Chương 51: Vết thương nhìn như đã đóng vẩy (2)

Nhưng thấy Mộ Thu không muốn nói nhiều, mà Mộ Vũ thì vừa mới trải qua một phen hoảng sợ nên nàng ta cũng không có tâm trạng để truy hỏi tiếp.

Mộ Thu kéo một chiếc ghế nhỏ ra rồi ngồi xuống, hai tay đặt lên đầu gối.

Rõ ràng đã tận mắt chứng kiến cảnh đối phương huyết tẩy Hình Ngục Ti, cũng biết người này vốn không phải kẻ lương thiện, chút chuyện nhỏ cũng có thể rút đao thấy máu. Nhưng có lẽ do lúc gặp ác mộng, Mộ Thu đã đâm đối phương đến hàng chục nhát dao, sau đó lại từng được đối phương cứu một lần, nên tâm thái của nàng khi đối mặt với Vệ Như Lưu trở nên… hơi kỳ quái.

Vừa xa cách, vừa kiêng dè, nhưng lại không sợ hãi hắn như những người khác.

Không bao lâu sau, Trần quản sự dẫn đại phu tới.

Sau khi kiểm tra xong vết thương của Cổ quản sự, đại phu băng bó cẩn thận cho hắn ta rồi kê đơn thuốc. Sau đó, đại phu vuốt chòm râu dài nói: “Vài tháng này nhớ chăm sóc tốt vào, tay vẫn có thể viết chữ, cầm đồ, chỉ là vào những ngày mưa giông e sẽ phải chịu ít nhiều đau đớn.”

Mộ Thu ra lệnh cho Trần quản sự tạm ứng tiền thuốc, rồi bảo ông đưa đại phu về, sau đó quay đầu nhìn Cổ quản sự: “Ta cho ngươi thời gian mười ngày, giao nộp lại toàn bộ số bạc đã tham ô trong những năm qua ra để chuộc tội. Như vậy, cùng lắm ngươi cũng chỉ vào ngục năm thôi.”

“Nếu ngươi không giao đủ, dù chỉ thiếu một hai lượng bạc, thì khi vào đại lao, với số bạc ngươi đã biển thủ, cả đời này cũng đừng mong được thả ra.”

Cổ quản sự mặt mày xám xịt, ngồi yên bất động.

Nghe Mộ Thu nói vậy, hắn ta vẫn giữ dáng vẻ đờ đẫn, không có bất kỳ phản ứng nào.

Mộ Thu giao cho Trần quản sự xử lý hậu sự, còn nàng và Mộ Vũ trở về phủ trước để nghỉ ngơi.

Con ngựa kéo xe hừ một tiếng qua lỗ mũi, kéo cỗ xe của Mộ phủ chầm chậm băng qua phố xá.



Lan Nhược Đình.

Giản Ngôn Chi uể oải ngồi dựa vào bàn, cả người như thể bị rút hết xương.

Hắn ta phe phẩy cây quạt gấp màu vàng của mình, rõ ràng là đang chán đến phát ngán.

Trên bàn đã bày sẵn đồ ăn.

Nhìn món ăn đã nguội lạnh mà Vệ Như Lưu vẫn chưa quay lại, Giản Ngôn Chi không nhịn được than thở một tiếng: “Tạo nghiệt mà…”

“Cạch.” Một tiếng động nhỏ vang lên, cửa phòng đóng chặt bị người bên ngoài đẩy ra.

Vệ Như Lưu bước vào.

Lời oán trách của Giản Ngôn Chi nghẹn lại trong cổ họng, ngay sau đó, hắn ta mừng rỡ nhào tới: “Cuối cùng ngươi cũng chịu quay về rồi.”

Lời còn chưa dứt, Giản Ngôn Chi bỗng hít nhẹ một hơi, hắn ta lập tức ngửi thấy một mùi tanh ngọt đặc trưng của máu tươi.

Hắn ta cúi đầu nhìn, quả nhiên trên đầu lưỡi đao của Vệ Như Lưu còn vương một vệt đỏ sẫm.

Giản Ngôn Chi sửng sốt.

Vừa nãy Vệ Như Lưu nói có chuyện cần giải quyết, rồi vội vã rời khỏi phòng bao. Mặc kệ hắn ta gọi thế nào thì Vệ Như Lưu cũng không đáp lại. Chẳng lẽ chuyện mà hắn nói… chính là đi gϊếŧ người?

Cái tên này, ra ngoài ăn một bữa cơm cũng không được yên.

Vệ Như Lưu ngồi xuống, hỏi Giản Ngôn Chi có khăn tay không.

Giản Ngôn Chi tưởng hắn bị dính máu, vội rút khăn tay ra đưa.

Tiếp đó… hắn ta trơ mắt nhìn Vệ Như Lưu dùng chiếc khăn đắt đỏ của mình để lau đao.

Giản Ngôn Chi: “…”

Hắn ta gào lên: “Dừng lại! Ngươi đang làm cái gì đấy!”

Vệ Như Lưu liếc nhìn chiếc khăn đã vấy máu, đáp: “Rõ vậy còn gì.”

Giản Ngôn Chi đau đớn không nói nên lời: “Ngươi đúng là lãng phí của trời! Không thể tùy tiện tìm miếng vải khác lau đao được sao? Nhất định phải dùng chiếc khăn tay đắt đỏ này hả?” Hắn ta chỉ vào Vệ Như Lưu, đột nhiên nhớ ra điều gì đó, nghiến răng nói: “Ta nhớ rồi! Ngày đó ngươi huyết tẩy Hình Ngục Ti xong cũng không nỡ làm bẩn khăn tay của cô nương nhà người ta, về còn cẩn thận giặt sạch lại. Vậy mà bây giờ ngươi đối xử với ta như thế, ngươi có thấy cắn rứt lương tâm không hả!”

Nghe Giản Ngôn Chi nhắc đến Mộ Thu, Vệ Như Lưu cụp mắt xuống: “Yên tâm, ta lau đao xong cũng sẽ “tha thiết mong chờ” mà giặt sạch khăn cho ngươi.”

Cụm từ “tha thiết mong chờ” được nhấn rất mạnh.

Giản Ngôn Chi rùng mình, cẩn thận dò hỏi: “Ngươi vừa chịu đả kích gì à?”

Vệ Như Lưu mặt không cảm xúc: “Không có.”

Giản Ngôn Chi xoa cằm, trước khi ra ngoài vẫn còn bình thường, xem ra lúc đi đã gặp phải chuyện gì đó rồi.

Nghĩ đến đây, hắn ta đột nhiên lao tới cửa sổ.

Lúc Vệ Như Lưu rời đi, hắn ta có để ý xem đối phương định đi đâu, chỉ là không biết nơi đó có gì đặc biệt nên mới không tiếp tục theo dõi.

Giản Ngôn Chi bám vào khung cửa, thò đầu nhìn về phía trước, vừa hay thấy một chiếc xe ngựa rời khỏi hiệu thuốc Hối Phong.

Xe ngựa quay lưng về phía hắn ta, nên từ góc độ này hắn ta đương nhiên không thể nhìn thấy chữ “Mộ” dán trên đèn l*иg.

Nhưng Giản Ngôn Chi là ai chứ, là công tử xuất thân danh môn thế gia, nếu nói về nhìn đồ đoán xuất xứ thì hắn ta chính là đệ nhất thiên hạ.

Gỗ của chiếc xe này rất đặc biệt.

Ở kinh thành, cũng chỉ có vài nhà mới có thể dùng loại gỗ này.

Mà Mộ gia chính là một trong số đó.

Giản Ngôn Chi quay người lại, dùng quạt gõ nhẹ lên hổ khẩu bàn tay.

Hắn ta cười trêu chọc: “Vừa nãy khi đóng cửa sổ, ngươi thấy xe ngựa của cô nương Mộ gia nên xuống lầu tìm nàng?” Nhìn thanh đao của Vệ Như Lưu, Giản Ngôn Chi chậc một tiếng: “Ngươi ra tay gϊếŧ người ngay trước mặt nàng ấy à?”

Động tác lau đao của Vệ Như Lưu khựng lại.

Giản Ngôn Chi thấy thế thì càng hứng thú, tiếp tục suy đoán: “Mộ cô nương bị dọa sợ, tức giận mắng ngươi, ngươi bị nàng ấy lạnh nhạt, đúng không?”

Hắn ta khoác vai Vệ Như Lưu, cố nhịn không cười phá lên, làm bộ khuyên nhủ đầy thành ý: “Không phải ta nhiều lời gì đâu nhưng sao ngươi lại để mỹ nhân yếu đuối như thế nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu được chứ?”

Vệ Như Lưu: “…”

Vệ Như Lưu khẽ cử động ngón tay.

Giản Ngôn Chi nhận thấy có gì đó không ổn, lập tức rút tay khỏi vai hắn.

Vệ Như Lưu buông lỏng ngón tay: “Ta không gϊếŧ người.”

“Quan trọng không phải là gϊếŧ hay không, quan trọng là ngươi đã rút đao thấy máu rồi!”

Vệ Như Lưu lại im lặng.

Giản Ngôn Chi bỗng cảm thấy hơi chua xót trong lòng.

Hắn ta thật sự rất muốn nắm lấy vai Vệ Như Lưu, ép hắn phải nói ra những năm qua đã sống thế nào, để từ một thiếu niên phong hoa tuyệt đại danh chấn kinh thành trở thành bộ dạng này. Nhưng hắn ta biết mình không thể.

Có những vết thương nhìn như đã đóng vảy, nhưng vẫn không thể lộ ra dưới ánh mặt trời.

Một khi lộ ra, người ta sẽ phát hiện lớp vảy đó thực chất chỉ là một lớp màng mỏng manh, vết thương bên dưới vẫn có thể khiến người ta kinh hãi tột cùng.

“Thôi bỏ đi, đừng nhắc đến những chuyện mất hứng này nữa, thức ăn sắp nguội hết rồi, mau ăn cơm thôi.” Giản Ngôn Chi gọi.