Không đợi tên tiểu tử bán rau giải thích, một vị khách mua cá đi ngang qua đã lên tiếng: “Lão bá, giờ này thi thể của Sở Hà chắc đã lạnh ngắt rồi, giờ hắn ta chỉ còn là cựu Thiếu khanh của Hình Ngục Ti thôi.”
Ông lão bán cá “Ồ” lên một tiếng, nhưng cũng không lấy làm ngạc nhiên lắm, bật thốt: “Lại đổi trời rồi.”
Lão đã ở đây ngót ngét năm mươi năm, ít nhất đã nghe tin báo tử của hơn mười vị Thiếu khanh Hình Ngục Ti rồi, nên đã quá quen.
Ông lão bán cá lắc đầu bảo: “Theo ta thấy, làm quan là việc phải treo đầu ở thắt lưng, có những người quyền quý giàu có chưa chắc đã sống thoải mái tự tại như lão bán cá này.”
Vị khách mua cá cười nhạo: “Lão bá, những thứ rơi ra từ kẽ tay của những người quyền quý kia, có khi còn nhiều hơn số tiền lão bán cả đời này kiếm được đấy.”
Ông lão bán cá phản bác: “Đi đi đi, người trẻ như cậu thì biết gì chứ. Nói đến giàu sang quyền thế, ai có thể sánh được với Trương gia và Dung gia ngày xưa, vậy mà giờ đây, mạng nhện trước cửa nhà họ to đến mức có thể bọc luôn ngươi rồi kia kìa.”
Nói được vài câu, ông lão bán cá nhận ra đề tài đã đi xa, vội kéo lại: “Vậy hắn đã tàn sát Hình Ngục Ti thế nào?”
“Hình như là… một mình xông vào, gϊếŧ người xong thì một mình trở ra.”
“…” Mọi người đều sửng sờ, một lúc sau mới có người cười chế giễu hỏi: “Gϊếŧ sạch hết rồi à?”
“Hình như không, gϊếŧ khoảng… bảy mươi chín người, gần một phần ba nhân lực của Hình Ngục Ti đã bị tàn sát.”
“Thế… Thiếu khanh Hình Ngục Ti hiện tại tên là gì vậy?” Sát tính của hắn lớn quá rồi.
“Hình như là… Vệ Như Lưu.”
Không chỉ dân thường, mà cả những danh gia vọng tộc cũng đang bàn tán về Vệ Như Lưu.
Những quan lại đồng liêu khác càng thêm e dè hắn.
Tuy nhiên, Vệ Như Lưu giống như đột ngột xuất hiện tại kinh thành.
Mọi người thảo luận nửa ngày nhưng ngoài việc biết tên hắn ra thì không ai biết hắn đến từ đâu.
Điều duy nhất có thể kết luận được là, Vệ Như Lưu đã đạp lên xương cốt Sở Hà và bảy mươi tám tâm phúc của hắn ta để leo lên vị trí này, có lẽ hắn còn tàn nhẫn và nguy hiểm hơn cả Sở Hà!
…
Sau khi Mộ Thu tắm xong, những hạ nhân trong viện Minh Kính cũng đã nghe được mấy tin đồn này.
Mộ Thu nằm dựa trên tháp mềm, Bạch Sương ngồi bên cạnh, dùng khăn trắng lau khô mái tóc ướt của nàng.
Một nha hoàn khác tên Nguyệt Ngâm đứng chếch phía trước Mộ Thu, kể lại những tin đồn mà nàng ấy nghe được từ bên ngoài sống động như thật.
Mộ Thu biết khá rõ nội tình của sự việc, nên chỉ nghe những tin đồn này như trò vui.
Nhưng tin đồn này ngày càng phóng đại, ngày càng không đáng tin, chỉ thiếu mỗi việc đồn Vệ Như Lưu là yêu quái chuyên đào tim người.
Câu chuyện trong thoại bản còn chẳng kịch tính bằng.
Dù sao thì Mộ Thu cũng nghe rất hăng say.
“Kẻ tên Vệ Như Lưu này thật sự thích uống máu tim người sao?” Bạch Sương hỏi: “Thứ đó có gì ngon chứ?”
Nguyệt Ngâm suy nghĩ một chút: “Những kẻ gϊếŧ người không chớp mắt như hắn thường có những sở thích kỳ quặc.”
Mộ Thu phải nhịn cười.
Mấy tin đồn này không hề nhắc đến Mộ Thu.
Nhưng nghĩ cũng không lạ, ngoài Vệ Như Lưu ra, những người biết Mộ Thu từng ra vào Hình Ngục Ti đều là người của Đại Lý Tự.
Tuy không lấp nổi miệng thiên hạ, nhưng mọi người trong Đại Lý Tự sẽ không vượt quá giới hạn.
Nàng không muốn để Mộ đại phu nhân lo lắng thêm cho mình, nên đã xin Mộ đại lão gia không để lộ tin gì cho Mộ đại phu nhân, ông còn nhấn mạnh: “Nhưng nếu đại bá mẫu của con tự mình đoán ra, thì không phải trách nhiệm của ta nhé.”
Trong lò hương đồng đặt ở cuối giường, đàn hương đang cháy. Khói hương lượn lờ bay lên, lan tỏa khắp gian phòng.
Mùi hương này ngọt ngào nhưng không tầm thường, hậu vị kéo dài, còn có tác dụng an thần. Mộ Thu một tay chống đầu nghe Bạch Sương và Nguyệt Ngâm nói chuyện, nàng ngửi mùi đàn hương một lúc thì cơn buồn ngủ dần dần kéo đến.
Bạch Sương nháy mắt ra hiệu cho Nguyệt Ngâm, hai người hạ giọng và cử động nhẹ nhàng hơn.
Khi Mộ Thu ngủ say, hai người mới rón rén rời khỏi phòng.
Khi nàng tỉnh dậy, trời đã xế chiều.
Mộ Thu ngây ngẩn bước khỏi giường, suýt nữa thì ngã xuống đất, may là được Bạch Sương vội vàng đỡ lấy. Nàng cảm thấy đầu nặng như búa bổ, cơ thể lâng lâng.
Mộ Thu bị cảm lạnh rồi.
Lúc đại phu đến khám, nói rằng tinh thần nàng không ổn định do quá hoảng sợ, thêm vào đó trời lạnh mà lại mặc ít, nên mới phát bệnh: “Bệnh không nặng, nhưng mấy ngày tới đừng ra gió nhiều mà hãy ở trong phòng dưỡng bệnh, nếu không sẽ để lại di chứng đau đầu đấy.”
Lại nói tiếp gần đây Mộ Thu ngủ không ngon: “Ta sẽ thêm vài vị dược liệu an thần vào đơn thuốc, trong thời gian uống thuốc có thể sẽ buồn ngủ nhiều.”
Đại phu bắt mạch xong thì bước sang phòng bên viết đơn thuốc.
Mộ đại phu nhân ngồi xuống cạnh giường, lấy khăn tay lau mồ hôi cho Mộ Thu, vén những sợi tóc ướt dính trên má nàng.
Mộ Thu mấp máy đôi môi khô nẻ, khẽ gọi: “Đại bá mẫu…”
Khi ốm, con người thường yếu đuối hơn bình thường. Cảm nhận được hơi ấm từ lòng bàn tay Mộ đại phu nhân, Mộ Thu nhẹ nhàng cọ cọ như một chú mèo con.
“Nghe lời đại phu nói chưa?” Mộ đại phu nhân cho Mộ Thu uống vài ngụm nước ấm: “Sở Hà đã chết, sẽ không còn ai đe dọa an toàn của con nữa, những ngày tới hãy ở nhà dưỡng bệnh, đợi khỏi bệnh rồi, để Vân Lai dẫn con đến rừng phong Tây Giao cho khuây khỏa.”
Mộ Thu khẽ cười đáp: “Vâng, con nghe lời đại bá mẫu.”
Thuốc nhanh chóng được sắc xong, không biết trong đó thêm gì mà mùi thì khó ngửi, uống vào vừa đắng vừa tê. Mộ Thu bịt mũi, uống một hơi cạn cả bát thuốc, nàng vội đặt bát xuống, lấy mứt ngậm để át đi vị đắng trong miệng. Súc miệng xong, Mộ Thu lại nằm xuống giường ngủ tiếp.