Trước đây khi chưa có Mộ Thu, dù nàng ta là con dòng thứ, nhưng mọi đãi ngộ đều không khác gì con dòng chính cả. Khi giao thiệp với các tiểu thư khác, nể mặt Mộ phủ, bọn họ cũng đối xử với nàng ta khá lịch sự, tôn trọng.
Giờ đây Mộ Thu đã trở về, những kẻ từng xem thường Mộ Vũ tất nhiên sẽ nhân cơ hội này giẫm nàng ta vài cái, lời ra tiếng vào là điều không thể tránh khỏi.
Nữ tử cầm đầu cười lạnh nói: "Ta còn định đi tìm ngươi, không ngờ ngươi lại tự dẫn xác đến, tình tỷ muội thắm thiết thật đấy!”
Nữ tử này họ Tiêu, tên Di Quân, xuất thân từ phủ Ninh Dũng Hầu, chính là muội muội ruột của thế tử Ninh Dũng Hầu. Nàng ta được sủng ái từ nhỏ, lâu dần dưỡng thành tính cách kiêu căng hống hách.
Cả kinh thành ai nấy đều biết nàng ta si mê trạng nguyên Giang Hoài Ly, nhưng hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình, Giang Hoài Ly đối xử với nàng ta chẳng khác gì những người khác.
Nếu chỉ như thế, Tiêu Di Quân vẫn có thể tự an ủi rằng hắn vốn sinh ra đã lãnh đạm, đối với bất kỳ nữ tử nào trên đời này cũng không có cảm giác khác biệt. Chỉ cần nàng ta kiên trì thêm chút nữa, nhất định có thể sưởi ấm trái tim hắn, cùng hắn kết thành phu thê.
Trong số tất cả những kẻ ngưỡng mộ hắn, chung quy nàng ta vẫn là người kề cận y nhất.
Nhưng vừa rồi, khi rời tiệc tìm kiếm Giang Hoài Ly, nàng ta lại vô tình chứng kiến một cảnh tượng khiến mình chấn động không thôi.
Vị lang quân như ánh trăng nơi tầng mây, nhìn xa thì ôn hòa, nhưng kỳ thực lạnh lùng đến tận xương tủy kia, lại che chung một chiếc ô với một cô nương.
Dù chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi, nhưng Tiêu Di Quân vẫn nhạy bén nhận ra điều bất thường. Nàng ta đã gặp Mộ Thu trong yến tiệc, cũng có chút ấn tượng về nàng. Lúc thất hồn lạc phách rời đi, vô tình gặp được Mộ Vũ gần thủy tạ. Nàng ta bèn sai người dẫn Mộ Vũ vào thủy tạ, ép nàng ta phải gọi Mộ Thu tới.
Lẽ ra, quan hệ tỷ muội giữa hai người họ không tốt, Mộ Vũ hẳn nên nhân cơ hội này mà giậu đổ bìm leo mới phải. Ai mà ngờ, Mộ Vũ lại bênh vực Mộ Thu. Điều này càng khiến Tiêu Di Quân kinh hãi trước thủ đoạn của Mộ Thu.
Mộ Thu mỉm cười nhàn nhạt: "Vừa rồi ngươi nói muốn gặp ta một lần, bây giờ đã gặp rồi, vậy tiếp theo thì sao?"
Tiêu Di Quân cảnh cáo: "Giang Hoài Ly là của ta, tránh xa huynh ấy ra."
Mộ Thu hơi sững sờ, hoàn toàn không ngờ Tiêu Di Quân lại nói ra câu này.
Nàng đã hiểu vì sao lại có chuyện này rồi.
Nhưng thực tế, nàng và Giang Hoài Ly chẳng có quan hệ gì cả.
"Được." Mộ Thu đáp một cách dứt khoát.
Phản ứng bình thản này của Mộ Thu hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của Tiêu Di Quân, giống như nàng ta đã dồn hết sức lực đấm một cú thật mạnh, nhưng lại rơi trúng bông, khiến tâm trạng nàng ta treo lửng lơ, không lên được cũng chẳng xuống được.
Tiêu Di Quân kinh ngạc: "Ngươi chỉ phản ứng vậy thôi? Ta biết rồi, với phong thái như vậy của Giang lang, chắc chắn ngươi sẽ không cam lòng rời xa huynh ấy."
Sắc mặt Mộ Thu lạnh hẳn đi, nàng cũng không buồn giải thích.
Tuy nhiên, nàng vẫn còn một món nợ cần tính sổ với Tiêu Di Quân.
Ánh mắt Mộ Thu tối lại, nàng nhìn chằm chằm vào Tiêu Di Quân, từng bước ép sát nàng ta: "Ta mặc kệ các ngươi có mục đích gì khi đưa tam muội của ta đến đây, nhưng nếu đã dọa nàng ấy sợ, thì mau xin lỗi đi."
"Xin lỗi à?" Tiêu Di Quân lập tức cười lạnh: "Ngươi đang đùa gì vậy? Một thứ nữ nhỏ nhoi, cộng thêm ngươi, một đứa đích nữ vừa mới từ nông thôn trở về, có tư cách gì để ta phải xin lỗi?"
Ngay bên tay phải có một chiếc bàn đọc sách, Mộ Thu tiện tay cầm lên cây chân đèn bằng đồng dài cỡ cẳng tay, còn tùy ý ước lượng một chút, trông có vẻ khá nặng.
Nàng chẳng buồn đáp lời, chỉ siết chặt cây chân đèn rồi tiếp tục áp sát.
Tiêu Di Quân vốn đứng ở góc tối, Mộ Thu ép tới gần, ánh sáng từ đèn nến thay đổi theo từng bước chân của nàng, đan xen sáng tối trên gương mặt nàng, khiến trong mắt Tiêu Di Quân, vẻ mặt của Mộ Thu càng lúc càng đáng sợ.
“Ngươi... Ngươi... Ngươi dám ra tay với ta?”
Mộ Thu vẫn không nói gì, chỉ chậm rãi tiến lên.
Trong phòng, ngoài giọng nói có phần chói tai của Tiêu Di Quân, thì chỉ còn lại tiếng bước chân Mộ Thu cố ý đè nặng xuống nền nhà.
Bầu không khí bức bách này, đừng nói là Tiêu Di Quân, ngay cả ba tiểu thư đi theo nàng ta cũng không khỏi run rẩy.
"Ba người các ngươi còn đứng đấy làm gì?" Tiêu Di Quân chịu không nổi nữa, giận dữ quát ba kẻ kia.
Ba tiểu thư đó đều xuất thân từ những gia tộc phụ thuộc vào Hầu phủ, vì thế mới vây quanh Tiêu Di Quân, ra sức lấy lòng nàng ta.
Bị Tiêu Di Quân chỉ thẳng, ba người họ mới chợt bừng tỉnh.
Bọn họ không thể trơ mắt nhìn Tiêu Di Quân bị thương, nếu không, chẳng những nàng ta sẽ trách tội, mà khi trở về nhà, bọn họ cũng sẽ không yên thân.
Nhưng ba người chỉ vừa nhấc chân, ánh mắt Mộ Thu đã sắc bén quét tới, như một lưỡi dao sắc lẻm.
"Ta sinh ra nơi thôn dã, tình cờ học được chút quyền cước, không hiểu quy tắc của kinh thành. Nhìn thấy muội muội bị ức hϊếp, trong cơn giận quá hóa điên, chẳng may vớ ngay cây chân đèn này mà nện thẳng vào mặt bốn người các ngươi."
Cuối cùng Mộ Thu cũng mở miệng.
Nàng thong thả cất lời.
"Được gia tộc bao bọc, dù gây ra chuyện lớn thế nào, miễn là các ngươi chưa chết, cùng lắm ta chỉ bị đưa về Dương Châu. Nhưng áo gấm lụa là chắc chắn không thiếu, so với cuộc sống trước kia của ta thì còn tốt hơn nhiều."
"Nhưng nếu các ngươi bị thương trên mặt, vậy thì lại là chuyện khác."
Không chỉ ba vị tiểu thư kia, mà ngay cả Tiêu Di Quân cũng bị những lời này dọa sợ.
Dù có thể đây chỉ là lời hù dọa, nhưng nhỡ đâu là thật thì sao?
Bình thường nàng ta chỉ cần bị xước một đường nhỏ trên tay cũng đã lo sẽ để lại sẹo, huống chi là trên mặt!
Sao Tiêu Di Quân dám đánh cược!
Môi nàng ta hơi run rẩy, mặt tái nhợt, nàng ta cắn răng ra lệnh cho ba người kia: "Xin lỗi Mộ Vũ! Mau!"
Ba người kia sớm đã hoảng sợ, nghe vậy lập tức đồng loạt cúi đầu xin lỗi Mộ Vũ, khiến nàng ta ngây ngẩn cả người.
Mộ Thu dừng lại.
Lúc này, nàng và Tiêu Di Quân chỉ cách nhau một sải tay.
Nàng không nói gì, chỉ dùng ánh mắt trong veo đến mức không vướng chút tạp chất nào nhìn chằm chằm Tiêu Di Quân, tay cầm chân đèn hơi chuyển động.
Tiêu Di Quân lập tức nhắm chặt mắt, hét lên: "Mộ Vũ, chuyện hôm nay ta sai rồi!" Nàng ta nhanh chóng lấy tay che kín mặt, vội vàng vòng qua Mộ Thu chạy ra ngoài. Đến cửa còn lảo đảo, va phải vai Mộ Vũ.
Ba tiểu thư còn lại liếc nhìn nhau, cũng nhanh chóng chạy theo.
Mộ Vũ trợn mắt há miệng nhìn Mộ Thu.
Mộ Thu liếc nàng ta một cái: "Khép miệng lại, há to thế làm gì."