Hai nơi cách nhau ngàn dặm, cho dù có biết tin thì đại bá mẫu cũng không thể làm gì được.
Chuyện trong phủ đã đủ khiến đại bá mẫu bận tâm, tốt nhất không nên để bà ấy phiền lòng thêm nữa.
May mắn là trước Tết, gia đình nhận được thư do Mộ Vân Lai gửi về.
Bức thư này rất dài, phải tốn hẳn một trang giấy.
Cuối thư, hắn ta còn than thở một chút, nói rằng không quen với món ăn ở Dương Châu, rằng mình đã gầy đi không ít so với lúc rời kinh thành, có điều mọi thứ vẫn bình an, mọi người không cần phải lo lắng.
"Cuối cùng cũng có thư rồi." Mộ phu nhân ôm lá thư, khẽ niệm một câu "A di đà Phật".
Mộ Thu cẩn thận quan sát nét chữ của Mộ Vân Lai, xác nhận rằng chữ viết ngay ngắn chứ không phải viết vội vàng, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng bên phía Mộ đại lão gia thì đến giờ vẫn bặt vô âm tín.
Sau trận tuyết lớn, kinh thành trời quang mây tạnh, thời gian tựa như trong chớp mắt đã từ năm Nguyên Hóa thứ bốn mươi sáu bước sang năm Nguyên Hóa thứ bốn mươi bảy.
Mặc dù nói phủ đệ lạnh lẽo, nhưng Mộ gia vốn đông người, Tết đến dù có vắng lặng cũng không thể nào tĩnh mịch đến vậy.
Nơi thật sự cô quạnh chính là "Vệ phủ", nơi mà Vệ Như Lưu đang sống.
Tất nhiên, ba tháng trước nơi này vẫn còn gọi là "Sở phủ", thuộc về Sở Hà.
Quyền thế thay đổi thường đi kèm với việc thay đổi chủ nhân cho những thứ đại diện quyền lực.
Phủ đệ rộng lớn và uy nghi này, ngoài vị chủ nhân hiện tại là Vệ Như Lưu thì chỉ có vài gia nhân quét tước và một đầu bếp lo việc nấu nướng.
Từ đêm trừ tịch đến mùng bảy Tết, suốt tám ngày này, ngoài Giản Ngôn Chi từng mang rượu tới uống cùng Vệ Như Lưu một bữa, thời gian còn lại hắn đều ngồi một mình trong phủ, thưởng thức một bàn tiệc lớn nhưng không có chút hơi ấm nhân gian.
Lúc Giản Ngôn Chi rời đi đã hỏi: "Tết nhất một mình ngươi như vậy chẳng phải rất quạnh quẽ sao? Sao không gọi bọn Thẩm Mặc đến ăn cùng?"
Vệ Như Lưu lạnh nhạt đáp: "Bọn họ chỉ là thuộc hạ."
Có bọn họ cùng ăn, nhiều nhất cũng chỉ làm bữa cơm thêm chút náo nhiệt.
Nhưng ăn cơm xong rồi, nơi quạnh quẽ thì vẫn quạnh quẽ như cũ, không có gì thay đổi.
Vậy thì hà tất phải tự lừa mình dối người?
Giản Ngôn Chi muốn nói lại thôi.
Hắn ta thật sự rất muốn mời Vệ Như Lưu đến nhà mình ăn Tết.
Nhưng hắn ta biết, thỉnh thoảng hắn ta đến đây ăn một bữa thì cha có thể mắt nhắm mắt mở cho qua. Nhưng nếu để Vệ Như Lưu đến nhà hắn ta đón năm mới, hoặc hắn ta chuyển đến ở cùng Vệ Như Lưu thì chắc chắn cha sẽ không vui.
Năm mới Tết đến, Giản Ngôn Chi không muốn để Vệ Như Lưu cô đơn một mình, cũng không muốn chọc giận cha già…
Vệ Như Lưu giục hắn ta: "Mau cút đi."
Giản Ngôn Chi còn có cha có mẹ cùng đón Tết, ở nhà với họ mới là điều nên làm.
Dù sao thì hắn cũng đã quen rồi.
Mười năm qua, chỗ ở của hắn thường xuyên thay đổi, nhưng dù là khi lưu lạc nơi thôn dã hay sống trong phủ đệ xa hoa thì phần lớn thời gian hắn vẫn ăn cơm một mình.
Muôn nhà thắp đèn, không một ánh đèn nào dành cho hắn.
Nhân gian khói lửa, chẳng có nơi nào vì hắn mà bùng cháy.
Hắn sinh ra trong nhung lụa, được cha mẹ che chở, được vạn người ca tụng, khởi đầu hoàn mỹ ấy chỉ càng làm nổi bật sự hoang tàn trong thế giới của hắn bây giờ.
Cuối cùng Giản Ngôn Chi cũng rời đi.
Nhưng hắn ta đi được nửa đường lại dừng lại.
Hắn ta cúi xuống, vo một nắm tuyết dày trên tường thành một quả cầu, rồi ném mạnh về phía Vệ Như Lưu.
Vệ Như Lưu nhẹ nhàng tránh đi.
"Chán thật." Giản Ngôn Chi lẩm bẩm, mắt xoay chuyển, đột nhiên vỗ hai tay vào nhau rồi đề nghị: "Hay là ngươi thành thân đi!"
Sắc mặt Vệ Như Lưu trầm xuống, rút loan đao ra khỏi vỏ.
Giản Ngôn Chi thấy tình hình không ổn, lần này nhanh nhẹn chuồn đi thật.
Sáng mùng tám Tết, đầu bếp đến tìm Vệ Như Lưu, trình lên thực đơn đã soạn sẵn.
Vệ Như Lưu liếc nhìn thực đơn.
Suốt mấy ngày qua, mỗi bữa đều có gà, vịt, ngỗng, hôm nay cũng không ngoại lệ, nhưng hắn chưa từng động đũa đến những món đó.
Hắn lập tức xoá sạch thực đơn.
Vệ Như Lưu nhấc chân, chân mang ủng da trâu giẫm lên tờ thực đơn, hắn khẽ vận chuyển nội lực, khẽ nghiền hai cái, tờ thực đơn lập tức hóa thành tro bụi.
Đầu bếp sợ đến mềm cả chân, lo lắng nếu còn chọc giận hắn, người tiếp theo bị giẫm nát sẽ là mình: "Đại, đại nhân, ta... ta..."
Vệ Như Lưu lạnh giọng: "Mấy ngày tới đừng làm mấy món gà vịt ngỗng nữa. Nếu không, ta cũng không ngại cho đám gà vịt ngỗng sau viện nếm thử mùi vị của thịt người nấu chín đâu. Cút!"
Mặt đầu bếp tái nhợt, hoảng loạn chạy ra ngoài.
Vệ Như Lưu chống tay phải lên trán, ánh mắt rơi vào thanh loan đao không vỏ đặt trên bàn.
Dòng chữ khắc trên chuôi đao phản chiếu vô cùng rõ ràng trong mắt hắn.
“Tặng con Như Lưu của ta.”
Vệ Như Lưu như thể chợt nhớ ra điều gì, hắn chộp lấy thanh đao, bước vào phòng trong, lấy chiếc mặt nạ gỗ treo trên tường xuống rồi khoác áo choàng lông dày, cưỡi ngựa rời khỏi Vệ phủ.
Móng ngựa giẫm nát lớp tuyết dày, in hằn dấu chân từ Vệ phủ kéo dài đến cửa sau Mộ phủ của hắn.
Vệ Như Lưu ngồi trên lưng ngựa, đưa tay ném chiếc mặt nạ gỗ trong lòng vào tay người gác cổng vừa chạy ra vì nghe thấy động tĩnh: "Gửi cho nhị tiểu thư nhà các ngươi."
Người gác cổng luống cuống tay chân đón lấy chiếc mặt nạ rồi ngơ ngác nhìn Vệ Như Lưu, hắn ta bị ánh mắt sắc bén như lưỡi dao của Vệ Như Lưu làm cho hoảng sợ đến mức quên phải hỏi danh tính đối phương, chỉ biết vâng dạ mang mặt nạ đến viện Minh Kính.
Trong viện Minh Kính, Mộ Thu đang cùng Mộ Vũ và hai đệ đệ bắt chim.
Sau trận tuyết lớn, chim chóc phải ra ngoài kiếm ăn, lúc này bọn họ chỉ cần làm một cái bẫy đơn giản rồi dùng thức ăn làm mồi nhử là có thể dễ dàng bắt được chúng.
Những trò vặt này Mộ Thu và Úc Mặc đã chơi chán rồi, nhưng Mộ Vũ và hai đệ đệ lại chơi rất say sưa.
Mộ Thu chơi với bọn họ hai lần rồi dừng lại không tham gia nữa, nàng ngồi bên cạnh ôm lò sưởi để sưởi ấm tay, nhìn bọn họ bắt chim đến mức mơ màng sắp ngủ.
Đúng lúc này, Bạch Sương bước đến bên Mộ Thu, ghé tai nói vài câu rồi đưa chiếc mặt nạ gỗ cho nàng.
Mặt nạ rất đơn giản, gần như không có hoa văn, nhưng trên đó có vài vệt máu khô đã khô từ lâu.
Mộ Thu chỉ liếc mắt một cái đã nhận ra nó.
Nàng hỏi Bạch Sương: "Hắn chỉ nhờ người đưa mặt nạ đến, không nói gì khác sao?"