Đương nhiên là Mộ Thu không bóc lột không công.
Mộ Vũ xem sổ sách ở viện Minh Kính, hạ nhân bên phía phòng bếp làm bánh ngọt, pha nước trà đều sẽ cân nhắc đến khẩu vị của nàng ta.
Trên phương diện này, Mộ Vũ khá hài lòng, nàng ta xem sổ sách cũng không thấy quá oán giận nữa.
Chạng vạng tối, Mộ đại phu nhân vừa từ nhà mẹ đẻ về Mộ phủ thì nghe nói chuyện giữa Mộ Thu và Mộ Vũ.
Bà ấy đưa tay vuốt ve trâm cài tóc, dịu dàng cười nói: “Hai đứa đều là những đứa trẻ ngoan. Trong khố phòng của ta còn hai hộp ngọc trai bồng lai đúng không nhỉ? Ngươi cầm đi đưa cho Thu Nhi và Vũ Nhi, để hai đứa lấy chơi, không thì làm vòng cổ, vòng tay thì tùy ý hai đứa.”
Rồi sau đó bà ấy lại gọi tỳ nữ đến: “Ngươi đi chào hỏi Trần thư lại trong phủ, nói với ông ấy trong khoảng thời gian kế tiếp không cần xen vào việc thu chi trong phủ nữa, tập trung trợ giúp cho hai vị tiểu thư.”
…
Sau khi Mộ Thu và Mộ Vũ bàn bạc xong xuôi, hai người quyết định không tra lại sổ sách các năm trước mà tập trung vào sổ sách trong hai năm gần đây.
Hai người chung sức hợp tác, cộng thêm Trần thư lại làm trợ thủ. Mất thời gian mười ngày đổ lại, sổ sách đã được sắp xếp phân loại gần hoàn thiện.
Quản sự nào từng làm giả sổ sách, quản sự nào có khoản nợ dai dẳng chưa trả, quản sự nào từng điều động hiện ngân trong cửa hàng, rồi lại phân loại theo số ngân lượng nhiều ít… Những chuyện này đều được phân loại rõ ràng đến từng chi tiết.
Trong quá trình này, Mộ Vũ thể hiện năng lực còn vượt quá tiêu chuẩn bình thường, biểu hiện của Mộ Thu thì hoàn toàn có thể xứng với hai chữ xuất sắc.
Ban đầu còn chưa thuần thục, tốc độ kiểm tra sổ sách của Mộ Thu là chậm nhất trong ba người, nhưng sau khi hoàn toàn thuần thục, tốc độ của nàng không thua kém gì người đã quản lý việc thu chi nhiều năm như Trần thư lại.
Ngay từ đầu Mộ Vũ còn ôm ý định ganh đua, muốn nhân cơ hội để Mộ Thu nhìn thấy thực lực của mình. Đến sau này nàng ta lại ngoan ngoãn “cờ im trống lặng”, gạt bỏ suy nghĩ ngây thơ đó đi.
Đương nhiên, chỉ có tốc độ kiểm tra sổ sách nhanh thì cũng chẳng có gì to tát, điều thật sự khiến Trần thư lại cảm khái chính là mức độ nhạy bén đối với con số của Mộ Thu.
Có đôi lúc, Mộ Thu chỉ nhìn lướt qua chuỗi sổ sách là trực giác ngay dãy số thu chi này tồn tại điểm không ổn. Sau đó ông ta dùng bàn tính gõ thử và phát hiện đúng là như nàng nói.
Chính sự nhạy bén đối với con số của nàng đã thúc đẩy tốc độ kiểm tra sổ sách của mọi người.
Nhưng bây giờ sổ sách kiểm tra xong cả rồi, vậy bọn họ nên xử lý cục diện rối rắm này thế nào đây?
Mộ Vũ suy nghĩ cả một đêm cũng không nghĩ ra được biện pháp tốt nào, nàng ta hỏi Mộ Thu: “Tỷ nghĩ thế nào?”
Mộ Thu chậm rãi đóng sổ thu chi lại, bình tĩnh nói: “Ta quay về kinh thành hơn nửa tháng rồi, ngoại trừ Trần quản sự, ta vẫn chưa gặp mặt những quản sự khác. Vậy thông báo xuống, ngày mai gọi tất cả bọn họ đến viện Minh Kính một chuyến.”
Việc thông báo cho những quản sự khác đều rất thuận lợi, chỉ duy nhất khi thông báo đến Cổ quản sự ở cửa hàng dược liệu Hối Phong, hắn ta lại bày ra vẻ mặt đầy khó xử.
Cổ quản sự có vẻ ngoài trắng trẻo mập mạp, trông cứ như viên bánh trôi trắng trắng.
“Chuyện này… Không phải ta không tôn trọng tiểu thư, mà quả thật ngày mai ta không đi được.”
Hạ nhân phụ trách nhiệm vụ thông báo hỏi nguyên nhân.
Cổ quản sự chắp tay đưa về hướng nha môn Hình Ngục Ti: “Mấy ngày trước thân tín của Vệ thiếu khanh đến cửa hàng dược liệu của chúng ta, đặt mua một lượng lớn dược liệu trị thương đặc chế, đã hẹn trước qua vài ngày nữa là giao hàng. Hiện giờ cửa hàng đang bận tối mặt tối mũi vì vụ làm ăn này, nếu ta rời đi, công việc sẽ bị trì hoãn.”
Hạ nhân không tự ý quyết định được, đành phải quay về phủ, bẩm báo việc này cho Mộ Thu.
Mộ Thu ngồi bên cửa sổ chơi với một con chim hỉ thước không biết từ đâu bay tới, đút cho nó ăn hạt ngũ cốc. Nàng nghe vậy thì đưa đĩa nhỏ đựng hạt ngũ cốc cho Bạch Sương, rồi xoay người lại: “Cổ quản sự nói như vậy thật sao?”
Hạ nhân đáp: “Vâng, không sai một chữ.”
Mộ Thu rửa tay, cười nói: “Không phải mấy ngày nữa mới giao hàng sao? Vả lại, sao ta lại không biết Cổ quản sự lại quan trọng với cửa hàng đến thế, đến mức tạm thời rời đi hai ba canh giờ cũng không được? Chẳng lẽ trong vài ngày qua, Cổ quản sự ngày nào cũng ngủ lại cửa hàng dược liệu để giám sát vụ làm ăn này? Ngươi đi thêm một chuyến nữa, hỏi thử Cổ quản sự thay ta.”
Nghe hạ nhân chuyển lời xong, vẻ mặt Cổ quản sự hơi cứng đờ.
Hắn ta ngay lập tức buông bàn tính đang gõ xuống, miễn cưỡng kìm nén ngọn lửa giận, giọng nói lạnh lùng: “Ta không dám tùy tiện rời đi, vì sợ xảy ra sự cố trong lúc vắng mặt, nên mới ở lại đây theo dõi sát sao.”
Cổ quản sự châm chọc: “Tiểu thư không hiểu chuyện làm ăn, chẳng lẽ Trần quản sự cũng không hiểu hay sao, ta nhớ không nhầm thì hiện giờ Trần quản sự đang làm thính sai (*) bên cạnh tiểu thư nhỉ. Được thôi, tiểu thư ra lệnh thì ta tất nhiên phải nghe theo, chỉ là, nếu vụ làm ăn này thật sự xảy ra sơ suất ở khâu nào đó, đắc tội Hình Ngục Ti, mong tiểu thư chớ có trách phạt ta.”
Khi lời này truyền về đến tai Mộ Thu, bốn người gồm nàng, Mộ Vũ, Trần thư lại cùng với Trần quản sự đang bàn bạc chi tiết công việc ngày mai.
Nói đến đây, Trần thư lại và Trần quản sự vốn là anh em họ, đây cũng là lý do trong số bốn trướng phòng của Mộ phủ, đại phu nhân lại cố ý chỉ định Trần thư lại đến hỗ trợ. Trần quản sự là tâm phúc của Mộ Thu, có mối quan hệ này, đương nhiên không cần lo lắng Trần thư lại sẽ qua loa thiếu tận tâm.
Mộ Vũ mắng: “Tên điêu nô này! Rõ ràng hắn ta đang bắt chẹt tỷ!”
Hắn ta làm vậy rõ ràng là đang ra oai phủ đầu với Mộ Thu.
Nếu Mộ Thu thật sự bị hắn ta hăm dọa, ngày mai sao nàng có thể lập uy trước mặt các quản sự khác được.
Mộ Thu khép sổ sách trong tay, nghe một cái “bốp”, khóe môi lộ ra nụ cười mỉa mai: “Hắn ta lời ngay ý thẳng quá nhỉ.”
Nếu không phải nàng đã chỉnh lý lại sổ sách xong xuôi, chỉ nghe “lời nói chính nghĩa” này của Cổ quản sự, có lẽ nàng nghĩ kiểu gì cũng không nghĩ ra được, mấy chuyện như tham ô ngân lượng từ cửa tiệm, làm giả sổ sách, tráo dược liệu hảo hạng bằng dược liệu loại hai để kiếm giá chênh lệch…
Trong loạt này, Cổ quản sự làm không thiếu cái nào!
“Cổ quản sự này lai lịch thế nào vậy?” Mộ Thu hỏi Trần quản sự.
Hắn ta dám ra oai phủ đầu với nàng như thế, nếu không có người trong phủ nâng đỡ thì hành vi của hắn ta đúng là khó mà giải thích được.
“Hắn…” Trần quản sự muốn nói lại thôi, liếc mắt nhìn sang Mộ Vũ.
Mộ Vũ bị ông nhìn vậy còn chưa hiểu ra sao đã nghe Trần quản sự nói tiếp: “Nương tử của Cổ quản sự này họ Lạc, là họ hàng xa với Lạc di nương.”
Mặc dù Trần quản sự chỉ nói một câu rồi dừng, nhưng ý tứ của ông đã rất rõ ràng.
Mộ Vũ hoàn toàn không ngờ trước đó không lâu nàng ta còn mắng người ta là điêu nô, bây giờ hòn đá lại đập vào chân mình. Nàng ta cuống quýt giải thích với Mộ Thu: “Nhị tỷ, đây tuyệt đối không phải ý của di nương.”
(*) Thính sai: Thời cổ đại, thính sai ám chỉ người hầu nam làm các công việc lặt vặt trong triều hoặc nhà giàu có nào đó.