Chương 76: Quân tử đeo ngọc

“Quân tử thời xưa phải đeo ngọc, quân tử không vô cớ để ngọc không rời thân, quân tử như ngọc...” Hắn chậm rãi nhẩm đi nhẩm lại những câu thơ đó, nét mặt vô cùng thờ ơ: “Mộ Thu, cô nương cảm thấy ta có được xem là quân tử không?”

Vệ Như Lưu dừng một lát rồi nói tiếp: “Nếu cô nương cảm thấy ta xứng, vậy ta sẽ nhận.”

Mộ Thu không ngờ hắn lại lấy lý do như vậy.

Không hiểu sao, trong lời nói của hắn nàng lại nghe ra một chút cảm giác tự giễu, như thể hắn đã sớm buông xuôi điều gì đó.

Nàng ngửa đầu đối diện với Vệ Như Lưu, khóe môi mím chặt.

Vệ Như Lưu cũng không nói gì, chỉ giữ vẻ mặt nghiêm túc.

Cả buổi sáng hôm nay, hắn vẫn luôn ngồi trong nha môn không rời một bước, chỉ để chờ nàng đến.

Khi biết lễ vật Mộ Thu mang đến là những thứ này, trong lòng hắn như bị chặn lại, không lên được cũng không xuống được, bức bối đến mức gần như muốn quay người bỏ đi ngay lập tức.

Đúng lúc này, Mộ Thu bỗng đứng lên: “Vệ Như Lưu.” Nàng ra hiệu cho hắn cũng đứng dậy.

Khóe môi Vệ Như Lưu hơi trùng xuống nhưng vẫn làm theo ý nàng, hắn muốn chờ xem nàng định làm gì.

“Trên đời này, người xứng với hai chữ “quân tử” thực sự rất ít, nhưng số người dùng ngọc để trang trí bản thân thì lại rất nhiều.”

Mộ Thu vừa nói vừa cầm miếng ngọc bội Đông Các tiến lên trước mặt Vệ Như Lưu.

Lúc này nàng mới nhận ra Vệ Như Lưu rất cao. Nàng vốn đã thuộc dạng cao ráo trong đám nữ tử rồi, vậy mà khi đứng lên nàng cũng chỉ cao đến vai hắn.

Mộ Thu cụp mắt, nâng tay lên, những ngón tay thon dài của nàng đặt lên đai lưng quan phục của Vệ Như Lưu.

Cơ thể Vệ Như Lưu khẽ cứng lại, mơ hồ đoán được nàng định làm gì. Hắn siết chặt bàn tay phải giấu sau lưng, nhưng cũng không ngăn cản.

Động tác của Mộ Thu rất nhanh, gần như chỉ trong chớp mắt nàng đã đeo xong miếng ngọc bội lên người Vệ Như Lưu.

“Những kẻ đạo mạo giả tạo trên đời đều đeo ngọc cả. Tuy ngài không phải quân tử, nhưng chí ít cũng không phải một tên nguỵ quân tử...” Nàng lùi lại một bước, ngẩng đầu nhìn Vệ Như Lưu: “Món quà này, ngài còn muốn nhận không?”

Vệ Như Lưu cúi đầu, đưa tay chạm vào miếng ngọc đang tỏa ra hơi ấm. Trên đó dường như vẫn còn lưu lại nhiệt độ từ lòng bàn tay Mộ Thu.

“Ngọc cũng đã đeo lên người ta rồi, ta còn lý do gì để trả lại sao?”

Mộ Thu khẽ cong môi: “Ngọc đã nhận rồi, vậy tranh chữ với cổ vật cũng nhận luôn đi.”

“Được.” Lúc này, Vệ Như Lưu nhìn mấy bức tranh và món đồ cổ kia cũng thấy thuận mắt hơn hẳn.

Hắn vừa định nói gì đó thì Thẩm Mặc ở bên ngoài đột ngột gõ cửa: “Lão đại, có việc cần huynh xử lý.”

Vệ Như Lưu khẽ nheo mắt.

Mộ Thu lên tiếng: “Lễ vật ta đã tặng xong, vậy Vệ thiếu khanh, ta xin cáo từ trước.” Nàng nói xong cũng không chờ hắn phản ứng mà xoay người bước ra ngoài.

Vừa ra khỏi phòng, không khí lạnh lẽo lập tức ập đến, lúc này, nhịp tim của Mộ Thu mới dần trở lại bình thường.

Lúc nàng quyết định tự tay buộc ngọc bội lên người Vệ Như Lưu, nàng cũng không nghĩ quá nhiều. Cho đến khi ngón tay nàng chạm vào đai lưng của hắn, nhận ra cơ thể hắn căng cứng, nàng mới vô thức cảm thấy không được tự nhiên. Vì vậy, nàng buộc xong thì lập tức lùi lại luôn, kéo giãn khoảng cách giữa hai người, tránh cho hắn nhận ra sự bối rối của mình.

Mộ Thu khẽ gật đầu với Thẩm Mặc rồi cất bước rời đi.

Thẩm Mặc ôm một xấp văn thư bước vào nha môn. Hắn ta còn chưa kịp nhìn rõ sắc mặt của Vệ Như Lưu thì đã nghe thấy giọng nói trầm thấp lạnh lùng của chủ tử mình:

“Mùa đông khắc nghiệt, tuyết rơi dày quá sẽ ảnh hưởng đến việc đi lại. Ngươi đặt văn thư xuống, sau đó đi quét sạch tuyết ở cửa sau đi, bao giờ dọn sạch thì khi đó mới được ăn cơm.”

Hắn vừa dứt lời, Thẩm Mặc chỉ cảm thấy như bị sét đánh ngang tai, sững sờ đứng tại chỗ.

Ngay sau đó, Vệ Như Lưu lướt qua hắn ta, bước nhanh ra ngoài.



“Mộ cô nương xin dừng bước.”

Mộ Thu vừa bước ra khỏi nha môn chưa được mấy bước đã nghe thấy giọng nói của Vệ Như Lưu từ phía sau vang lên. Nàng dừng chân, quay đầu lại nhìn.

Vệ Như Lưu sải bước rất lớn, chỉ vài bước đã đứng trước mặt nàng, thần sắc hắn lạnh lùng nghiêm nghị: “Vừa rồi có chuyện ta quên chưa nói. Tri phủ Dương Châu đã tự mình trốn đi, hiện tại không chỉ có Hình Bộ đang truy tìm hắn, mà cả đám người kia cũng đang tìm.”

Sau khi Vệ Như Lưu bức cung được Phạm mưu sĩ thì hắn biết được rất nhiều tin tức, trong đó có một tin đặc biệt quan trọng, đó là một số nơi khả nghi mà tri phủ Dương Châu có thể đang ẩn náu.

Hôm qua hắn đã cho người cấp tốc mang tin này đến Dương Châu, chỉ mong vẫn còn kịp.

Nghe đến chính sự, nét mặt Mộ Thu cũng trở nên nghiêm túc: “Nói vậy… đường huynh của ta rất có thể sẽ chạm trán với bọn chúng?”

Một tháng trước, Hữu thị lang của Hình Bộ dẫn theo Mộ Vân Lai đến Dương Châu truy bắt tri phủ đang lẩn trốn kia.

“Bọn chúng ẩn trong bóng tối, còn đám người đường huynh của ta lại ở ngoài sáng, mọi hành động đều bị người nhìn chằm chằm. Để bọn họ đi tìm tri phủ Dương Châu, chẳng phải quá nguy hiểm sao?” Mộ Thu lo lắng, siết chặt ống tay áo của mình.

“Ừ. Tin tức đã được chuyển đi, còn hành động thế nào thì phải xem bọn họ quyết định.”

Mộ Thu do dự một lúc, cuối cùng vẫn không kìm được mà hỏi: “Vệ thiếu khanh, ngài có biết tung tích của đại bá ta không?”

Vệ Như Lưu đáp: “Sau khi vào Dương Châu, ông ấy đã chủ động cắt đứt liên lạc với kinh thành. Hiện tại bên này cũng không có tin tức gì của ông ấy.”

Mộ Thu càng thêm lo lắng.

Nàng cố giữ bình tĩnh, không hỏi thêm gì nữa, hành lễ rồi cáo từ rời đi.

Lần này, Vệ Như Lưu không ngăn nàng lại.

Trong lòng Mộ Thu mang nặng tâm sự, không còn hứng thú dạo phố nữa. Sau khi nàng kiểm tra tình hình mấy cửa tiệm thì ngồi xe ngựa trở về Mộ phủ, đến Đông viện thỉnh an đại phu nhân.

Mộ đại phu nhân đang suy nghĩ về chuyện sắm Tết, thấy Mộ Thu đến, bà ấy bèn đưa cho nàng cuốn sổ danh mục mua sắm, hỏi: “Đây là những vật phẩm cần sắm sửa cho Tết năm nay, con nhìn xem còn thiếu thứ gì không?”

Mộ Thu nhận lấy rồi lật xem: “Con thấy hình như chuẩn bị hơi ít?”

"Vân Lai đã đi Dương Châu, đại bá con thì vẫn còn bệnh, trong phủ lạnh lẽo vắng vẻ, đồ chuẩn bị đương nhiên cũng ít đi." Mộ phu nhân thở dài rồi lắc đầu: "Thôi, không nhắc đến chuyện này nữa." Bà ấy chuyển sang hỏi: "Lần này con đến Hình Ngục Ti có thuận lợi không?"

Thực ra nếu không phải là bà ấy không thể rời đi, Mộ nhị lão Mộ thì bận rộn chuẩn bị cho lễ tế hoàng gia cuối năm, thì Mộ đại phu nhân cũng sẽ không đồng ý để Mộ Thu tự mình đi tặng lễ.

Mộ Thu dịu giọng đáp: "Rất thuận lợi, con tặng quà xong là rời đi luôn."

Mộ Thu vốn định nói với Mộ đại phu nhân về tin tức liên quan đến Dương Châu, nhưng lời đến bên môi rồi lại bị nàng nuốt xuống.