Chương 52: Phơi khô

Mộ Thu tạm thời đè lại chuyện xảy ra ở quán dược liệu Hối Phong, không để tin tức lọt ra ngoài.

Sáng sớm tinh mơ, một đám quản sự với đủ loại tâm trạng phức tạp đều tụ họp ở viện Minh Kính.

Có lẽ chỉ có Trần quản sự, người đã trở thành tâm phúc là kẻ duy nhất có thể giữ được bình tĩnh.

Bạch Sương dẫn họ vào phòng, nói: “Tiểu thư vẫn còn đang nghỉ ngơi, mời các vị ngồi đợi một lát.”

Bọn họ còn có thể làm gì khác?

Đành phải tiếp tục chờ đợi.

Bên trong phòng, Mộ Thu, người mà Bạch Sương nói là vẫn còn đang nghỉ ngơi, thực ra đã trang điểm chỉnh tề, lúc này còn đang nâng cổ tay luyện chữ.

Mộ Vũ ở bên cạnh thì đứng ngồi không yên. Nàng ta nhìn bộ dạng nhàn nhã của Mộ Thu, chống hai tay lên bàn, nghiêng người ghé sát lại gần: “Chúng ta định phơi khô bọn họ đến bao giờ?”

Mộ Thu vừa viết xong nét cuối cùng, nghe thấy vậy thì buông bút trong tay xuống, nàng nhìn Mộ Vũ bất đắc dĩ nói: “Bọn họ mới là kẻ bị phơi, mà người sốt ruột lại thành muội rồi.”

Mộ Vũ xoắn khăn tay, gò má ửng hồng, nàng ta bị Mộ Thu trêu chọc nên hơi xấu hổ.

Đây là lần đầu tiên nàng ta phải xử lý chuyện lớn như vậy, hồi hộp đến mức không chịu nổi cũng là điều dễ hiểu mà.

“Chỉ là ta cảm thấy, bọn họ đều là quản sự lâu năm, chiêu này đối với họ không có tác dụng đâu, còn dễ khiến họ xem thường chúng ta.”

Mộ Thu đáp: “Ta chỉ muốn nhân cơ hội này quan sát bọn họ thôi.”

Dựa vào một mình Trần quản sự thì chắc chắn không đủ.

Giao quá nhiều quyền lực cho một người chính là thử thách lòng trung thành và phẩm chất của người đó. Mà trên đời này, đại đa số con người đều không thể vượt qua thử thách này.

Nàng không muốn để Trần quản sự phải đối mặt với khảo nghiệm này, vì vậy nàng muốn chọn thêm một người từ nhóm quản sự để chia sẻ công việc với ông.

Trần quản sự chắc cũng đã đoán ra ý của nàng, nhưng ông không hề tỏ ra bất mãn, thậm chí còn viết một danh sách giới thiệu bốn người mà ông cho là có năng lực và trung thành với Mộ gia.

Mộ Thu đã xem qua danh sách này.

Bốn người đó đều chưa từng làm giả sổ sách, xét theo lợi nhuận hàng năm có thể thấy năng lực của họ cũng rất tốt. Một trong số những người đó có một người họ Chu, chính là chưởng quầy tiệm gạo mới bị nông dân đánh một trận không lâu trước đây.

Để trấn an Trần quản sự, cũng như thể hiện rằng nàng tin tưởng vào ông nên Mộ Thu quyết định chọn người từ bốn quản sự này.

Mộ Vũ vẫn không đoán được Mộ Thu đang tính toán gì. Nhưng nàng ta không muốn để Mộ Thu cảm thấy mình thiếu kiên nhẫn, bèn cầm quyển du ký đọc dở hôm qua lên, cố gắng nhìn chăm chú vào mặt giấy, nhưng những chữ đen trên nền giấy trắng cứ như bay lượn trước mắt, chẳng lọt được chữ nào vào đầu.

Thời gian cứ trôi qua, đến khi bên ngoài đã thêm trà hai lần, cuối cùng cũng có một quản sự không ngồi yên nổi nữa. Ông ta dựa vào việc có quan hệ khá tốt với Trần quản sự mà dò hỏi bóng gió:

“Lão Trần này, gần đây tiệm của ta bận không rời đi được, ông nói xem... sao nhị tiểu thư vẫn chưa ra nhỉ? Chẳng lẽ định ra oai phủ đầu với bọn ta?”

Trần quản sự lườm ông ta một cái, hạ giọng nói: “Ra oai cái gì mà ra oai, nhị tiểu thư nghiêm khắc với chúng ta không phải là điều hiển nhiên à? Hơn nữa, còn có chuyện gì quan trọng hơn việc nhị tiểu thư triệu tập sao?”

Quản sự kia bị mắng đến mặt mũi tối sầm xuống. Lão Trần này trước đây địa vị còn kém xa ông ta, vậy mà sau khi đi Dương Châu một chuyến rồi bám được vào nhị tiểu thư, giờ cũng dám ra vẻ với ông ta rồi.

Đúng lúc này, một tiếng leng keng vang lên, chuỗi rèm châu đột ngột bị đẩy ra.

Mộ Thu khoác áo mỏng màu xanh lam, chậm rãi bước ra từ sau bình phong.

Ánh mắt nàng quét qua từng vị quản sự trong phòng, thu hết biểu cảm của họ vào mắt rồi mới ngồi xuống ghế chủ vị.

Mộ Vũ không phải nhân vật chính trong lần gặp mặt này, nên nàng ta bước ra chậm hơn Mộ Thu vài nhịp, rồi ngồi xuống bên phải Mộ Thu.

Sau khi hai người ngồi vào chỗ, Trần quản sự lập tức đứng lên.

Những ngày qua, ông đã chứng kiến trí tuệ và thủ đoạn của nhị tiểu thư nên đã sớm tâm phục khẩu phục. Hôm nay là lần đầu tiên nhị tiểu thư gặp mặt các quản sự, chính là lúc cần thiết lập uy thế, với tư cách là tâm phúc của nàng, đương nhiên ông không thể kéo chân sau của Mộ Thu.

Thấy Trần quản sự đứng dậy, Chu quản sự, người vẫn chưa khỏi hẳn vết thương cũng thức thời đứng lên theo.

Những quản sự khác đã chậm một bước, đánh mất cơ hội thể hiện lòng trung thành, còn có thể không đứng lên sao?

Chỉ chốc lát sau, toàn bộ quản sự đều đồng loạt đứng lên, thả xuôi tay chờ lệnh Mộ Thu.

Mộ Thu không vội lên tiếng, mà cầm lấy chén trà màu thanh thiên đặt trên bàn.

Nàng mở nắp chén, hơi nóng từ bên trong bốc lên, mang theo hương trà đặc trưng của Kính Đình Lục Tuyết.

Nàng chậm rãi dùng nắp chén gạt nhẹ lá trà: “Hôm nay mời các vị đến đây, là muốn nhân cơ hội này làm quen một chút.”

“Thời gian qua có không ít quản sự gửi thiệp mời, nói muốn đến viện Minh Kính bái kiến ta, nhưng ta đều từ chối.”

Nghe đến đây, những quản sự chưa từng gửi thϊếp chợt thấy lòng lạnh lẽo, âm thầm kêu không ổn.

Với loại chuyện này, gửi thϊếp chưa chắc đã thể hiện sự cung kính, nhưng không gửi thϊếp thì có hai khả năng: hoặc là kẻ thiếu suy nghĩ, hoặc là kẻ không đặt chủ nhân vào mắt.

Mà một người có thể làm quản sự bao nhiêu năm như vậy, có mấy ai là kẻ thiếu suy nghĩ?

Trong phút chốc, bầu không khí trong phòng trở nên căng thẳng đến cực điểm. Nhiều quản sự muốn ngẩng đầu quan sát sắc mặt của Mộ Thu, nhưng lại không dám nhìn thẳng nàng, sợ mình sẽ phạm thêm sai lầm.

Mộ Thu nhấp một ngụm trà, vị ngọt hậu lan tỏa nơi cổ họng, nàng khẽ cười: “Trước mặt các vị quản sự, ta chỉ là vãn bối, mọi người không cần quá câu nệ, mau ngồi xuống đi.”

Lúc này, mọi người mới ngồi xuống, lần lượt hành lễ với Mộ Thu.

Mộ Thu tranh thủ ghi nhớ tên và khuôn mặt của từng người.

Trong lúc các quản sự khác hành lễ, nàng chỉ gật đầu nhàn nhạt, xem như đã biết.

Đến khi Chu quản sự bước lên hành lễ, thái độ của Mộ Thu hòa nhã hơn hẳn, nàng hỏi thăm vết thương của ông ta.

Chu quản sự là một người trung niên gầy gò với gương mặt có phần tiều tụy. Ông ta cung kính đáp: “Bẩm nhị tiểu thư, đại phu mà tiểu thư mời đến có y thuật rất cao minh, hiện tại ta gần như đã khỏi hẳn rồi, mấy tiểu nhị trong tiệm cũng đã bắt đầu trở lại làm việc.”