"Thực ra, ta đã làm xong chuyện quan trọng nhất rồi."
Mộ Thu hơi sững người: "…Ăn mì cũng tính là chuyện quan trọng?"
Vệ Như Lưu nghiêm túc chỉnh lại lời nàng: "Rủ nàng đi ăn mì cùng ta chính là chuyện quan trọng."
Mộ Thu nhất thời không biết phải làm gì.
Chuyện quan trọng trong miệng vị thiếu khanh Hình Ngục Ti danh chấn thiên hạ… lại là chuyện này sao?
Nàng nhìn Vệ Như Lưu, cố gắng nhìn sắc mặt hắn để phân biệt xem có phải hắn đang đùa hay không.
"Không phải ngài nói tìm ta có chuyện muốn nói sao?"
"Chuyện đó quan trọng, nhưng không quan trọng bằng việc ăn mì. Miễn cưỡng cũng coi là một chuyện chính đáng đi."
Mộ Thu thật sự không thể hiểu nổi con người của Vệ Như Lưu nữa: "Vậy ngài nói đi."
Vệ Như Lưu đẩy chiếc bát trống và đôi đũa sang một bên, hắn chậm rãi mở lời: "Cô cô à, cô cô có biết là a tẩu của cô cô từng định hôn sự cho cô cô và cháu trai của mình là ta không?"
Mộ Thu: ?
Khoan đã… Lúc trước chính nàng là người lôi vấn đề bối phận ra nói.
Nhưng tại sao bây giờ người nghe không hiểu, nói lý không thông lại trở thành nàng!
"Vệ Thiếu khanh, Vệ công tử, Vệ Như Lưu… Ngài nói tiếng người được không?"
Ánh mắt Vệ Như Lưu rơi vào mái hiên cong phủ tuyết ở xa xa, thần sắc hắn trầm lặng xa vời, giống như đang kể lại một câu chuyện trong thoại bản, nhàn nhạt không mang chút cảm xúc.
"Thanh loan đao trong tay ta là quà sinh nhật năm mười hai tuổi do mẹ ta tặng. Khi vừa được rèn thành, vốn dĩ nó đã có vỏ đao rồi."
"Mẹ ta nói giấu mũi đao trong vỏ, vì thế bà giao đao cho ta, còn vỏ đao thì được gửi đến Mộ phủ làm tín vật đính ước."
"Thế nhưng, ngay trước đêm hai nhà trao đổi hôn thư, người mẹ dịu dàng hiền thục, coi phu nhân là trời ấy đã dùng ba thước lụa trắng treo cổ tự vẫn, đi theo cha ta. Từ đó, thanh loan đao không vỏ vốn không thích hợp làm vũ khí kia trở thành hung khí theo ta sát phạt khắp nơi, dính đầy máu tanh."
Khi hắn nói những lời này, ngữ điệu không hề phập phồng lên xuống, cũng không mang theo chút tình cảm nào.
Nhưng chính vì như thế, Mộ Thu lại càng tin rằng những lời hắn nói là thật.
Khoảnh khắc đó, cơn ác mộng mà nàng từng gặp cùng những lời của Vệ Như Lưu cứ liên tục hiện lên trong đầu.
Sau đó, ký ức bị lãng quên bỗng dưng ùa về trong tâm trí Mộ Thu.
Trong ký ức, một cái vỏ đao có tạo hình kỳ dị được đặt trong hộp đưa vào tay nàng, còn có một vị phụ nhân dịu dàng nói với nàng: "Thù Quan, về sau ta giao vật này cho con giữ, giấu mũi đao trong vỏ, sau này con phải giám sát nó, đừng để nó sắc bén quá mức."
Ánh mắt Mộ Thu chậm rãi rơi xuống thanh loan đao không vỏ đặt trên bàn: "…Vỏ đao này, vẫn còn ở chỗ ta sao?"
Người phụ nhân trong ký ức ấy… chính là mẫu thân nàng, Dung Lạc Hi.
Nhưng nàng đã từng kiểm kê toàn bộ vật dụng trong kho của mẹ mình, bên trong hoàn toàn không có vỏ đao mà Vệ Như Lưu nhắc tới.
"Ta cũng không biết."
"Vậy… Lần đầu chúng ta gặp mặt, ngài đã nhận ra ta rồi?"
Nghe vậy, khóe môi Vệ Như Lưu khẽ cong lên, nhưng rất nhanh biến mất: "Nếu không nhận ra, nàng nghĩ chỉ với một ngàn lượng bạc là đã có thể thuê ta làm hộ vệ sao?"
Không đợi Mộ Thu phản bác, hắn lại hỏi: "Nếu không nhận ra, nàng nghĩ tại sao ta lại hứa sẽ không làm tổn thương nàng?"
Năm đó, chính tay hắn đã mang thi thể của mẹ xuống khỏi xà nhà.
Mẹ hắn được cha bảo vệ quá tốt, bà giống như một viên ngọc được tưới tắm bằng nước ấm, nhưng một khi rơi xuống bụi trần, viên ngọc ấy sẽ bị phủ đầy tro bụi, không thể nào lau sạch được nữa.
Hắn không trách mẹ bỏ rơi hắn, nhưng từ đó về sau, hắn căm ghét những nữ nhân yếu đuối, chỉ biết khóc lóc sướt mướt.
Mà vị cô nương suýt chút nữa trở thành thê tử của hắn thì sao? Cũng vào mười năm trước, nàng từ một tiểu thư danh môn của đế đô lưu lạc thành nghĩa nữ của một cai ngục nhỏ bé ở Dương Châu.
Nhưng tâm tính nàng chưa bao giờ vấy bẩn, gặp phải chuyện gì cũng bình tĩnh.
Rõ ràng nàng rất sợ hắn, nhưng khi chạm đến nguyên tắc thì nàng lại không chịu nhượng bộ nửa phần, nên mới có chuyện nàng tranh luận với hắn hết lần này đến lần khác.
Có đôi khi, lá gan nàng lớn đến mức khiến hắn cũng phải nhìn bằng con mắt khác, tàn nhẫn đến độ dám đặt cược cả tính mạng.
Ngày hôm đó ở trước cổng Vệ phủ, Giản Ngôn Chi đứng trước tượng sư tử đá nói với hắn: "Hay là ngươi thành thân đi!"
Hắn bỗng nhiên muốn gặp Mộ Thu.
Hắn muốn gặp nàng, gặp người con gái vốn dĩ đã có thể trở thành thê tử của hắn.
Vệ Như Lưu đặt hai tay lên mặt bàn, hắn nghiêng người về phía trước rút ngắn khoảng cách giữa hai người, gần đến mức có thể cảm nhận được hơi thở của nhau, ngửi thấy mùi thơm của hoa dành dành quen thuộc từ mái tóc nàng.
Hắn chăm chú nhìn nàng, giọng nói rất nhẹ: "Nếu không phải ta biết vận mệnh của nàng và ta giống nhau, đều vì chuyện cũ mười năm trước mới thay đổi, thì làm sao ta có thể để nàng nhìn thấy bộ dạng chật vật của ta?"
…
Trong mắt Mộ Thu thoáng qua chút bất an, nàng hơi nghiêng người về sau, kéo giãn khoảng cách giữa hai người.
Trong lòng nàng xuất hiện một cán cân vô hình.
Hai đầu cán cân đều không ngừng đổ thêm trọng lượng.
Một bên là chiếc đèn l*иg đỏ treo cao, dán chữ "hỷ" trong giấc mộng của nàng, trong đó nàng mặc giá y màu đỏ thẫm.
Là lời Vệ Như Lưu nói rằng mười năm trước hai người từng suýt định hôn.
Là câu nói của mẫu thân nàng năm xưa.
Nhưng đầu còn lại…
Là hình ảnh Mộ gia bị diệt môn trong giấc mộng.
Là sự lạnh lùng coi mạng người như cỏ rác của Vệ Như Lưu.
Là lời cảnh báo của bá phụ, không được dính dáng đến Vệ Như Lưu. Cán cân không ngừng dao động, ánh mắt nàng nhìn Vệ Như Lưu dần dần trở nên phức tạp hơn, không còn chỉ đơn thuần là ghét bỏ và xa cách nữa.
Vệ Như Lưu không nói gì thêm, hắn kiên nhẫn chờ nàng tiêu hóa hết những điều hắn vừa kể.
"Vì sao ngài lại nói những điều này với ta?" Cuối cùng Mộ Thu cũng hoàn hồn.
Vệ Như Lưu ngồi lại chỗ cũ.
Hắn không biết từ đâu lấy ra một vò rượu rồi dùng ngón tay đẩy nắp bình rơi ra, rót đầy hai chén đặt trên bàn.
"Đây đều là sự thật. Ta chỉ đang giúp nàng nhớ lại."
Mộ Thu buồn bực: "Vậy ta có cần cảm ơn ngài không?"
Vệ Như Lưu đẩy một chén rượu đến trước mặt nàng: "Không cần."
Mộ Thu ngồi im, không nhận lấy.
"Đừng giận dỗi nữa." Vệ Như Lưu nâng chén rượu lên, chủ động cụng vào chén nàng. "Mộ Thu, chúc mừng năm mới."