Bạch Sương khẳng định: “Không ạ.”
Mộ Thu vuốt ve mép mặt nạ.
Rõ ràng Vệ Như Lưu không nói gì, nhưng nàng cứ như đọc được suy nghĩ của hắn vậy.
Hắn đang mời nàng ra ngoài gặp mặt.
Chẳng lẽ có tin tức gì từ đại bá và đường huynh?
Không, chắc là không phải.
Nếu chỉ để báo tin về đại bá và đường huynh thì Vệ Như Lưu không nhất thiết phải dùng chiếc mặt nạ này làm tín vật.
“Tiểu thư, người có muốn ra ngoài xem thử không?”
“Không đi.” Mộ Thu ném chiếc mặt nạ sang bên cạnh hộp đồ ăn, không thèm nhìn thêm.
Bạch Sương cúi người hành lễ, chuẩn bị lui xuống.
Ai ngờ giọng nói của Mộ Thu lại vang lên lần nữa, trong đó mang theo chút bất đắc dĩ.
Nàng muốn đổi ý.
“… Thôi vậy, vẫn nên ra ngoài xem sao.”
Hiện tại Vệ Như Lưu đã lấy tín vật mời nàng đến nơi, nếu nàng không đi, ai biết hắn có nổi điên lên mà xông thẳng vào Mộ phủ hay không.
Người này quá tà khí, nàng không muốn đánh cược vào khả năng đó.
Chi bằng cứ ra gặp thì hơn.
…
Ngày thường, xe ngựa muốn ra vào đều đi qua cửa sau, vì vậy nơi này được xây khá rộng rãi, không làm bậc cửa.
Sau khi Vệ Như Lưu ném mặt nạ cho gác cổng, hắn vẫn luôn ngồi trên lưng ngựa chờ đợi.
Tuyết đông đóng băng, nhiệt độ giảm mạnh. Hơi ấm do cưỡi ngựa chạy nhanh ban nãy đã bị cơn gió lạnh buốt thổi tan.
Hắn cảm thấy hơi lạnh, bèn ôm chặt thanh loan đao.
Đột nhiên, sau cánh cửa vang lên tiếng bước chân, sau đó là âm thanh cửa lớn bị đẩy ra.
Cánh cửa kêu “két” vài tiếng, nặng nề mở ra.
Vệ Như Lưu liếc sang thì chạm phải đôi mắt trong veo như khói sương trên dãy núi xa của Mộ Thu. Hắn bình tĩnh nói: “Vừa rồi ta đang nghĩ không biết cô nương có ra không.”
Mộ Thu cầm chiếc mặt nạ, không bước ra ngoài luôn mà chỉ đứng trong cửa đáp lại: “Vừa rồi ta cũng đang nghĩ không biết ngài có phát điên không.”
Vệ Như Lưu bật cười, thong thả nói: “Có đấy. Nếu cô nương không ra, ta sẽ gϊếŧ kẻ đã truyền lời giúp cô nương.” Ngữ điệu thản nhiên như đang nói: Hôm nay thời tiết thật lạnh.
Mộ Thu thở dài, thở ra làn khói trắng: “Ngài tìm ta có chuyện gì?”
“Có chuyện cần nói, nhưng không phải ở đây.”
Mộ Thu định từ chối, nhưng trước khi mở miệng nàng không khỏi quan sát nét mặt của Vệ Như Lưu.
Hắn rất bình tĩnh, bình tĩnh đến mức đáng sợ.
Giống hệt cảm giác ngày hôm đó, khi hắn huyết tẩy Hình Ngục Ti.
Nàng đổi lời, hỏi: “Đi đâu?”
“Gần Hình Ngục Ti có một quán mì.”
“Ta ngồi xe ngựa.”
“Được.”
Mộ Thu quay sang bảo Bạch Sương: “Em đi chuẩn bị xe ngựa đi.”
“Tiểu thư…” Bạch Sương có phần do dự.
Mộ Thu gật đầu, lại nói: “Đi đi.”
Bạch Sương đành nghe lệnh, xách váy chạy đi tìm phu xe.
Người gác cổng nhìn xe ngựa vẫn chưa đến ngay được, bèn lên tiếng: “Nhị tiểu thư, bên ngoài lạnh, người vào trong nghỉ một lát đi, trong phòng có lò than ấm.”
Mộ Thu quả thực không muốn đứng ngoài chịu rét.
Nàng hỏi Vệ Như Lưu: “Vệ thiếu khanh võ công cao cường, chắc là không sợ lạnh đâu nhỉ?”
Vệ Như Lưu không trả lời, chỉ khoanh tay, khép hờ mắt.
Mộ Thu khẽ nhếch môi, để mặc ai kia đứng giữa cơn gió rét chờ đợi, còn mình thì bước vào gian phòng ấm áp, coi như trả lại cho hắn một bụng tức giận trong lòng.
Không lâu sau, xe ngựa đến.
Mộ Thu ngồi lên xe đã được đốt sẵn lò sưởi bên trong.
Vệ Như Lưu chỉ để lại một câu “Ta đợi cô nương ở đó”, rồi thúc ngựa rời đi.
Mộ Thu dặn dò xa phu: “Đường trơn, ngài cứ đi chậm thôi, ta không vội.” Nàng tựa vào vách xe, nhắm mắt nghỉ ngơi rồi dần dần thϊếp đi.
Lúc Mộ Thu mở mắt ra, nàng vẫn chưa hoàn toàn tỉnh hẳn nhưng vẫn cảm giác được có người đang nhìn mình từ đối diện. Nàng ngái ngủ hỏi: “Bạch Sương, sắp đến chưa?”
Không ai đáp lại.
Mộ Thu dụi mắt, ngước nhìn sang người đối diện, toàn thân lập tức cứng đờ.
Vệ Như Lưu mặc bộ y phục màu đen, ngồi thẳng tắp đối diện nàng, hắn nhìn Mộ Thu một cách chăm chú, không biết là đã nhìn được bao lâu.
Vệ Như Lưu nhận ra sự căng thẳng của nàng, tốt bụng giải thích: “Hai khắc trước đã đến rồi.”
Mộ Thu muốn hỏi hắn lên xe từ lúc nào, nhưng nàng lại không biết phải mở lời ra sao.
Vệ Như Lưu không nói cho nàng biết rằng, thực ra lúc hắn vừa mới lên xe thì nàng cũng vừa lúc tỉnh lại. Hắn chỉ hỏi nàng một câu: “Có muốn đợi thêm không? Nếu muốn thì cứ tùy cô nương.”
Mộ Thu cố gắng nở một nụ cười: “Không có thời gian đâu.”
Tâm trạng Vệ Như Lưu lập tức tốt hẳn lên.
Quán mì vẫn như lúc trước, không có gì thay đổi.
Tầm giờ này không có nhiều khách lắm, bà lão của cửa tiệm đang lau bàn thấy bọn họ đến liền chào một tiếng rồi hỏi Vệ Như Lưu: “Khẩu vị của công tử vẫn như trước chứ?”
Xem ra Vệ Như Lưu thường xuyên đến đây ăn mì, nên bà lão mới nhớ rõ khẩu vị của hắn.
Bà lão quay sang hỏi Mộ Thu muốn ăn gì.
“Cho ta một bát mì, không kiêng gì cả.”
“Được.” Bà lão cười híp mắt: “Công tử và cô nương quả thật là trai tài gái sắc, rất xứng đôi.” Vừa nãy thấy hai người cùng đi đến, suýt chút nữa bà ấy đã hoa hết mắt lên.
Mộ Thu dịu dàng đáp: “Bà hiểu lầm rồi, xét về vai vế, ta là cô cô ruột của ngài đây.”
Bà lão ngẩn ra, vội vàng tự vỗ miệng mình, nói lời xin lỗi rồi chạy đi nấu mì.
“Cô cô ruột?” Vệ Như Lưu nhìn nàng bằng ánh mắt soi mói.
Mộ Thu hỏi: “Ừ, cháu ngoan, sao thế?”
Vệ Như Lưu không đáp lời.
Bà lão rất nhanh đã bưng hai bát mì lên.
Mộ Thu rút một đôi đũa từ ống tre ra, gắp từng sợi mì nóng hổi lên, dù đối diện có một kẻ ảnh hưởng đến khẩu vị của nàng nhưng nàng vẫn ăn rất nghiêm túc.
Vệ Như Lưu vốn không thấy đói, nhưng thấy nàng ăn ngon lành, hắn cũng cầm đũa lên.
Mì mới làm còn nóng hổi, hắn ăn khá nhanh, hơi lạnh trên người cũng tan thành hư không.
Cuối cùng Vệ Như Lưu còn ăn xong trước cả Mộ Thu.
Mộ Thu uống một ngụm nước mì, dùng khăn lau khóe môi rồi nói với hắn: “Bây giờ ngài có thể nói chuyện chính rồi chứ?”