Chương 48: Cho một lời giải thích

Mộ Thu không ngồi đợi vô ích, nàng từ từ quan sát mọi vật trong cửa hàng.

Ánh mắt nàng xoay một vòng, cuối cùng dừng lại ở giá thuốc.

Thông qua những mảnh giấy dán trên từng ngăn kéo, nàng biết được cửa hàng đang bán những loại dược liệu gì.

Mới xem được vài mảnh giấy thì tiếng bước chân vội vã từ hậu viện đã truyền đến, Cổ quản sự trắng mập xuất hiện bên trong đại sảnh.

Cổ quản sự liếc nhìn Mộ Thu, ánh mắt mang theo chút dò xét.

Mộ Thu hơi mỉm cười, để mặc cho hắn ta quan sát nhưng trong lòng lại lặng lẽ ghi thêm một món nợ.

Trần quản sự cảm thấy không ổn, cao giọng nói: “Cổ quản sự, đây là nhị tiểu thư, ngươi còn không mau hành lễ!”

Bị nhắc nhở, Cổ quản sự mới giả vờ hoảng hốt nói: “Ta không biết nhị tiểu thư tới, vì vậy tiếp đón không chu đáo, mong hai vị tiểu thư thứ tội.”

“Không sao.” Mộ Thu vẫn nhìn những mảnh giấy đó: “Nghe nói Cổ quản sự bận rộn không ngơi tay, ta định đến xem thử, xem Cổ quản sự bận rộn đến mức nào.” Nàng quay người, quét mắt một vòng quanh đại sảnh vắng tanh, giọng điệu dịu dàng nói: “Hôm nay… cửa hàng thuốc không mở cửa làm ăn sao?”

Sắc mặt Cổ quản sự hơi khó coi: “Nhị tiểu thư nói đùa rồi, cửa hàng thuốc chúng ta làm ăn đều là buôn bán với số lượng lớn, cho nên ít khi thấy khách nhân vào tiệm.”

Mộ Vũ lạnh lùng cười khẩy.

Coi nhị tỷ của nàng ta là kẻ ngốc, dễ lừa gạt chắc?

Càng làm Mộ Vũ tức giận hơn là câu nói tiếp theo của Cổ quản sự lại nhắc đến Lạc di nương: “Không giấu gì nhị tiểu thư, chuyện cửa hàng thuốc, ta đã nói rõ với nhị lão gia và Lạc di nương rồi.”

Nói xong câu này, Cổ quản sự lộ ra vẻ thản nhiên.

Các quản sự khác lo lắng, nhưng hắn ta không hề sợ vị nhị tiểu thư này.

Chẳng qua chỉ là một tiểu nha đầu mới từ quê lên mà thôi, vẫn chưa ổn định được chỗ đứng trong phủ, vậy mà lại dám ra vẻ trước mặt những người đã cống hiến nhiều năm như bọn họ, nếu không cho nàng một bài học thì e rằng những việc hắn ta đã làm khó mà che đậy được.

Ai ngờ, vừa dứt lời, người đầu tiên nổi giận lại không phải là nhị tiểu thư trước mặt, mà là thiếu nữ mặc váy dài tím nhạt bên cạnh nàng.

“Trước khi Cổ quản sự tiếp nhận cửa hàng dược liệu Hối Phong này, đây là cửa hàng làm ăn tốt nhất trong kinh thành. Sau khi Cổ quản sự tiếp nhận, đến năm ngoái, lợi nhuận trên sổ sách chỉ có hơn một trăm lượng! Đây là khu vực phồn hoa nhất trong kinh thành, ta không cần làm gì, chỉ cần cho thuê cửa hàng này thôi thì mỗi tháng đã có thể thu được một trăm lượng tiền thuê rồi!”

Cổ quản sự nheo mắt, nhìn Mộ Vũ, trong chốc lát không biết nàng ta là ai: “ Vị cô nương này là…”

Mộ Vũ mỉm cười: “Ta là tam tiểu thư của Mộ gia. Nói ra thì, Cổ quản sự vừa rồi hình như quên chào hỏi ta.”

Tam tiểu thư Mộ gia!

Trong phủ này còn tam tiểu thư nào khác ngoài con gái của Lạc di nương chứ.

Sắc mặt Cổ quản sự lập tức biến đổi, trán không biết đổ mồ hôi lạnh từ lúc nào.

Hắn ta vội vàng lấy khăn lau mồ hôi, cười gượng nói: “Không ngờ tam tiểu thư cũng đến.”

Chết tiệt, không phải nói là quan hệ của Lạc di nương và nhị tiểu thư không tốt sao, sao tam tiểu thư lại can thiệp vào chuyện này? Giữa tiểu thư và một quản sự nhỏ bé như hắn ta, ai cũng biết nên ủng hộ ai, giúp ai…

Nghĩ đến đây, mồ hôi lạnh trên trán Cổ quản sự càng chảy nhiều hơn.

Mộ Vũ lạnh lùng nói: “Sao Cổ quản sự lại ra nhiều mồ hôi thế, giờ sắp đông đến nơi rồi. Nếu không khỏe, thì nên sớm mời thầy thuốc đến thăm khám đi. Cổ quản sự làm nghề bán thuốc này nhiều năm, chắc chắn biết rõ điều này hơn ta chứ?”

Cổ quản sự xấu hổ, ấp úng không nói nên lời, nhưng Mộ Thu lại lên tiếng: “Tam muội vừa nói những lời đó, Cổ quản sự nghe thấy rồi chứ? Ngươi có ý kiến gì không?”

“Chuyện này…” Nghe được hàm ý trong lời Mộ Thu, Cổ quản sự cũng không lau mồ hôi nữa, đột nhiên ngẩng đầu nhìn thẳng vào Mộ Thu: “Nhị tiểu thư, cửa hàng không có lãi là vì mấy năm nay buôn bán dược liệu không dễ làm! Ta đã làm việc cẩn thận, dù không thể nói là có công lao lớn, nhưng đã làm việc trong Mộ gia mười mấy hai mươi năm nay, cũng coi như không có gì phải hổ thẹn!”

Hắn ta không có gì để mất nữa, giọng điệu cứng rắn: “Nhị tiểu thư mới về phủ, đã định xử lý những người làm lâu trong phủ, không sợ làm người khác lạnh lòng sao?”

“Hơn nữa, nếu không phải nhờ ta quen biết một bách hộ trong Hình Ngục Ti, nhờ vào mối quan hệ đó, cửa hàng dược liệu của chúng ta sao có thể hợp tác làm ăn với Hình Ngục Ti?”

“Nhị tiểu thư mới về kinh, có lẽ chưa hiểu rõ tiếng tăm của Hình Ngục Ti trong thành này. Ở kinh thành này, có thể hợp tác với Hình Ngục Ti đồng nghĩa với việc bình an vô sự, không biết đó vinh hạnh lớn đến nhường nào. Nếu nhị tiểu thư bây giờ muốn thay ta, có nghĩ đến việc phải làm thế nào để giải thích với Hình Ngục Ti không?”

Cuối cùng, Cổ quản sự không ngần ngại nhắc đến Hình Ngục Ti, lời lẽ gay gắt, cảm xúc kích động.

Mộ Vũ tức giận đến mức giậm chân, rõ ràng biết Cổ quản sự đang đe dọa mình, nhưng nhất thời không biết phản bác thế nào.

Trần quản sự và Trần thư lại nhìn nhau, rồi cả hai đều đưa ánh mắt về phía Mộ Thu.

Người duy nhất có thể giữ được bình tĩnh trong lúc này chỉ có Mộ Thu.

Giọng nàng rất nhẹ, nhưng đủ để mọi người có thể nghe rõ.

“Ta xử lý quản sự trong phủ mình, tại sao lại phải giải thích với Hình Ngục Ti?”

Dần dần, giọng nói của Mộ Thu cao lên.

“Ta lại thấy, một quản sự nhỏ bé được làm ăn với Hình Ngục Ti mà lại dám lấy Hình Ngục Ti ra làm chỗ dựa, dùng Hình Ngục Ti để đe dọa gia chủ, chẳng lẽ người trong Hình Ngục Ti đã hứa hẹn với ngươi điều gì? Những năm qua, lợi nhuận của cửa hàng dược liệu này không lẽ ngươi đã lấy đi để biếu Hình Ngục Ti rồi? Nếu đúng là vậy, ta nghĩ Hình Ngục Ti phải cho ta một lời giải thích mới đúng!”

Tuy nhiên, ngay khi nàng muốn mở miệng lần nữa, một giọng nói quen thuộc, lạnh lẽo vang lên.

“Cô nương muốn Hình Ngục Ti giải thích điều gì?”

Vệ Như Lưu tay cầm kiếm, dưới ánh nắng chiều ấm áp, bước qua ngưỡng cửa, rơi vào tầm mắt Mộ Thu.

Mộ Thu thoáng ngẩn người.

Khi nàng nói những lời này, tất nhiên không nghĩ đến việc đến tìm Hình Ngục Ti để đòi lời giải thích, chỉ muốn dập tắt sự kiêu căng của Cổ quản sự mà thôi.

Quả nhiên, sau khi nàng nói xong, Cổ quản sự vừa rồi còn kiêu căng giờ đây đã im thin thít.