Chương 43: Không phụ sự mong đợi (2)

Mộ Đại phu nhân cúi đầu, dùng đầu ngón tay khẽ vuốt ve lớp sơn đỏ trên bộ móng nhọn, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh: "Đi dạo phố mà cũng cần chuẩn bị nước bưởi để tắm gội sao?"

Nước bưởi vốn được nấu trong nhà bếp.

Loại nước này thường chỉ có một công dụng duy nhất, là trừ tà.

Mộ đại phu nhân chẳng cần cố ý dò hỏi bất cứ điều gì, bà ấy đã nắm quyền quản gia, quán xuyến mọi việc nhiều năm nên bên dưới có không ít hạ nhân, hễ nhận ra điều bất thường sẽ lập tức bẩm báo.

Bạch Sương thầm trách mình sơ suất, cố gắng tiếp tục: "Tiểu thư gặp phải một số chuyện không may khi đi dạo phố, nô tỳ tự ý cho người nấu nước bưởi, không ngờ lại khiến đại phu nhân hiểu lầm."

Mộ đại phu nhân nhìn nàng ấy: "Hôm nay trong kinh thành có chuyện không may gì? Thu Nhi đến Hình Ngục Ti sao?"

Bạch Sương kinh hãi, vội quỳ rạp xuống đất, mồ hôi lạnh túa ra như mưa.

Mộ đại phu nhân vẫn giữ vẻ bình thản, chỉ lạnh nhạt nói: "Ta biết ngươi giấu ta, nhất định là do Thu Nhi ra lệnh."

Trong màn đêm sâu thẳm, Mộ đại phu nhân khẽ cụp mắt, giọng nói lạnh lùng: "Ta không đến mức vì chuyện nhỏ này mà trách phạt ngươi. Nhưng phạt ngươi một tháng bổng lộc, ngươi có biết vì sao không?"

"Đại phu nhân đang nhắc nhở nô tỳ, nếu sau này tiểu thư lại đến những nơi nguy hiểm, nô tỳ nhất định phải ngăn cản."

Mộ đại phu nhân gật đầu hài lòng.

Hạ nhân thân cận mà bà ấy chọn cho Thu Nhi quả thật rất khá.

"Đứng dậy đi."

Bạch Sương chần chừ giây lát rồi chậm rãi đứng dậy, không dám lập tức phủi đi lớp bụi trên váy.

Nàng ấy đã chuẩn bị tinh thần để bị Mộ Đại phu nhân tiếp tục truy hỏi, nào ngờ đối phương chỉ dặn dò: "Thu Nhi không muốn ta lo lắng, ta cũng không hỏi nữa. Cuộc đối thoại giữa ta và ngươi hôm nay, ngươi cũng không được nói lại với con bé." Nói xong, bà dẫn theo một đoàn nha hoàn, cầm đèn l*иg quay về Đông phủ.

Bạch Sương càng thêm cung kính hành lễ, đợi đến khi bóng dáng Mộ đại phu nhân và những người đi theo hoàn toàn khuất dạng, nàng ấy mới quay về sân viện.

Lần ngã bệnh này, Mộ Thu phải mất bốn ngày mới khỏi hẳn.

Suốt bốn ngày ấy, nàng chưa từng rời khỏi sân viện, phần lớn thời gian đều chìm trong giấc ngủ. Chỉ thỉnh thoảng tỉnh dậy, nàng sẽ ngồi viết thư gửi cho Úc Mặc.

Trong nửa tháng qua, quá nhiều chuyện đã xảy đến với Mộ Thu.

Dù không đề cập đến vụ án muối lậu, không nhắc đến những chuyện cơ mật, thì vẫn có vô số điều để viết.

Thư của Mộ Thu càng viết càng dày. Buổi sáng hôm đó, nàng đề bút ký tên ở cuối thư, chờ mực khô rồi cầm lên đọc lại từ đầu, cây bút lông tựa vào cằm, trầm ngâm nói: "Xem ra ta phải luyện chữ rồi."

Chữ của nàng chẳng theo một thể thức nào, chỉ miễn cưỡng coi là sạch đẹp.

Nếu là trrước kia thì chẳng sao.

Nhưng giờ đây trở về Mộ gia, không nói đến thân phận thay đổi, chỉ riêng việc trong khố phòng chứa đầy sách tập viết, nếu không lấy ra luyện tập, nàng cũng thấy lãng phí nguồn lực trong tay.

Tuy nhiên, luyện chữ không phải chuyện một sớm một chiều, Mộ Thu cũng không vội.

Nàng đặt bút xuống, nhét bức thư vào phong bì, gọi Bạch Sương đến, dặn dò nàng ấy tìm cách gửi đến Úc phủ ở Dương Châu.

Bạch Sương nhận lấy phong bì dày cộp rồi rời đi.

Trong thư phòng chỉ còn lại một mình Mộ Thu.

Nàng gối đầu lên cánh tay, dưới tay là một xấp giấy trắng dày, nghiêng đầu nhìn ánh nắng ấm áp ngoài cửa sổ, khóe môi khẽ cong lên.

Trong khoảnh khắc ấy, cảnh gặp gỡ giữa nàng và Thúy Nhi bỗng hiện lên trong tâm trí.

Đêm dài rét mướt, sương lạnh nặng trĩu.

Thúy Nhi khoác trên người bộ áo tù đẫm máu, gương mặt gầy guộc áp sát vào song sắt nhà lao.

Kỳ thực, ngũ quan của nàng ấy rất đẹp, nhưng những ngày bị hành hạ đã khiến khuôn mặt gầy sọp, quầng mắt xanh đen, mái tóc vốn óng mượt nay trở nên khô xơ, rối bù, lẫn lộn cùng mấy sợi rơm khô.

Thúy Nhi gầy đến mức đôi mắt to tròn như sắp lồi ra khỏi hốc.

Thế nhưng, nàng ấy vẫn nhìn chằm chằm vào Mộ Thu, từng chữ từng chữ như đang chất vấn nàng, cũng như chất vấn thế gian: "Mộ cô nương, có phải thế gian này không hề có công lý, quyền thế vĩnh viễn đứng trên tất cả?"

Khi đó, Mộ Thu bị ánh mắt của nàng ta ghim chặt tại chỗ. Nàng muốn phản bác, nhưng đứng trên lập trường của Thúy Nhi, cõi đời này đúng thật là vậy.

"Mộ cô nương, xin hãy giúp ta được không? Ta không sợ chết, nhưng ta không muốn chết trong nhục nhã, chết trong oan khuất. Rõ ràng sai lầm là của họ nhưng sao kẻ phải gánh chịu đau khổ lại là ta?"

Thúy Nhi nhìn nàng, từng giọt lệ lặng lẽ rơi xuống.

"... Được. Ta sẽ giúp cô nương."

Đó là lần đầu tiên hai người gặp nhau, cũng là lần cuối cùng.

Vài lời ngắn ngủi, gửi gắm tấm lòng.

Giờ đây, thứ trưởng tử của Tri phủ Dương Châu đã chết, Tri phủ Dương Châu cũng sắp bị bắt giam. Hai người từng trực tiếp hoặc gián tiếp gây ra bi kịch cho Thúy Nhi cuối cùng đã phải trả giá.

Thúy Nhi dù chịu cực hình vẫn không khai ra tên nàng, và nàng, cuối cùng cũng không phụ lòng gửi gắm, đủ để an ủi linh hồn người đã khuất.