Chuyện rơi xuống nước đã trôi qua hơn nửa tháng.
Trong thời gian này, Mộ Thu luôn ở nhà.
Nàng nhận được thư trả lời của Úc Mặc.
Trong thư, Úc Mặc sảng khoái đồng ý đề nghị của nàng, ngoài ra nàng ấy cũng không nói thêm bất kỳ lời thừa thãi nào.
Cùng với bức thư còn có lệnh bài thiếu chủ của Úc gia. Có lệnh bài này, nàng có thể điều động toàn bộ thế lực mà Úc Mặc có.
Hai người quen biết đã nhiều năm, từ lúc sáu tuổi đã cùng nhau trưởng thành, sự tin tưởng dành cho nhau không cần phải nói, nhưng Mộ Thu vẫn không khỏi xúc động trước sự tín nhiệm của Úc Mặc.
Dù thân phận và địa vị của nàng đã biến hoá nghiêng trời lệch đất, nhưng cách Úc Mặc đối đãi với nàng vẫn chưa từng thay đổi.
Sau khi Mộ Thu kìm nén cảm xúc, nàng cất thư và lệnh bài đi, bắt đầu rà soát lại kế hoạch của mình. Đợi đến lúc xác nhận không có sơ hở gì thì nàng mới gọi Trần quản sự và Chu quản sự đến, thảo luận kỹ lưỡng với họ, sau đó điều chỉnh một số chi tiết, cuối cùng mới chốt được kế hoạch hoàn chỉnh.
Mộ Thu chỉnh sửa lại văn bản trên giấy, nàng đặt bút xuống, nhìn hai người trước mặt: "Kế hoạch này cần một quản sự đến Dương Châu trấn giữ, không biết ai trong số hai người bằng lòng đi?"
Ánh mắt Chu quản sự sáng lên.
Khi tiểu thư bàn bạc kế hoạch với họ, ông ta đã đoán được rằng kế hoạch này cần một người có năng lực và đáng tin cậy thay tiểu thư đến Giang Nam, hơn nữa còn phải ở lại đó một thời gian dài.
Hiện tại nghe Mộ Thu hỏi, trong lòng Chu quản sự lập tức nóng lên, đứng dậy xin đi: "Tiểu thư, ta bằng lòng đến đó!"
Trần quản sự cũng không tranh giành.
Đi Dương Châu khai phá một lĩnh vực kinh doanh mới, nếu làm tốt thì sẽ lập được công lao lớn, nhưng địa vị của ông vốn dĩ cao hơn Chu quản sự, hoàn toàn không cần rời khỏi kinh thành. Dù sao thì sản nghiệp ở kinh thành cũng lớn hơn Dương Châu nhiều.
Thật ra Mộ Thu cũng nghiêng về Chu quản sự hơn. Thấy Trần quản sự không có ý kiến, nàng quyết định luôn, bảo Chu quản sự về chuẩn bị hành lý, đợi đến đầu xuân năm sau tuyết tan rồi thì lập tức lên đường đến Dương Châu.
Ba người bàn bạc xong chuyện này lại trò chuyện về những vấn đề khác.
Năm mới sắp đến, các cửa tiệm cần kiểm kê sổ sách, thương lượng về quà Tết dành cho chưởng quầy và tiểu nhị, thời gian nghỉ Tết và ngày khai trương đầu năm…
Sau khi thống nhất mọi việc thì đã trôi qua nửa ngày.
Mộ Thu tiễn hai quản sự rời đi sau đó tản bộ trong sân để hít thở không khí, trong lòng nàng còn ôm một lò sưởi tay.
Bạch Sương đứng bên cạnh đề nghị: "Tiểu thư đã lâu chưa ra ngoài. Giờ năm mới sắp đến, kinh thành náo nhiệt hơn ngày thường, tiểu thư có thể ra ngoài dạo một vòng xem sao."
Mấy ngày nay tiểu thư nhà nàng ấy luôn đóng cửa không ra ngoài, ngày nào cũng bận rộn với chuyện làm ăn. Dù đại lão gia vẫn còn bệnh, nhưng cũng không nguy hiểm đến tính mạng, ngày tháng trong phủ vẫn phải tiếp tục. Tiểu thư ở nhà bận rộn lâu như vậy, ra ngoài một chuyến xem những điều mới lạ cũng tốt.
Lời này của Bạch Sương khiến Mộ Thu chợt nhớ ra.
Nàng quả thật cũng muốn ra ngoài dạo một vòng, tiện thể ghé qua cửa hàng của mình.
Mộ Thu nói: "Gửi bái thϊếp của phủ ta đến Vệ thiếu khanh đi, nói với ngài ấy là ngày mai ta muốn đến thăm."
Món nợ ân tình của Vệ Như Lưu, nàng nhất định phải trả.
Ngày ấy tất cả khách tham dự tiệc thọ đều biết Vệ thiếu khanh đã cứu "Mộ đại lão gia". Nàng tặng hậu lễ cho Vệ Như Lưu thì phải quang minh chính đại tặng mới là tốt nhất. Như vậy, tất cả mọi người đều biết Mộ gia đã trả xong ân tình của Vệ Như Lưu.
Vừa hay, Hình Ngục Ti cách đường Chu Tước không xa, sau khi gửi quà tạ ơn, nàng có thể tiện đường ghé qua cửa hàng của mình.
…
Sau một trận tuyết lớn, tuyết dày đặc phủ lên Hình Ngục Ti.
Nhìn từ bên ngoài, Hình Ngục Ti không khác gì những nha môn khác, sắc trắng của tuyết như gột hết thảy tội ác và sự tàn khốc của nó.
Nhưng đó chỉ là vẻ ngoài.
Những phạm nhân bị giam giữ trong ngục tối của Hình Ngục Ti, chỉ cần còn một hơi thở thì mỗi giây mỗi phút vẫn phải chịu sự tra tấn phi nhân tính.
Sau những trận roi vọt, những thanh sắt nung đỏ từng chút, từng chút một được áp lên da thịt phạm nhân,. Tiếng "xèo xèo" khi da thịt cháy hòa lẫn với tiếng kêu gào đau đớn vặn vẹo của phạm nhân.
Sau khi những màn tra tấn khai vị kết thúc, Hình Ngục Ti sẽ cho người mang nước muối nóng vào, họ cũng không hỏi han gì mà trực tiếp hắt lên người phạm nhân.
Phạm nhân vừa bị hành hạ đến mức ngất đi lại bị đau đớn mà tỉnh lại, đôi mắt yếu ớt mở ra, trừng trừng nhìn đám người của Hình Ngục Ti như thể đang nhìn quỷ dữ.
"Ngươi... các ngươi nhất định sẽ không được chết tử tế..."
Vệ Như Lưu bước vào ngục tối, đúng lúc nghe thấy câu này.
Đối với lời nguyền rủa như vậy, hắn thậm chí còn không thèm nhướn mày, ung dung ngồi xuống ghế thái sư mà thuộc hạ đã dọn sẵn. Một tay hắn đặt lên tay vịn, tay còn lại chống đầu, nhàm chán nhìn phạm nhân.
"Đến giờ vẫn không chịu mở miệng, ngươi đúng là trung thành với tri phủ Dương Châu thật đấy."
Phạm nhân này là mưu sĩ tâm phúc của tri phủ Dương Châu, đã theo ông ta suốt hơn hai mươi năm.
Tri phủ Dương Châu hiện không rõ tung tích, nhưng tên mưu sĩ này lại không bỏ trốn. Vệ Như Lưu đã bí mật bắt hắn ta về kinh, mấy ngày nay vẫn luôn tìm cách ép hắn ta mở miệng khai ra.
Mi mắt phạm nhân sụp xuống, mấy ngày nay hắn ta chưa được chợp mắt chút nào, nhưng rất nhanh hắn ta lại bị đánh thức.
Vệ Như Lưu cúi đầu, chậm rãi vuốt phẳng nếp gấp trên vạt áo quan đỏ thêu hoa văn, giọng điệu bình thản: "Chỉ không biết, lòng trung thành của ngươi có đủ lớn để hy sinh cả tính mạng của cha mẹ, vợ con của mình không?"
Phạm nhân đột nhiên ngẩng phắt lên, khϊếp sợ nhìn Vệ Như Lưu như nhìn ma quỷ.
"Không đúng, gϊếŧ bọn họ ngay thì quá dễ cho họ rồi."
Vệ Như Lưu lắc đầu, phủ nhận lời mình vừa nói.
"Nhà lao này rất rộng, cứ treo từng người bọn họ lên trước mặt ngươi, rồi khiến họ trải qua những gì ngươi đã chịu đựng. Như vậy, chắc hẳn sẽ thú vị hơn."
Hắn nói những lời này với giọng điệu nhẹ nhàng như đùa giỡn.
Nhưng phạm nhân lại không dám coi đó là lời nói đùa.
Hắn ta cố gắng chống chế: "Các ngươi không tìm được họ đâu."
Thị vệ tên Thẩm Mặc đứng phía sau Vệ Như Lưu cười lạnh nói: "Buồn cười! Hình Ngục Ti của chúng ta thủ đoạn che trời, trên đời này có gì là không thể chứ!