Chương 47: Ra oai phủ đầu (2)

Mộ Thu vươn tay đặt lên mu bàn tay Mộ Vũ ý muốn trấn an: “Yên tâm, ta không có ý nghi ngờ di nương.”

Mộ Vũ cũng tham gia vào chuyện kiểm tra sổ sách, nếu xảy ra sơ suất nào đó, chắc chắn Mộ Vũ cũng phải gánh vác trách nhiệm cùng với nàng.

Có thể Lạc di nương sẽ ngáng chân Mộ Thu, nhưng không lý nào bà ta lại ngáng chân Mộ Vũ.

Cổ quản sự này chắc hẳn cảm thấy bản thân có Lạc di nương làm chỗ dựa vững chắc, lại còn kéo Hình Ngục Ti vào, nên mới dám giở trò khôn lỏi ở đây.

Vậy Mộ Thu đành phải khiến đối phương mua dây buộc mình thôi.

Nghĩ đến đây, Mộ Thu đứng dậy: “Ta quay về kinh thành lâu như thế rồi mà chưa đến cửa hàng của mình bao giờ. Hôm nay đúng lúc rảnh rỗi, ba người có muốn đi thăm cửa hàng dược liệu Hối Phong với ta không?”

“Có!” Mộ Vũ vặn khăn tay, nàng ta là người đầu tiên lên tiếng.

Hiện tại trong lòng nàng ta còn muốn ăn tươi nuốt sống Cổ quản sự luôn rồi.

Trong khoảng thời gian vừa qua, vì chuyện nàng ta và nhị tỷ hợp sức cùng nhau kiểm tra sổ sách thu chi, phụ thân nhiều lần khen ngợi, thái độ của đại bá mẫu đối với di nương cũng hòa hoãn hơn nhiều so với trước đây.

Nương tử của Cổ quản sự và di nương là họ hàng xa, nếu đại bá mẫu và phụ thân cho rằng chuyện này có liên quan đến di nương, từ đó trách tội di nương, vậy thì oan uổng cho di nương quá.

Cũng may nhị tỷ là một người hiểu lý lẽ, không uổng công nàng ta lao tâm lao lực mấy ngày qua.

Không uổng công giúp đỡ!



“Nào nào nào, gọi món đi!”

Tại Lan Nhược Đình, trong bao sương phòng Vân Hạc, Giản Ngôn Chi đang nhiệt tình mời khách.

Vệ Như Lưu, vị khách mà hắn ta đang nhiệt tình đón tiếp thì ôm đao ngồi tựa trên tháp mềm cạnh cửa sổ, một tay kê sau đầu.

Cửa sổ sáng trong, ánh thu rực rỡ, chiếu rọi hàng mày mắt sắc nét của hắn.

Vệ Như Lưu nói: “Tùy ngươi chọn đi.”

Hôm đó, hắn từ chối lời mời của Giản Ngôn Chi, cũng đã đuổi Giản Ngôn Chi xuống xe ngựa ở khúc ngoặt.

Nhưng Giản Ngôn Chi vẫn chưa từ bỏ ý định, nghĩ hết mọi cách chực chờ rồi lẽo đẽo theo Vệ Như Lưu, khăng khăng mời Vệ Như Lưu đến Lan Nhược Đình dùng bữa, nói là bày tiệc tẩy trần cho hắn.

Trước sự cố chấp và càn quấy của Giản Ngôn Chi, ngay từ khi hai người mới quen biết, Vệ Như Lưu đã thấu hiểu sâu sắc. Vệ Như Lưu không còn cách nào khác, đành phải đồng ý lời mời của Giản Ngôn Chi.

Vậy nên, sự kết hợp giữa hai người họ thực sự kỳ lạ, người mời khách thì cứ như thể tiền nhiều đến mức cầm không xuể, nhất quyết đòi mời; còn người được mời lại chẳng hề vui vẻ, từ chối hết lần này đến lần khác.

Giản Ngôn Chi nói với tiểu nhị của tiệm: “Trước đây ngươi thích ăn cá diếc hấp của Lan Nhược Đình, vậy thì lấy một phần…”

“Đừng gọi cá.” Vệ Như Lưu ngắt lời hắn ta: “Ngoại trừ cá, gọi gì cũng được.”

Giản Ngôn Chi kinh ngạc.

Người có khẩu vị mười năm như một thế này lại có ngày nói đừng gọi cá?

Giản Ngôn Chi ngây người một lát, đến khi tiểu nhị của tiệm nhắc nhở, hắn ta mới hoàn hồn, trong thoáng chốc hắn ta cũng mất hứng gọi món, chọn qua loa vài món ăn đặc trưng của tiệm rồi để tiểu nhị lui xuống.

Trong phòng riêng chỉ còn lại hai người.

Giản Ngôn Chi ném bầu rượu qua cho Vệ Như Lưu.

Vệ Như Lưu tiện tay bắt được, ngón cái đẩy nắp bầu rượu ra, nghiêng bầu rượu rót rượu vào trong miệng.

Hắn uống vô cùng tùy ý, nhưng không hề có một giọt rượu nào chảy ra khỏi khoé miệng.

Giản Ngôn Chi cũng học theo động tác của Vệ Như Lưu uống hai ngụm, suýt nữa bị sặc rượu.

Giản Ngôn Chi ho khan liên tục vài tiếng, hắn ta dùng tay áo lau miệng, thầm mắng cái kiểu phóng khoáng này quả nhiên không phải ai cũng có thể bắt chước làm theo: “Nói chuyện chút đi, mấy năm nay ngươi đã đi đâu vậy?”

“Chả có gì để nói.”

Giản Ngôn Chi mắng: “Xùy, đâu phải không có gì để nói, rõ ràng là ngươi không muốn nói chuyện với ta.”

“Nếu đã biết, vậy ngươi còn hỏi làm gì?”

Giản Ngôn Chi nghiến răng: “…” Không hỏi thì không hỏi!

Vệ Như Lưu nheo mắt, không nói gì nữa, im lặng tiếp tục uống rượu của hắn.

Ở đại sảnh dưới lầu có cầm sư đang đánh đàn, âm thanh lả lướt xen lẫn với tiếng hò reo khắp sảnh lan ra khắp mọi ngóc ngách, lọt vào trong tai Vệ Như Lưu. Hắn lắng nghe một hồi thì nhíu mày: Trình độ của cầm sư này quá tầm thường, vừa rồi mới đàn sai một nốt, bây giờ lại đàn sai một nốt nữa.

“Sao thế?” Giản Ngôn Chi thấy hắn bực bội bèn hỏi.

Vệ Như Lưu chống tay nằm nghiêng nửa người: “Cầm sư đàn sai hai nốt.”

“Ồ ồ.” Giản Ngôn Chi hoàn toàn không nghi ngờ hắn: “Vậy ta gọi người đi đánh tiếng với chưởng quỹ, dừng hết tấu nhạc?”

“Không cần đâu.” Vệ Như Lưu nói: “Đóng cửa sổ lại là được.”

Tiếng đàn chủ yếu truyền vào qua cửa sổ, sau khi đóng lại thì hiệu quả cách âm trong phòng riêng vẫn rất tốt.

Vệ Như Lưu đang định đóng cửa sổ thì để ý thấy có một chiếc xe ngựa đang chầm chậm lướt qua giữa dòng người.

Trước xe ngựa treo hai chiếc đèn đồng, chữ “Mộ” dán trên ngọn đèn đồng đang đong đưa rơi vào tầm mắt của hắn.

Hắn vô thức dừng động tác đóng cửa sổ.

Xe ngựa chạy chầm chậm thêm một lát, rồi dừng lại trước một cửa tiệm nằm lệch sang bên phía đối diện Lan Nhược Đình.

Vệ Như Lưu nhìn thấy một thiếu nữ đầu đội mũ che, trên người mặc váy dài màu tím nhạt, khí thế hùng hổ bước xuống từ trong xe ngựa.

Hắn tiếp tục động tác đóng cửa sổ.

Ngay trước khi hai cánh cửa sổ sắp khép lại, thiếu nữ mặc váy dài màu tím nhạt quay đầu lại, nói gì đó vào trong xe ngựa.

Màn xe ngựa lại lần nữa được người ở bên trong xốc lên, một phần mép váy lộ ra từ trong xe ngựa trước, sau đó một nữ tử khoác áo choàng mỏng màu xanh thiên thanh sau mưa, đầu đội mũ trùm chầm chậm bước ra.



Mộ Thu đứng trước cửa cửa hàng dược liệu Hối Phong, nàng ngẩng đầu nhìn bảng hiệu treo bên trên, khen: “Nét chữ trên bảng hiệu viết đẹp lắm.”

Khoảng thời gian gần đây nàng đã được thấy nhiều đủ loại danh nhân thư họa, thẩm mỹ thưởng thức của nàng đã được nâng cao không ít.

Tiểu nhị của cửa hàng dược liệu nhìn thấy có cỗ xe ngựa dừng ở trước cửa, hai thiếu nữ bước xuống từ trên xe ngựa vừa nhìn là biết không giàu cũng quý. Biết có nhân vật có máu mặt đến tiệm, tiểu nhị vội vàng tiến ra nghênh đón, đúng lúc nghe được câu nói này của Mộ Thu.

Tiểu nhị cửa tiệm cười nói: “Cô nương có mắt nhìn, mời cô nương mau vào trong.”

Ánh mắt Mộ Thu đầy tĩnh lặng, nàng đi vào trước tiên.

Mộ Vũ bứt rứt cả quãng đường, giờ cuối cùng cũng tới cửa hàng dược liệu Hối Phong, nàng ta lập tức bộc phát lửa giận, nói: “Chưởng quầy của các ngươi đâu? Gọi hắn ta lập tức ra gặp chúng ta!”

Ánh mắt tiểu nhị trở nên đờ đẫn: “Cô nương là…”

Trần quản sự giơ thẻ bài chưởng sự.

Tiểu nhị cửa tiệm nhận ra thẻ bài này, vội vàng thi lễ: “Các vị chờ một lát, các vị chờ một lát, ta đi gọi chưởng quầy ngay đây.” Hắn ta xoay người vọt thẳng về phía hậu viện.