Chương 44: Tìm người "lao động" (1)

Sau khi Mộ Thu khỏi bệnh, tiết trời càng thêm lạnh lẽo.

Trời đổi lạnh, con người dễ sinh lười biếng, thêm vào đó, một chuyện đè nặng trong lòng đã được gỡ bỏ, những ngày này Mộ Thu đều ngủ đến trưa mới dậy, dùng bữa sáng và bữa trưa cùng lúc.

Thời gian còn lại, nàng dành để luyện chữ và kiểm tra sổ sách.

Nhờ sự chỉ dạy của Mộ đại phu nhân, hiệu suất kiểm tra sổ sách của Mộ Thu ngày càng cao.

Kiểm tra nhiều, nàng càng nhận ra, có những thứ không thể chịu được sự xét duyệt kỹ lưỡng. Thoạt nhìn, sổ sách trông như đã rất cân đối, nhưng trong những khoản thu chi lại đầy rẫy những điều mập mờ.

Những năm qua, các tài sản hồi môn của mẫu thân Mộ Thu đều do Mộ nhị lão gia quản lý.

Tuy nhiên, Mộ nhị lão gia bận rộn việc triều chính, không thể trực tiếp quán xuyến mọi việc, đành giao lại cho người dưới trướng quản lý, bản thân ông chỉ xem lại sổ sách vào cuối mỗi năm.

Hai ba năm trở lại đây, ngay cả việc kiểm tra sổ sách cuối năm này cũng vì Mộ nhị lão gia có quá nhiều tiệc xã giao mà không được xem xét kỹ càng.

Thời gian dài trôi qua, không có chủ nhân giám sát, lòng người dưới quyền tự nhiên dễ thay đổi, lá gan cũng ngày càng lớn.

Sổ sách mà Mộ Thu tra lại chủ yếu trong một hai năm nay.

Gần như mỗi ngày nàng đều có thể tra ra được từ đó một hai số liệu làm giả, con số liên quan từ mấy lượng đến hơn trăm lượng.

Dù mỗi khoản tiền đều không phải là quá lớn, nhưng khi tổng hợp lại, số tiền này lập tức trở nên khá đáng kể.

Trưa hôm nay, sau khi ăn xong bữa trưa, Mộ Thu khoác áo choàng dày cộm đi đến thư phòng.

Mộ Thu xem tiếp chừng khoảng nửa canh giờ, lại tìm ra từ trong đó một số liệu giả có vấn đề.

Nàng dùng bút lông viết lại ghi chú vài nét vào khoảng trống bên cạnh trên trang giấy, nhíu mày tiếp tục kiểm tra sổ sách.

Bạch Sương vào phòng thay trà nóng cho Mộ Thu: “Tiểu thư uống ít trà đi, nghỉ ngơi một lát rồi tiếp tục.”

Đúng là Mộ Thu đã hơi mệt rồi.

Nâng cổ tay viết chữ đã lâu, nàng đặt bút lông xuống, cử động thả lỏng cánh tay một hồi, rồi bưng ly trà lên uống vài ngụm trà.

Bạch Sương cúi người dọn dẹp bàn giúp Mộ Thu, ánh mắt thoáng nhìn thấy ghi chép của Mộ Thu trên trang giấy, tức giận nói: “Mấy người này đúng là lòng tham không đáy! Chủ nhân đối xử tốt với bọn họ như vậy, vậy mà bọn họ lại suy nghĩ đủ biện pháp để kiếm lời từ trung gian, đút túi riêng!”

Mộ Thu buông ly trà xuống, một tay đỡ đầu, khẽ nói: “Những chuyện này đều là việc khó tránh khỏi.”

“Tiểu thư không tức giận sao?”

“Không giận, chỉ là thấy hơi phiền muộn thôi.”

Trước khi kiểm tra sổ sách, nàng cũng đã nghĩ đến việc sẽ xảy ra loại chuyện này, đã chuẩn bị tâm lý trước, tất nhiên không tức giận.

Điều nàng phiền muộn chính là, số quản sự xảy ra vấn đề nhiều hơn dự tính của nàng.

“Vậy tiểu thư định xử lý bọn họ thế nào?”

Mộ Thu lộ dáng vẻ khó xử: “Ta cũng chưa có quyết định.”

Những quản sự này dám làm giả sổ sách lừa dối chủ nhà, làm sai ắt phải nhận trừng phạt tương ứng, nhưng Mộ Thu vẫn chưa biết nên xử lý nào cho đúng chừng mực.

Thời gian toàn bộ những quản sự này làm việc ở cửa tiệm đều vượt quá mười năm, dù không có khổ lao thì cũng cân nhắc đến tình nghĩa, chứ không đơn thuần một là một, hai là hai.

Nếu cách xử lý quá nặng tay, dù những người khác biết Mộ Thu có lý, cũng rất dễ đánh mất lòng người.

Nhưng nếu thủ đoạn giải quyết quá ôn hòa, lại không có được tác dụng thức tỉnh gϊếŧ gà dọa khỉ nào hết.

Những thứ cần cân đo đong đếm trong đó, Mộ Thu suy nghĩ rất lâu cũng không nghĩ ra được về sau xử lý thế nào.

Tiểu thư nhà mình vất vả trong mấy ngày vừa qua, Bạch Sương đều nhìn thấy hết. Hiện tại tiểu thư gặp khó, không phải do tiểu thư không thông minh, mà chỉ vì tiểu thư chưa từng xử lý loại chuyện thế này, từ trước tới nay cũng chưa từng thấy những người khác xử lý những việc tương tự, không có bất kỳ kinh nghiệm nào giúp nàng phán đoán.

Bạch Sương ngẫm nghĩ, đề nghị: “Nếu tiểu thư không đưa ra quyết định chắc chắn được, không bằng đi hỏi ý kiến đại phu nhân xem sao?”

“Cũng được.” Mộ Thu gật đầu, định đi hỏi ý kiến Mộ đại phu nhân.

Nhưng nàng đến Đông phủ, hỏi thăm hạ nhân mới biết Mộ đại phu nhân ra ngoài từ sáng sớm, bảo là tẩu tử bên nhà ngã bệnh nên bà ấy phải trở về thăm viếng.

Mộ Thu đi một chuyến không công, đành phải tiếc nuối rời đi.

“Nhị tỷ đi đâu về vậy?”

Khi đi ngang qua đình viện nối liền giữa hai phủ đông tây, Mộ Thu và Mộ Vũ oan gia ngõ hẹp đυ.ng mặt nhau. Tránh cũng không thể tránh, Mộ Vũ đành phải hành lễ, rồi lại khách sáo hỏi Mộ Thu một câu.

Mộ Thu trả lời qua loa: “Đi một chuyến đến Đông phủ, nhưng mà đại bá mẫu không có ở nhà.”

Đang định lên tiếng từ biệt, ánh mắt liếc qua thấy Mộ Vũ cũng đang vội vàng muốn rời đi, Mộ Thu bèn không vội bước tiếp nữa.

Nàng cười hỏi: “Tam muội muội cũng đang định đi đâu sao?”

Chân Mộ Vũ cũng đã giơ ra sẵn rồi mà lại bị ép rút về: “À… Ta rảnh rỗi không có chuyện gì làm đi dạo vòng vòng thôi.”

“Nói ra thì ta hồi phủ lâu như thế rồi, tam muội muội vẫn chưa đến thăm viện Minh Kính đúng không?”

Mộ Vũ không thăm dò ra được trong hồ lô của Mộ Thu bán thuốc gì, trong lòng oán thầm nhưng ngoài mặt vẫn phải ôn hòa trả lời: “Vâng, mấy ngày trước nhị tỷ bận rộn quá, nên ta nghĩ chờ thêm một khoảng thời gian nữa tỷ rảnh rỗi rồi qua đó quấy rầy sau.”

Mộ Thu vỗ tay cười nói: “Chọn ngày không bằng gặp ngày, tam muội muội không cần chờ thêm nữa, hiện tại ta đang rảnh.”

Mộ Vũ: “?”

Nhìn biểu cảm nhiệt tình trên mặt Mộ Thu, trực giác Mộ Vũ mách bảo có vấn đề, chắc không phải trong viện Minh Kính có gì đó đang đợi nàng ta đến đấy chứ?

Không thể nào, cái người Mộ Thu này trông không giống người thủ đoạn nông cạn, trực tiếp gọi nàng ta đến viện của mình, sau đó hãm hại nàng ta, thủ đoạn thế này có phải cẩu thả quá không?

Mộ Vũ nghĩ mãi mà không hiểu nổi sự nhiệt tình bất thình lình của Mộ Thu, nhưng Mộ Thu đã nói đến mức đó rồi, nếu nàng ta còn không đi cũng không ổn.

Mộ Vũ căng da đầu, nở một nụ cười giả tạo: “Được, vậy ta làm phiền rồi.”

“Không phiền, không phiền.” Mộ Thu tươi cười nhiệt tình.

Đương nhiên là nàng nhiệt tình rồi.

Bởi vì trong lúc vừa rồi nói chuyện trên trời dưới đất với Mộ Vũ, Mộ Thu đột nhiên nghĩ ra, tam muội muội này là một người tiêu chuẩn cao, loại chuyện ví dụ như quản lý sổ sách và quản lý người dưới này, chắc chắn Mộ Vũ đã từng học hỏi từ đại bá mẫu và Lạc di nương rồi, vả lại chắc hẳn còn học được kha khá thứ.

Gần đây nàng kiểm tra sổ sách, loay hoay làm liên tục không nghỉ suốt ngày đêm, còn Mộ Vũ trông hình như rất nhàn nhã, nếu có thể lừa được Mộ Vũ đến kiểm tra sổ sách giúp nàng, vậy chẳng phải là…

Khụ, việc này chẳng phải có thể làm tiêu hao bớt thời gian của Mộ Vũ, mà còn có thể tăng thêm hiểu biết của nàng về Mộ Vũ hay sao?

Hai người đều mang lòng riêng, trên mặt thì lại là dáng vẻ hòa thuận, sóng vai nhau tiến vào trong viện Minh Kính.

Chưa được bao lâu, tai mắt Lạc di nương sắp xếp vào viện Minh Kính nhân lúc đến phòng bếp, lén lút chạy tới bẩm báo việc này.

“Cái gì?” Trong viện Quế Lạc, Lạc di nương vò khăn, kinh ngạc thốt lên.

“Cái gì?” Trong viện Minh Kính, Mộ Vũ vò khăn, kinh ngạc thốt lên.

Mộ Thu sai người đi pha một ấm trà nhài cho Mộ Vũ: “Tam muội muội không nghe nhầm đâu.”

Sự nghi hoặc của Mộ Vũ viết rõ trên mặt: “Tỷ… Tỷ thật sự muốn để ta kiểm tra sổ sách cùng tỷ, cùng nhau xử lý những quản sự giở trò dối trá kia?” Nàng ta đúng là không thể hiểu nổi Mộ Thu đang suy nghĩ cái gì nữa.

Mộ Thu gật đầu: “Đúng vậy.”

Nàng càng nghĩ càng thấy đây là ý kiến hay.

Mộ Vũ: “…”

Hai người bọn họ vốn dĩ không thân quen mà?