Chương 67: Tiểu thư nhà nào

"Những đóa mai này nở đẹp thật, hồng mai điểm trắng tuyết, quả nhiên là cảnh sắc nhân gian tuyệt diệu. Thế tử thấy thế nào...?" Một công tử vận cẩm y mỉm cười hỏi thế tử hầu phủ bên cạnh.

Nhưng vị thế tử kia lại chẳng có chút phản ứng nào.

Cẩm y công tử ngạc nhiên: "Thế tử? Thế tử?"

Ánh mắt thế tử vẫn dõi thẳng về phía trước, tựa hồ hồn phách đã rời khỏi thân xác.

Cẩm y công tử không hiểu ra sao, đành phải thuận theo ánh mắt của thế tử nhìn qua, vừa nhìn thấy liền há miệng không ngậm lại được, thất thần lẩm bẩm: "Dẫm lên hồng mai tuyết trắng mà đến... Thì ra đây mới là cảnh sắc tuyệt diệu của nhân gian..."

Thế tử hầu phủ rốt cuộc cũng hoàn hồn, vội hỏi thư đồng bên cạnh: "Đó là tiểu thư nhà nào? Sao ta chưa gặp bao giờ?"

Lúc này, những người thất thần như hắn ta tuyệt đối không chỉ có một.

Mà nguyên nhân khiến họ thất thần, chính là một thiếu nữ khoác trên mình chiếc váy đỏ, bên ngoài phủ thêm áo choàng xám đen, nơi cổ viền lông hồ trắng như tuyết, vừa làm trang sức vừa giữ ấm. Chính là Mộ Thu.

Nàng chẳng hề để ý tới những ánh mắt quan sát xung quanh, chỉ mải mê nghịch tuyết.

Trên cành cây mai bên cạnh nàng đã tích tụ không ít tuyết, sức nặng đè trĩu cành. Mộ Thu khẽ lắc thân cây, từng mảng tuyết trắng đổ xuống, rơi xuống đất bắn lên những lớp bụi tuyết mỏng manh.

Một việc đơn giản như vậy mà nàng lặp đi lặp lại ba lần mới chịu dừng tay, lưu luyến phủi đi những bông tuyết vương trên lòng bàn tay.

Bạch Sương đứng cạnh nhịn cười.

Tiểu thư nhà nàng ngày thường luôn trầm ổn bình tĩnh, nay hơi men bốc lên, cử chỉ lại lộ ra vài phần ngây thơ đáng yêu.

"Tiểu thư, chúng ta đi xem phía trước đi." Bạch Sương chỉ về một hướng, đề nghị.

Mộ Thu vừa định bước đi, trước mặt bỗng xuất hiện một nam tử trẻ tuổi khoác y phục gấm xanh bảo lam.

Chàng ta dung mạo tuấn tú, phong thái ung dung đĩnh đạc, phong thái chẳng hề kém cạnh Mộ Vân Lai.



Giản Ngôn Chi trở lại bàn tiệc, nhân lúc phụ thân không chú ý, nhanh chóng chen vào ngồi chung bàn với Vệ Như Lưu.

Vệ Như Lưu rót cho hắn ta một chén rượu ấm: "Hà tất gì phải đối nghịch với phụ thân ngươi?"

Chẳng phải hắn ta không biết cha mình đang nghĩ gì sao.

Giản Ngôn Chi đảo mắt, giả ngây: "Ta không muốn ngồi cạnh phụ thân, vậy chỉ có thể ngồi cạnh ngươi thôi."

Cha hắn ta càng mong hắn ta xa cách Vệ Như Lưu, hắn ta lại càng thấy bất bình thay cho Vệ Như Lưu.

Hắn ta sẽ không đùa giỡn với sự an nguy của gia tộc, nhưng cha hắn ta thật sự quá đa nghi.

"Thôi đừng nhắc mấy chuyện mất hứng này nữa." Giản Ngôn Chi cười hì hì: “Vừa rồi ta dìu tổ mẫu sang chỗ nữ quyến, ngươi đoán xem ta gặp ai?"

Vệ Như Lưu đẩy chén rượu về phía Giản Ngôn Chi, thản nhiên đáp: "Mộ nhị tiểu thư."

"Ngươi cũng đoán ra được?" Giản Ngôn Chi sửng sốt.

Vệ Như Lưu: "..." Cần gì phải đoán.

"Ta nói cho ngươi nghe, hôm nay Mộ nhị tiểu thư ăn vận lộng lẫy, đúng là làm kinh diễm cả yến tiệc. Nếu nàng mà đi một vòng trong hoa viên, chậc…"

Giản Ngôn Chi cố tình ngừng lại, liếc nhìn Vệ Như Lưu, nhưng chẳng thấy biểu cảm gì khác thường trên gương mặt hắn, bèn tiếp tục: "Không biết sẽ có bao nhiêu người phải nhìn đến thất thần, hồn phách cũng bị nàng mang đi mất."

"Vậy thì sao?"

"Thế tử Ninh Dũng Hầu, trạng nguyên tiền triều... Hai người này danh tiếng ở Đế Đô chẳng hề kém cạnh đường huynh của nàng, Mộ Vân Lai, lại còn chưa đính hôn. Ai da, ai da, ai da..." Giản Ngôn Chi thở dài liên tục.

Vệ Như Lưu vẫn không động sắc, thong thả uống rượu, gắp thức ăn.

Đợi đến khi hầu hết mọi người trong tiệc đã ra ngoài hít thở khí trời, Vệ Như Lưu mới đặt đũa xuống, bình thản hỏi: "Than trong phòng đốt quá nhiều, ngươi có muốn ra ngoài đi dạo không?"



Giản Ngôn Chi đi theo sau hắn, cười hì hì: "Ta nói chứ, chẳng phải do than quá nhiều, mà là lửa lòng quá thịnh, nóng nảy khó yên."

Vệ Như Lưu chẳng buồn để ý.

Tuyết rơi lả tả xuống vai hắn, khiến khí chất vốn lạnh lùng của hắn lại càng thêm vài phần sát phạt.

Đã nhiều năm hắn không đặt chân đến Giản phủ, nhưng bố cục nơi này không có thay đổi lớn, Vệ Như Lưu men theo lối cũ, thẳng hướng đến rừng mai. Từ xa, giữa đám đông, hắn lập tức nhận ra bóng dáng Mộ Thu.

Dưới ánh trời và sắc tuyết, nàng khoác y phục đỏ đứng giữa rừng mai, hoàn toàn xứng đáng với bốn chữ "kinh diễm bốn bể" mà Giản Ngôn Chi vừa nhắc tới.

Nhưng nàng không chỉ có một mình, trước mặt còn có một nam tử trẻ tuổi che ô, hai người đứng rất gần, từ xa nhìn lại chẳng khác nào một đôi kim đồng ngọc nữ.

Tuyết đọng trên chân mày Vệ Như Lưu, không biết có phải do sắc tuyết phản chiếu hay không, mà trong mắt hắn dường như lại có thêm vài phần rét buốt.

“Mộ Thu?”

Không xa, Giang Hoài Ly khẽ đọc từng chữ một, nhẹ nhàng gọi tên Mộ Thu, khóe môi tựa như sắp cong lên thành nụ cười nhưng lại chưa hoàn toàn lộ ra.

Khí chất của y có đôi phần tương đồng với Mộ Vân Lai, nhưng giữa phong thái nho nhã của bậc quân tử, lại mang theo vài phần cao ngạo xa cách bẩm sinh, nên không giống như Mộ Vân Lai, luôn khiến người khác cảm thấy ấm áp, thân cận.

Mộ Thu khẽ "à" một tiếng trong lòng. Không hiểu sao, nàng cảm thấy nam tử trước mặt khá quen mắt, chỉ là nhất thời không nhớ ra mình đã gặp ở đâu.

"Ta là Giang Hoài Ly."

"Giang công tử!" Mộ Thu hơi ngạc nhiên. Thảo nào nàng lại thấy y quen mắt.

Hai, ba năm trước, Giang Hoài Ly vốn xuất thân hàn môn, nhưng trong kỳ thi Đình đã áp đảo Mộ Vân Lai, giành lấy vị trí trạng nguyên. Sau đó, y xin nghỉ hai tháng để trở về Dương Châu tế tổ.

Úc đại lão gia muốn mời Giang Hoài Ly chỉ dạy cho nhi tử của mình vài điều, nên khoảng thời gian y ở Dương Châu, y đã tá túc tại Úc phủ. Khi đó, Mộ Thu thường theo Úc Mặc ra vào Úc phủ, từng vài lần chạm mặt Giang Hoài Ly.

Khi ấy, đúng dịp sinh thần nàng, y còn chuẩn bị một phần lễ vật tặng nàng.

"Chính là ta đây."

Giang Hoài Ly khẽ mỉm cười, giọng nói trong trẻo như ngọc.

"Trước đây ta và Mộ Vân Lai cùng làm việc tại Hàn Lâm Viện, huynh ấy từng nói trong nhà có một vị muội muội vừa từ Dương Châu trở về, trùng hợp cũng tên là Mộ Thu. Khi đó ta còn lấy làm lạ không biết có phải trùng hợp đến vậy hay không, hóa ra đúng là trùng hợp thật."

Tuyết ngày một dày hơn, Giang Hoài Ly khẽ động tay phải, nghiêng nửa chiếc ô về phía Mộ Thu, che bớt tuyết cho nàng.

Chưa đợi nàng kịp phản ứng, y đã hỏi: "Cố nhân trùng phùng cũng là một chuyện vui. Hồ nước phía kia phong cảnh rất đẹp, nếu muội không có việc gì bận, có hứng thú đi ngắm cùng ta không?"