Chương 45: Tìm người "lao động" (2)

“Tại sao tỷ lại muốn mời ta?”

Mộ Thu thẳng thắn nói: “Nguyên nhân ta mời muội rất đơn giản. Chỉ dựa vào một mình ta, ta thật sự không xoay sở nổi.”

Sổ sách mà Mộ nhị lão gia đưa đến cho nàng là tất cả sổ sách trong mười năm qua. Hiện tại Mộ Thu chỉ mới tra số sổ sách trong khoảng gần hai năm mà đã bận rộn đến mức không dứt tay ra được, chỉ dựa vào một mình nàng, thật sự rất khó tra xong tất cả.

Mộ Vũ cảm thấy không ổn lắm: “Vậy tỷ có thể tìm thư lại trong phủ giúp tỷ mà.”

Mộ Thu hỏi: “Muội cảm thấy thư lại trong phủ đáng tin sao, hay là bản thân muội đáng tin hơn.”

Mặc dù chưa từng tiếp xúc thân thiết với Mộ Vũ, nhưng Mộ Thu có thể cảm nhận được Mộ Vũ là người thế nào, phẩm chất không xấu, còn có gì đó thanh cao. Tính tình thế này, Mộ Thu hoàn toàn không lo nàng ta sẽ làm ra chuyện gì đó sau lưng.

Vả lại, nếu thật sự dám gây sự, trừ phi Mộ Vũ đã chắc chắn chút thủ đoạn và lòng riêng của bản thân không bị phát giác, nếu không, đại bá mẫu nhất định sẽ nghiêm trị không tha. Nàng tin rằng Mộ Vũ sẽ không bởi vì cái lợi nhỏ mà làm mất cái lợi lớn.

Mộ Vũ: “…”

Câu nói này đúng là khiến nàng ta không biết nên đáp lại thế nào mới ổn.

Nhưng nếu nói cho công bằng, thư lại không phải họ Mộ. Mộ Vũ cảm thấy, dù sao thì mình cũng là người mang họ Mộ, việc Mộ Thu tin tưởng mình hơn họ cũng là điều hợp lý, mà cũng khiến lòng người cảm thấy thoải mái.

Trầm ngâm một hồi, Mộ Vũ phát hiện bản thân bị Mộ Thu đưa vào tròng.

Nàng ta hỏi một vấn đề khác quan trọng hơn: “Vậy tại sao ta phải giúp tỷ?”

Chuyện này thì có ích lợi gì đối với nàng ta?

“Rèn luyện.” Mộ Thu nói: “Nếu có thể quản lý tốt những điền sản, cửa tiệm này, chờ sau khi muội xuất giá, chắc chắn muội cũng có thể quản lý tốt của cải hồi môn của bản thân. Ta biết nhất định Lạc di nương sẽ đưa điền sản, cửa tiệm cho muội luyện tay, nhưng số lượng cũng không tính là nhiều đâu nhỉ.”

Mộ Thu mặc dù đang nói về công việc, nhưng Mộ Vũ vẫn cảm thấy như thể mẫu thân bị xem thường. Nàng ta khẽ hừ một tiếng qua mũi, rồi nói: "Trước tiên tỷ nói qua tình hình đi. Nếu không nhầm, chắc chắn là tỷ gặp phải phiền phức rồi phải không?"

Mộ Thu cười khẽ: “Đúng là gặp phải phiền phức.” Nàng lấy những sổ sách đã ghi chép vấn đề đưa cho Mộ Vũ, đặt lên bàn rồi đẩy về phía nàng ta.

Mộ Vũ chịu luôn đấy.

Sao người này lại thẳng thắn như thế chứ, làm nàng ta muốn kiếm chuyện cáu kỉnh từ chối cũng không được.

Mộ Vũ phiền não, cầm xấp giấy lên bắt đầu lật xem.

Chỉ nhìn vài hàng đầu tiên, sắc mặt Mộ Vũ lập tức trở nên nghiêm túc hẳn, ánh mắt nhìn lướt nghiêng lên trên, rõ ràng đang lâm vào trạng thái suy tư.

Chốc lát sau, Mộ Vũ đặt tờ giấy xuống: “Những chuyện này, trước đây ta từng thấy đại bá mẫu xử lý, chẳng qua ta chưa từng tự thử nghiệm. Tại sao tỷ không đi hỏi đại bá mẫu, bà ấy nhất định sẵn lòng dạy tỷ.”

Dù đã cố gắng che giấu, trong giọng nói của Mộ Vũ vẫn lộ ra vài phần ghen tị.

Trong mấy năm qua, nàng ta luôn cố gắng lấy lòng đại bá mẫu và đường huynh, nghĩ hết mọi cách làm vui lòng bọn họ, nhưng bọn họ vẫn luôn thờ ơ đối với nàng ta. Nhưng vị đích tỷ mất tích mười năm này vừa quay trở về đã dễ dàng nhận được thứ mà nàng ta cầu còn không được.

Nếu nói là ghen tị thì dường như cũng không đến mức như thế, nhưng cảm xúc phức tạp lẫn lộn cũng là điều khó tránh khỏi.

Mộ Thu cũng ngại nói đúng là nàng có ý định đi thỉnh giáo đại bá mẫu, kết quả đại bá mẫu không có nhà, nên mới tìm Mộ Vũ làm "lao động". Cuối cùng, nàng nhẹ giọng nói: “Ta nghĩ là, hai chúng ta cũng có thể nhân cơ hội này hiểu về nhau hơn.”

Mộ Vũ nhíu mày, trong lòng đầy suy tư.

Mộ Thu đã nhún nhường với nàng ta như thế, tỏ rõ thái độ thân thiết, nếu nàng ta còn tiếp tục từ chối có phải không hay lắm không?

Vả lại, giống như những gì Mộ Thu nói, nàng ta cũng cần những cơ hội rèn luyện này.

Dù sao gần đây yến hội trong kinh không nhiều, nàng ta ở nhà cũng chỉ làm vài chuyện nữ công thêu thùa, chi bằng… đồng ý với Mộ Thu?

Nghĩ vậy, trong lòng Mộ Vũ đã có sự dao động.

Chẳng qua nàng ta không đồng ý ngay mà dự định trở về tìm di nương bàn bạc trước.

“Để ta suy nghĩ đã.”

“Không thành vấn đề.” Mộ Thu sảng khoái nói: “Nhưng mà khi nào muội cho ta câu trả lời chắc chắn?”

“Thì… Tối nay đi.”

Nụ cười trên mặt Mộ Thu rõ hơn mấy phần, đứng dậy nói: “Vậy ta tiễn muội ra về.”

Mộ Vũ: “…” Nhìn nụ cười trên mặt Mộ Thu, nói thật, trong lòng Mộ Vũ cảm thấy cũng không tệ.

Vừa quay trở lại viện tử của mình, nhũ mẫu bên cạnh Lạc di nương đã đến tìm Mộ Vũ, nói là Lạc di nương muốn tìm nàng ta nói chút chuyện.

“Đúng lúc ta cũng có việc muốn gặp di nương.” Mộ Vũ đi theo nhũ mẫu đến viện Quế Lạc, sau khi gặp Lạc di nương thì thuật lại rõ ràng tường tận sự tình diễn ra trong viện Minh Kính vừa nãy.

Vừa rồi Lạc di nương còn suy nghĩ thật lâu, nào ngờ Mộ Vũ đến viện Minh Kính bởi vì nguyên nhân này, nghĩ đến đây, vẻ mặt Lạc di nương không khỏi trở nên phức tạp.

Mộ Vũ lại hiểu sai ý của bà ta: “Di nương cảm thấy có gì không ổn sao? Nếu di nương cảm thấy không được, vậy bây giờ ta đi từ chối nhị tỷ.”

"Không có gì không ổn cả." Vấn đề này rõ ràng là một tình huống đôi bên cùng có lợi, không ai bị thiệt hại. Lạc di nương nắm tay Mộ Vũ, vỗ nhẹ lên mu bàn tay của nàng ta, nhẹ nhàng nói: "Nếu nàng ta đã thể hiện thiện ý với con, thì con cứ đến đi. Chỗ điền trang và cửa tiệm đó đều là di sản của mẫu thân con để lại, con là con gái của bà ấy, giúp đỡ một chút cũng là thể hiện lòng hiếu thảo. Hơn nữa, dù sao hai đứa cũng là tỷ muội, nếu có thể hòa thuận với nhau thì đó cũng là điều tốt."

Thật ra Mộ Vũ cũng nghĩ như thế, vừa nãy không đồng ý ngay tại chỗ cũng vì bận tâm đến cảm xúc của di nương.

Hiện tại nghe di nương nói như vậy, nàng ta mới tươi cười nói: “Được, vậy con cũng không chậm trễ thêm nữa, bây giờ đi nói một tiếng với nhị tỷ.”

Lạc di nương trách nàng ta: “Chân trước con vừa ra khỏi viện tử của ta, chân sau đã đi qua viện Minh Kính, nhị tỷ của con nhất định sẽ biết là ta đã quyết định thay con.”

Mộ Vũ cười ranh: “Đây cũng đâu phải chuyện gì xấu, tỷ ấy biết thì biết thôi.” Mộ Vũ khom người một cái rồi vô cùng vui vẻ rời đi, tiến thẳng đến viện Minh Kính tìm gặp Mộ Thu.

Mộ Thu cũng đang xem sổ sách, nghe thấy tiếng Mộ Vũ, nàng chắp hai tay, khen ngợi: “Nếu đã vậy, chọn ngày không bằng gặp ngày, bây giờ chúng ta xem sổ sách luôn đi.”

Ý định bắt người góp sức của Mộ Thu đã rõ rành rành, đến cả che giấu cũng không thèm che giấu nữa, Mộ Vũ nghiến răng, rặn ra một câu từ trong miệng: “Được.”