Chương 49: Hắn sẽ không hại ta

Ai mà ngờ được rằng Vệ Như Lưu lại đột nhiên xuất hiện? Hắn rõ ràng là thiếu khanh của Hình Ngục Ti, sao lại rảnh rỗi đến mức đích thân chạy đến cửa hàng dược liệu này?

Cổ quản sự cùng những người khác nhìn Vệ Như Lưu, không biết thân phận của nam nhân này là gì.

Ánh mắt Mộ Vũ rơi trên sườn mặt hắn, đáy mắt bỗng chốc thoáng lên một tia sáng kỳ lạ.

Dưới ánh mắt chăm chú của mọi người, Vệ Như Lưu từng bước đến gần Mộ Thu.

Hắn hạ tầm mắt, đối diện với nàng.

Không nhận được câu trả lời của nàng, hắn lập tức tự mình đưa ra phán đoán.

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, tay phải hắn vung ra với tốc độ gần như không thể nhìn rõ bằng mắt thường, ánh đao nhanh như chớp, chém thẳng xuống.

Tầm nhìn của Mộ Thu bị ánh đao ấy bao phủ, bên tai chỉ còn nghe thấy tiếng xé gió sắc bén.

Chớp mắt một cái, nàng thấy máu tươi từ cổ tay của Cổ quản sự bắn ra tung tóe, một giọt máu còn bắn lên đuôi mắt nàng, rồi chầm chậm trượt dài theo khóe mắt.

Giọt máu ấy chảy xuống gương mặt nàng, làm nhòe đi lớp trang điểm tinh xảo.

Thế nhưng điều đó không khiến Mộ Thu trở nên chật vật, mà ngược lại, càng làm nổi bật vẻ đẹp động lòng người của Mộ Thu, tựa đóa quỳnh nở rộ trong màn đêm, mang theo chút quyến rũ mị hoặc, khiến người ta không khỏi xao động trong lòng.

Mãi đến lúc này, tiếng kêu thảm thiết của Cổ quản sự mới vang lên. Hắn ta ôm lấy cổ tay đẫm máu, mặt mày tái mét, kinh hoảng nhìn Vệ Như Lưu mà thét lớn: “Ngươi... ngươi là ai! Người đâu! Tay ta bị phế rồi! Mau gọi người tới đây!”

Vệ Như Lưu cảm thấy quá ồn ào, lạnh lùng liếc Cổ quản sự một cái.

Ánh mắt của hắn lướt qua khiến Cổ quản sự cảm giác như bị một con mãnh thú nhắm đến.

Nếu còn tiếp tục la hét, hắn ta chắc chắn sẽ gϊếŧ mình, ý nghĩ ấy bỗng dưng lóe lên trong đầu Cổ quản sự. Bản năng sinh tồn khiến hắn ta nhanh chóng ngậm miệng, cố nén cơn đau, chỉ còn lại những tiếng rêи ɾỉ đứt quãng phát ra từ kẽ răng.

Đau đớn xen lẫn sợ hãi, khiến một người đàn ông to xác như hắn ta cũng không kìm được mà rơi nước mắt.

Vệ Như Lưu lại nhìn về phía Mộ Thu.

"Đầy tớ càn rỡ, khinh chủ, đây chính là lời giải thích mà Hình Ngục Ti dành cho cô nương."

Không khí trong đại sảnh như đông cứng lại.

Bầu không khí quỷ dị và tĩnh lặng đến đáng sợ.

Ánh mắt của mọi người lúc thì nhìn về phía Cổ quản sự đang đau đớn kêu rên, lúc thì nhìn sang Mộ Thu, rồi lại không nhịn được mà lén liếc nhìn Vệ Như Lưu, người đang cầm thanh đao nhỏ máu trong tay.

Bọn họ liên tục đoán già đoán non về thân phận của Vệ Như Lưu, nhưng không ai dám lên tiếng phá vỡ sự im lặng đáng sợ này.

Cuối cùng vẫn là Mộ Thu mở miệng trước.

Nàng không để ý đến Vệ Như Lưu, mà quay sang nhìn cổ tay của Cổ quản sự.

Tay hắn ta vô lực buông thõng xuống, hiển nhiên là đã bị thương đến gân mạch.

Nhát đao vừa rồi chắc chắn đã cố ý tránh đi chỗ hiểm.

Máu chảy ra một hồi lâu, nhưng cũng không còn phun trào mạnh mẽ như ban đầu nữa.

Trên nền gạch xanh đã loang lổ một vũng máu. Mộ Thu không quan tâm đến Vệ Như Lưu đang đứng trước mặt, mà gọi đích danh Trần quản sự: “Trần quản sự, trong cửa hàng hẳn có thuốc cầm máu. Ngươi dẫn Cổ quản sự ra hậu viện nghỉ ngơi, rồi dùng thuốc giúp hắn ta cầm máu tạm thời đi.”

Để vết thương chảy máu thế này cũng không phải cách hay, nhỡ đâu ban đầu không có gì nghiêm trọng, nhưng chảy mãi rồi tay lại phế thật. Đến lúc đó, dù nàng có lý cũng thành vô lý.

Trần quản sự vội vàng chạy đến đỡ Cổ quản sự.

Cổ quản sự đau đến mức mặt mày tái nhợt.

Người bị thương là hắn ta, đương nhiên hắn ta là người hoảng loạn nhất. Mắt thấy Trần quản sự đến đỡ, hắn ta cắn răng chịu đau, cố lê bước theo ra hậu viện.

Mộ Thu lại gọi đến Trần thư lại: "Trần thư lại, phiền ông đi cùng người làm trong cửa hàng chạy một chuyến, mời một vị đại phu đến đây."

Cửa hàng dược liệu này chỉ bán dược liệu, không có đại phu ngồi khám.

Nhưng may là con phố này là nơi phồn hoa nhất kinh thành, tìm một vị đại phu cũng không khó.

Mộ Vũ lần đầu tiên chứng kiến cảnh tượng như vậy, chân mềm nhũn cả ra.

Thấy Mộ Thu hoàn toàn phớt lờ Vệ Như Lưu. Mộ Vũ thì hơi sốt ruột, lo lắng nam nhân trước mặt sẽ vì vậy mà nổi giận, làm tổn thương cho Mộ Thu.

Khi hắn vừa bước vào, nàng ta đã không kìm được mà ngẩn ngơ một thoáng, ai mà ngờ được hắn lại là một sát thần chứ!

Nghĩ đến đây, Mộ Vũ không nhịn được mà lén lút quan sát Vệ Như Lưu.

Từ khi Mộ Thu mở miệng phân phó mọi chuyện mà không đoái hoài gì đến hắn, Vệ Như Lưu vẫn chỉ đứng đó, cầm đao, không thúc giục, cũng không tỏ ra bất mãn.

Người này… thật kỳ lạ.

"Muội cũng vào hậu viện nghỉ ngơi trước đi." Mộ Thu bỗng quay đầu nói.

Mộ Vũ chần chừ: "Ta…"

Nhưng nếu nàng ta rời đi, đại sảnh này chỉ còn lại Mộ Thu một mình đối mặt với vị sát thần này.

Mộ Vũ âm thầm cắn răng, cố chấp nói: "Ta vẫn nên ở lại thì hơn, hậu viện có Trần quản sự lo là đủ rồi."

“Yên tâm đi, hắn chắc sẽ không làm hại ta.” Mộ Thu nhẹ giọng trấn an.

Thực ra, chính nàng cũng không thể chắc chắn rằng Vệ Như Lưu sẽ không ra tay với mình.

Người này tính tình khó lường, nàng cũng không đoán được hắn đang suy tính điều gì.

Chỉ là Mộ Vũ ở đây cũng không giúp ích được gì, chi bằng cứ tránh đi trước.

Mộ Vũ suy nghĩ một lát, cảm thấy mình ở lại quả thực không giúp được gì, bèn khẽ gật đầu đồng ý.

Khi đi ngang qua Mộ Thu, Mộ Vũ cất giọng đủ để cả ba người nghe thấy: “Đường huynh đang ở gần đây, chắc hẳn cũng sắp tới tiệm dược liệu rồi. Đợi huynh ấy và thị vệ đến, chúng ta sẽ lên đường về phủ.”

Mộ Thu biết nàng ta đang dùng câu này để cảnh cáo Vệ Như Lưu, nàng bất giác khẽ cười, sắc mặt lạnh lùng ban nãy cũng dần trở nên ấm lại.

Rất nhanh sau đó, trong đại sảnh chỉ còn lại hai người họ, Mộ Thu và Vệ Như Lưu.

Mộ Thu nhìn Vệ Như Lưu.

Khoảng cách giữa hai người không gần không xa, Mộ Thu có thể ngửi thấy trên người hắn, ngoài mùi máu tanh ra còn có cả hương rượu nhàn nhạt.

Hắn vừa uống rượu ở gần đây sao?

Lan Nhược Đình nằm đối diện với cửa hàng dược liệu, nếu hắn đứng bên cửa sổ nhìn ra ngoài, quả thực có thể thấy được tình hình bên này.

Chẳng lẽ hắn trông thấy xe ngựa của Mộ gia nên mới cố ý tìm đến nàng?

Mộ Thu trầm ngâm, nhất thời không biết nên nói gì, làm gì.

Bỗng nhiên, một chiếc khăn tay được đưa ra trước mặt nàng.

Nàng từ chối: "Cảm ơn ý tốt của Vệ thiếu khanh, nhưng không cần đâu." Rồi đưa tay lấy khăn tay trong ống tay áo mình.