Vệ Như Lưu nói: “Ta đến tìm cô nương, vốn là muốn để vật về với chủ.”
Câu nói này đã xác nhận suy đoán ban nãy của Mộ Thu.
Hắn quả thực đã cố ý đến tìm nàng.
Chiếc khăn tay được Vệ Như Lưu nắm trong tay, chất liệu mềm mại, trên đó thêu đóa hoa lan nơi thung lũng, nhìn đường kim mũi chỉ, đúng là do chính tay Mộ Thu thêu.
Hiện tại, khăn tay đã được giặt sạch sẽ, không còn vết máu nào.
Mộ Thu do dự một lúc rồi vẫn vươn tay nhận lấy.
Nhưng nàng chỉ đơn thuần nhận lấy, chứ không dùng chiếc khăn đó, mà rút một chiếc khác từ trong tay áo để lau vết máu nơi đuôi mắt.
Chú ý đến động tác của nàng, Vệ Như Lưu hơi nheo mắt: “Mộ cô nương vừa nói ta chắc sẽ không làm hại cô nương, vậy nghĩa là cô nương vẫn cảm thấy ta có khả năng làm hại cô nương sao?”
Động tác lau vết máu của Mộ Thu hơi khựng lại.
Vệ Như Lưu truy hỏi: “Vì sao cô nương lại nghĩ như vậy?”
Ánh mắt hắn dừng trên người nàng, mang theo một loại cố chấp khó hiểu, cứ như thể nếu nàng không nói rõ ràng, hắn sẽ không bỏ qua.
Mộ Thu nhíu mày: “Ta chỉ đang khiển trách tên quản sự gian dối trong cửa hàng, Vệ thiếu khanh lại đột nhiên xông vào, trước mặt mọi người chém đứt gân tay hắn ta. Ngươi có thể ra tay với hắn mà không cần hỏi rõ nguyên nhân, vậy tất nhiên cũng có thể làm thế với ta.”
Vệ Như Lưu cũng cau mày: “Ta đã đứng ngoài cửa nghe toàn bộ cuộc đối thoại của cô nương và hắn. Hắn dựa vào quan hệ với Hình Ngục Ti để uy hϊếp cô nương, chẳng phải cô nương đã nói muốn Hình Ngục Ti cho ngươi một lời giải thích sao?”
Mộ Thu không biết nên giải thích thế nào.
Câu đó của nàng chỉ là để hù dọa Cổ quản sự, để hắn ta biết rằng những lời đe dọa kia vô dụng đối với nàng. Nếu không phải Vệ Như Lưu đột nhiên xuất hiện, thì chuyện này vốn đã giải quyết xong rồi.
“Ta chỉ nói bừa thế thôi.”
Vệ Như Lưu khẽ nhướng mày. Vậy tức là hắn nghe mà hữu ý sao?
Mộ Thu hít sâu một hơi, dùng giọng điệu bình tĩnh nói: “Hắn phạm lỗi, đáng lẽ phải do Mộ phủ xử lý, hoặc do quan phủ xét xử. Bất kể vì lý do gì thì Vệ thiếu khanh cũng không nên tự ý dùng tư hình tại đây.”
Nàng chán ghét Cổ quản sự, sớm muộn gì cũng giao hắn ta cho quan phủ, bắt hắn ta trả lại số tiền đã tham ô, nhưng tất cả những điều này không thể là lý do để Vệ Như Lưu ra tay nặng như vậy.
Vệ Như Lưu chợt bật cười một tiếng.
Nụ cười ấy không rõ là vui hay giận.
“Nhưng ta đã ra tay, đã chém đứt gân tay hắn. Là chủ nhân của hắn, ngươi định đòi lại công bằng thế nào đây?”
Mộ Thu không bị hắn dẫn dắt suy nghĩ: “Đối với loại người gian trá này, việc ta trả tiền thuốc men cho hắn đã là nhân từ lắm rồi. Hắn còn trẻ, khoẻ mạnh, vẫn có thể đi lại, cũng không phải câm điếc, nếu hắn muốn đòi lại công bằng, cứ tự mình đến Hình Ngục Ti mà đòi.”
Lòng trắc ẩn của nàng không thể dành cho loại người như Cổ quản sự này.
Những năm qua, hắn ta đã tham ô đến hơn vạn lượng bạc của cửa hàng thuốc.
Số bạc này có ý nghĩa thế nào!
Ở kinh thành, một gia đình bình thường ba người, một năm tiêu dùng cũng chỉ vài lượng bạc.
Vệ Như Lưu nhìn Mộ Thu, môi mỏng khẽ nói: “Ngụy biện.”
Mộ Thu đối mắt với hắn, đôi mắt trong veo như ngọn đồi sau cơn mưa, mang theo sự trong sáng có thể nhìn thấu lòng người: “Vệ thiếu khanh đang cảm thấy ý tốt của mình bị uổng phí sao?”
Vệ Như Lưu lạnh lùng không đáp.
“Nhưng Vệ thiếu khanh, nếu ý tốt của công tử lại khiến ta gặp thêm phiền phức, thì với ta, nó không thể được xem là ý tốt nữa. Hôm nay cũng vậy, vụ ám sát bằng nỏ tiễn trên phố ngày trước cũng thế, tất cả đều gây phiền phức và kinh sợ cho ta.”
Một loại cảm xúc khó hiểu đang chảy trong máu Vệ Như Lưu.
Hắn rũ mắt, nhìn về phía Mộ Thu đang khoác chiếc áo choàng màu xanh thiên thanh sau mưa, mũ trùm đầu vẫn chưa tháo xuống.
Chiếc mũ che đi trán nàng, chỉ để lộ nửa khuôn mặt thanh tú.
Trên cổ nàng vẫn còn vết sẹo mờ do kiếm để lại chưa hoàn toàn biến mất.
Từ trong mắt nàng, hắn nhìn thấy bóng hình của chính mình.
Nghe thấy nàng tiếp tục nói:
“Hôm đó ở bến thuyền, ta đã nói với ngài rằng con đường phía trước gập ghềnh, gió mưa không dứt. Hôm nay, ta còn muốn nói thêm một câu nữa, nếu Vệ thiếu khanh vẫn hành sự như ngày hôm nay, thì thứ chờ đợi ngài không chỉ là gió mưa không ngừng, mà còn là núi non trùng điệp chắn lối.”
“Ta đã nói xong, Vệ thiếu khanh hiểu hay không cũng được, mau rời đi cho.”
Môi Vệ Như Lưu mím chặt.
Hắn xoay thanh đao trong tay, sải bước nhanh về phía cổng lớn.
Khi sắp bước ra khỏi cổng, hắn chợt nghiêng nửa người lại.
Nửa người hắn chìm trong bóng tối, nửa còn lại phủ dưới ánh nắng lưa thưa buổi chiều, đôi mày mắt anh tuấn nhưng lạnh lùng sắc bén, cũng phân thành nửa sáng, nửa tối.
Từ góc nhìn của Mộ Thu, nàng không thấy rõ vẻ mặt hắn, chỉ nghe thấy giọng nói trầm thấp vang lên:
“Ta sẽ không làm tổn thương cô nương.”
“Trừ khi có một ngày cô nương ra tay gϊếŧ ta trước, bằng không, ta sẽ không làm hại cô nương.”
“Dĩ nhiên…”
Vệ Như Lưu chợt dừng lại, rồi bỗng bật cười:
“Nhưng cô nương chưa chắc đã tin lời hứa của ta.”
Nói rồi hắn xoay người hòa mình vào dòng người, biến mất hoàn toàn khỏi tầm mắt của Mộ Thu.
Mộ Thu hơi sững sờ, đến khi hoàn hồn lại, trước cổng đã không còn ai.
Nàng nắm chặt khăn tay, đi vào trong, vén rèm, bước vào hậu viện.
Trong viện, vết thương của Cổ quản sự đã được cầm máu, hắn ta đang ôm tay, rêи ɾỉ vì đau đớn: ""Hừ, hừ...""
Mộ Vũ đứng trong bóng râm tránh nắng, ánh mắt dán chặt vào cửa ra vào nối giữa đại sảnh và hậu viện.
Vừa thấy bóng dáng Mộ Thu xuất hiện, Mộ Vũ lập tức lao đến: “Tỷ không sao chứ?” Vì quá gấp gáp, suýt nữa nàng ta không kịp dừng lại. Bộ dạng hấp tấp này đâu còn vẻ cao quý đoan trang như lần đầu gặp gỡ.
Mộ Thu bật cười, đuôi mắt cong cong: “Tất nhiên là không sao rồi.”
Mộ Vũ thở phào: “Người ban nãy… chính là thiếu khanh của Hình Ngục Ti sao?”
Cổ quản sự dựng tai lên nghe lén.
Ánh mắt lạnh lẽo của Mộ Thu quét qua, làm hắn ta sợ đến mức co rúm lại.
“Đúng vậy.”
Mộ Vũ hừ lạnh: “Bề ngoài thì trông cũng sáng sủa, nhưng tính cách đúng là hung tàn như lời đồn.”
Thấy Mộ Thu không đáp, nàng ta lại hỏi: “Ta thấy tỷ và hắn có vẻ khá thân thiết?”
Mộ Thu dứt khoát phủ nhận: “Không quen.”
Mộ Vũ: “…” Cái dáng vẻ này trông chẳng giống không quen chút nào.