Chương 53: Lời đồn đại hại người

Thực tế, Chu quản sự cảm thấy vết thương trên người mình thật đáng giá!

Nếu không bị thương, sao ông ta có thể nhanh chóng lọt vào mắt xanh của tiểu thư như vậy.

Hiện giờ, tiểu thư vừa mới trở về phủ, bên cạnh không có nhiều người có thể sử dụng, được tiểu thư coi trọng, đến kẻ ngốc cũng biết sẽ nhận được bao nhiêu lợi ích.

Chu quản sự là người làm ăn. Ông ta biết rõ dùng một trận đòn đổi lấy tiền đồ tươi sáng là một vụ làm ăn quá hời.

Mộ Thu khẽ cong khóe môi: "Không có gì đáng ngại là tốt rồi."

Sau khi mọi người thỉnh an xong, Mộ Thu đột nhiên đặt mạnh chén trà đang cầm trong tay xuống.

Chén trà sứ va chạm với mặt bàn, phát ra âm thanh cực kỳ chói tai.

Âm thanh chói tai này khiến tim mọi người như lỡ một nhịp, ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía Mộ Thu.

Lúc này, vẻ mặt Mộ Thu lạnh lẽo như băng sương.

Nàng đưa mắt nhìn quanh một lượt tất cả mọi người, hỏi: "Mọi người có phát hiện ra rằng chúng ta thiếu mất một vị quản sự không?"

Trong số những người có mặt, có vài người đã chú ý từ trước, có người thì chưa. Nhưng rất nhanh, bọn họ đều phát hiện ra Cổ quản sự của hiệu thuốc Hối Phong không có mặt.

Với tính cách của vị Cổ quản sự, chuyện như thế này đúng là việc hắn ta sẽ làm. Nhưng nhị tiểu thư đột nhiên nhắc đến chuyện đó, xem ra là muốn mượn cớ để ra tay rồi.

Quả nhiên, Mộ Thu đợi bọn họ tự mình suy nghĩ thông suốt một số chuyện rồi mới ung dung mở miệng cười nói: "Thời gian qua không gặp mọi người, là bởi vì ta đang bận kiểm tra sổ sách."

Nghe vậy, sắc mặt mọi người trở nên căng thẳng, tim đều thắt lại.

Mộ Vũ ngồi bên cạnh lạnh lùng nói: "Làm giả sổ sách, bớt xén tiền bạc, lấy hàng kém chất lượng thay hàng tốt, trong số các người ngồi đây, có không ít người đã làm những chuyện này."

Có quản sự không nhịn được, lập tức lên tiếng: "Nhị tiểu thư…"

Ánh mắt lạnh lùng của Mộ Thu quét thẳng đến.

Vị quản sự vừa lên tiếng kia bị ánh mắt của nàng dọa sợ, ngượng ngùng ngậm miệng.

Mộ Thu gọi Trần quản sự: "Trần quản sự, hôm qua ông cùng ta đến hiệu thuốc Hối Phong, ông nói cho mọi người biết ngày hôm qua đã xảy ra chuyện gì đi."

Trần quản sự giấu đi đoạn Vệ Như Lưu xuất hiện, những chuyện khác thuật lại gần như y nguyên.

Nhiều quản sự ở đây càng nghe sắc mặt càng tái nhợt. Tuy rằng bọn họ không đến mức quá đáng, không biết tốt xấu như Cổ quản sự, nhưng việc làm giả sổ sách, cũng chẳng tốt hơn Cổ quản sự là bao.

"Tiểu thư, ta đã kể xong." Trần quản sự hành lễ.

"Được, vất vả cho Trần quản sự rồi, ông ngồi xuống trước đi." Mộ Thu lên tiếng, trước tiên mời Trần quản sự ngồi xuống rồi mới nói với các quản sự khác: "Cổ quản sự rơi vào kết cục như vậy, đều là do ông ta tự chuốc lấy, mọi người thấy có phải không?"

Một đám quản sự nhao nhao đáp lời.

Mộ Thu lúc này mới cười nói: "Ta tin tưởng sự trung thành của mọi người đối với Mộ gia, cũng biết công lao của mọi người. Ta mới vừa trở về Mộ gia, không muốn hành sự quá mức, mọi việc lấy ổn định làm trọng. Cho nên, đối với rất nhiều chuyện đều sẽ mắt nhắm mắt mở cho qua. Chỉ là, thành ý của ta đã bày tỏ, thành ý của mọi người cũng không thể thiếu, mọi người thấy có đúng không?"

Ý tứ răn đe trong lời nói của nàng đã rất rõ ràng.

Những quản sự này ở Mộ gia nhiều năm như vậy, nàng đương nhiên sẽ không đuổi cùng gϊếŧ tận hay tống bọn họ vào ngục, cũng sẽ không đuổi việc bọn họ, nhưng số tiền bạc bọn họ tham ô trong những năm qua đều phải trả lại đầy đủ.

Nếu không, kết cục của Cổ quản sự chính là vết xe đổ của bọn họ.

"Tiểu thư nói đúng." Chu quản sự là người đầu tiên chắp tay đáp lời.

Dù sao ông ta làm việc quang minh chính đại, đáp lời cũng không hề chột dạ.

Những quản sự khác cũng đành phải theo đó mà đáp lại.

"Nếu mọi người đều đã hiểu rõ ý của ta, vậy ta cũng không làm lãng phí thời gian của mọi người nữa, lui xuống hết đi." Mộ Thu nâng chén trà, hạ lệnh đuổi khách, rồi lại nói: "Đúng rồi, Trần quản sự và Chu quản sự ở lại, ta có chút chuyện cần bàn với hai người."

Bây giờ đã là cuối thu, khi đám quản sự vừa rời khỏi viện Minh Kính, bị cơn gió thu lạnh lẽo thổi thẳng vào mặt, không khỏi rùng mình một cái, bọn họ mới nhận ra lưng áo trong đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.

Có người nhịn không được quay đầu nhìn lại viện Minh Kính, thầm tặc lưỡi.

Người ta đồn rằng vị Mộ nhị tiểu thư này từ nông thôn trở về, chẳng có kiến thức. Nhưng nhìn thủ đoạn của Mộ nhị tiểu thư, có chỗ nào giống không có hiểu biết đâu chứ!

Lời đồn hại người.

Lời đồn đúng là hại người mà!

Nhưng hầu hết mọi người đều chẳng còn tâm trạng để tụ tập mà bàn tán chuyện đó.

Ai nấy đều vội vã rời đi, từng người một đều vội vàng trở về gom bạc.

Những ai trong nhà không có sẵn đủ bạc thì còn phải tìm cách bán bớt vài thứ để gom cho đủ, thời gian cũng vì thế mà trở nên vô cùng gấp rút.

Trong phòng chỉ còn lại Mộ Thu cùng vài người.

Mộ Thu nhìn Chu quản sự, nói: "Ta giữ Chu quản sự lại cũng không có ý gì khác, chỉ là cảm thấy Chu quản sự ở lại tiệm lương thực quả là quá lãng phí nhân tài. Hiện Trần quản sự công việc quá nhiều, đang thiếu một trợ tá giúp ông ấy xử lý công việc, không biết Chu quản sự thấy thế nào?"

Cho dù sớm đã đoán được, nhưng khi thật sự nghe thấy lời phân phó này, trong lòng Chu quản sự vẫn cảm thấy nóng bừng lên, nhiệt tình nói: "Hồi bẩm tiểu thư, đương nhiên ta sẵn lòng rồi."

Trần quản sự ở bên cạnh chắp tay: "Chúc mừng Chu quản sự."

Chu quản sự đáp lễ lại Trần quản sự. Ông ta biết trong chuyện này không thể thiếu sự giúp đỡ của Trần quản sự.

Về phần phân công cụ thể, Mộ Thu cũng không rõ lắm những chuyện này, nên để hai người bọn họ lui xuống trước, tự thương lượng và thống nhất.

Hai ngày sau, lần lượt có vài quản sự đến trả lại ngân lượng. Lúc rời khỏi, còn hướng về viện Minh Kính dập đầu mấy cái thật mạnh, sau đó mới hoảng hốt rời đi.

Đến ngày thứ năm, Cổ quản sự trông già đi gần mười tuổi, mang theo lão thê và một vạn lượng ngân phiếu đến Mộ phủ, quỳ xuống khóc lóc thảm thiết, cầu xin Mộ Thu có thể khai ân, niệm tình hắn ta đối với Mộ gia không có công lao cũng có khổ lao, xin đừng nàng đứng đưa hắn ta cho quan phủ.

Nhiều lúc, gϊếŧ gà dọa khỉ là cần thiết.

Mộ Thu có thể khoan dung với những quản sự khác, là bởi vì bọn họ tham ô không nhiều bằng Cổ quản sự, cũng bởi vì bọn họ chưa từng mạo phạm đến nàng.

Nàng phất tay một cái, thị vệ lập tức lôi Cổ quản sự ra ngoài.

Hai ngày sau đó, cuối cùng chuyện này cũng coi như hoàn toàn kết thúc.

Buổi chiều ngày hôm đó, Mộ Thu như thường lệ ở lại đông phủ dùng cơm, Mộ đại phu nhân đột nhiên nói: "Hai ngày nữa, chúng ta đến Tây Sơn Tự ở lại vài đêm."