đại phu nhân chỉ biết Vệ Như Lưu đã đến tìm Mộ Thu, nhưng không ngờ hắn lại nhắc đến chuyện hôn ước.

Bà ấy kinh ngạc, liên tục hỏi: “Hắn thực sự muốn con trả lại tín vật?”

Vệ Như Lưu đã muốn lấy lại tín vật, chẳng phải có nghĩa là hắn cũng muốn hủy bỏ hôn ước bằng miệng này sao?

Nếu đúng thật là vậy thì tốt quá rồi.

Mộ đại phu nhân thấy Mộ Thu gật đầu, bà ấy lại hỏi: “Tín vật đó là mẹ con cất giữ giúp con, con đã tìm trong kho chưa?”

Mộ Thu lắc đầu: “Chưa ạ. Thanh đao đó có hình dáng rất đặc biệt, nếu trong kho có vỏ đao như vậy, con không thể nào không có ấn tượng.”

Mộ đại phu nhân nhíu mày: “Trong phủ không có, vỏ đao cũng không ở Minh Kính viện, vậy mẹ con còn có thể cất ở đâu được?”

Nghe đến đây, trong đầu Mộ Thu chợt lóe lên một hình ảnh, nàng mơ hồ nhớ ra điều gì đó.

Nhưng khi nàng cố gắng nhớ lại thì không nhớ nổi điều gì.

Mộ đại phu nhân không nhận ra sự khác thường của nàng, bà ấy lẩm bẩm:

“Thôi, để ta sai người tìm lại vậy, dù có lật tung cả phủ cũng phải tìm ra tín vật để trả lại.”

Tỳ nữ dâng trà cho Mộ Thu, nước trà vừa vặn ở độ ấm thích hợp, nàng uống vài ngụm cho nhuận họng rồi ôm chén trà chìm vào suy tư.
« Chương TrướcChương Tiếp »