Vệ Như Lưu không nói rõ những chuyện xảy ra sau đó, nhưng Mộ Thu rất rõ chuyện của Thúy Nhi, nên tự nhiên cũng có thể đoán ra được chuyện gì đã xảy ra.
Thuộc hạ của Sở Hà sau khi giao đồ xong thì rời đi. Lẽ ra thứ trưởng tử của Tri phủ Dương Châu cũng nên rời đi ngay lập tức, nhưng hắn ta lại để mắt đến nhan sắc của Thúy Nhi. Nhìn dáng vẻ Thúy Nhi quỳ xuống gảy đàn, hắn ta thực sự không kiềm chế được nên đã cưỡng ép nàng ấy.
Trong lúc giằng co xô đẩy, thứ trưởng tử của Tri phủ Dương Châu không chú ý đến chiếc nhẫn ngọc bị rơi xuống đất.
Sau khi thỏa mãn du͙© vọиɠ, hắn ta ung dung rời đi, mang theo tất cả những thứ mà thuộc hạ của Sở Hà giao cho hắn ta.
Thúy Nhi nước mắt giàn giụa, nàng ấy mặc lại bộ y phục bị xé rách, ánh mắt vô tình lướt qua chiếc nhẫn ngọc lăn dưới chân bình phong. Nàng ấy nghĩ rằng chiếc nhẫn này là của thứ trưởng tử của Tri phủ Dương Châu nên cúi xuống nhặt lên rồi mang đi, thầm nghĩ sau này khi báo quan, nó sẽ là bằng chứng buộc tội hắn ta.
Nhưng Thúy Nhi không thể ngờ rằng, hành động đơn giản này lại mang đến đại họa cho cả bản thân và gia đình.
Sau khi trở về phủ, thứ trưởng tử của Tri phủ Dương Châu giao toàn bộ đồ vật cho cha mình.
Tri phủ Dương Châu kiểm tra một lượt, nhưng vì không biết chính xác tín vật mà Sở Hà đưa là gì nên lúc đó ông ta không nhận ra có điểm bất thường, bỏ lỡ cơ hội tốt nhất để tìm lại chiếc nhẫn ngọc.
Mãi đến hai ngày sau, khi Tri phủ Dương Châu nhận được thư của Sở Hà, thấy trong thư có nhắc đến hai chữ “nhẫn ngọc”, ông ta mới hoảng hốt gọi thứ trưởng tử đến hỏi chuyện.
Xảy ra sơ suất lớn như vậy, hoàn toàn không thể giấu được người đứng sau Tri phủ Dương Châu, cũng không thể giấu được Sở Hà.
Thứ trưởng tử của Tri phủ Dương Châu thường xuyên giúp cha mình làm những chuyện bẩn thỉu, lâu dần, dù Tri phủ Dương Châu không nói rõ, hắn ta cũng có thể đoán ra rất nhiều bí mật từ những chi tiết vụn vặt.
Vệ Như Lưu nói: “Những kẻ hành sự bất cẩn như vậy, lại biết quá nhiều bí mật, đương nhiên chỉ có một kết cục. Dù biết rõ nội tình nhưng Tri phủ Dương Châu vẫn phải kìm nén nỗi đau mất con để che giấu sự việc.”
…
Toàn thân Vệ Như Lưu ướt sũng, cửa lớn mở toang, gió lạnh bên ngoài thổi vào đại sảnh khiến hắn càng thêm lạnh buốt.
Hắn hơi mệt mỏi, mắt hơi cụp xuống, một tay chống cằm, nghe thấy Mộ Thu cười nhạt nói: "Tên thứ trưởng tử đó chết là đáng. Còn Tri phủ Dương Châu, cái gì mà tình cha con, nỗi đau mất con, tất cả chẳng là gì so với lợi ích của ông ta cả.’’
Sự coi trọng và yêu thương mà Tri phủ Dương Châu dành cho con trai chỉ tồn tại khi hắn ta không cản trở lợi ích của ông ta mà thôi.
Vệ Như Lưu không phản đối.
Hôm nay số lời hắn nói còn nhiều hơn cả nửa tháng cộng lại. Bản tính vốn kiệm lời, nay đột nhiên lại nói quá nhiều khiến hắn không còn muốn nói tiếp nữa. Nhưng những gì cần giải thích với Mộ Thu vẫn chưa xong, hắn cũng không thể nói một nửa hôm nay rồi để nửa còn lại vào ngày mai, đành cố nén sự khó chịu mà tiếp tục.
Thứ trưởng tử của Tri phủ Dương Châu bị gϊếŧ rất tàn nhẫn, để lại quá nhiều nghi vấn, Úc đại lão gia lại dâng sớ lên kinh thành một lần nữa.
Từ đó, sát ý của hoàng đế đối với Sở Hà càng lúc càng sâu đậm.
…
Triều Đại Yến có ba cơ quan phụ trách tư pháp, lần lượt là Hình Bộ, Đại Lý Tự và Hình Ngục Ti.
Vụ án thứ trưởng tử của Tri phủ Dương Châu chết đột ngột, ban đầu hoàng đế định giao cho Đại Lý Tự, do đại bá phụ của Mộ Thu phụ trách thẩm tra vụ án này.
Nào ngờ, lúc ấy Sở Hà lại mất bình tĩnh, để tránh bị người khác tra ra quá nhiều manh mối, hắn ta đã đứng trước mặt toàn bộ văn võ bá quan phản đối hoàng đế, thỉnh cầu hoàng đế giao vụ án này cho Hình Ngục Ti.
Hoàng đế thuận theo ý Sở Hà, đồng thời quyết định thay một vị thiếu khanh mới cho Hình Ngục Ti.
Vệ Như Lưu đột nhiên nhớ lại chuyện đêm qua, khi hắn mang theo chiếc nhẫn ngọc và mảnh vỡ của tên nỏ tiến vào Ngự Thư Phòng, hoàng đế đã nói một câu:
"Trẫm nhớ Sở ái khanh từng nói, những kẻ hành sự bất cẩn, lại biết quá nhiều bí mật, đương nhiên chỉ có một kết cục. Trẫm thấy rất đúng."
Câu nói này chính là lời phán quyết cho một quyền thần đương triều.
Mộ Thu vô thức nhìn về phía thi thể của Sở Hà.
Xem ra, việc Vệ Như Lưu gϊếŧ hắn ta hôm nay là tuân theo thánh lệnh.
“… Vậy nên hôm nay ngươi tàn sát Hình Ngục Ti cũng là ý chỉ của bệ hạ sao?”
Đáy mắt Vệ Như Lưu phủ đầy lạnh lẽo, hắn khẽ cụp mắt: “Muốn gϊếŧ thì gϊếŧ thôi.” Cần gì ý chỉ?
“… Trong toàn bộ chuyện này, rốt cuộc ngươi đóng vai trò gì?”
Những gì hắn làm trong chuyện này thực sự rất nhiều, nhiều đến mức ngay cả hoàng đế và Thẩm Mặc cũng chỉ biết được một phần, không thể nhìn thấu toàn bộ.
Vệ Như Lưu đổi sang một tư thế thoải mái hơn, hơi nghiêng đầu, hồi tưởng lại khởi đầu của mọi chuyện.
Khi hoàng đế chọn hắn để điều tra vụ án muối lậu ở Dương Châu, hắn đang ở phương Bắc. Sau đó, người của hoàng đế tìm đến, nhìn thánh chỉ trước mặt, hắn không lập tức nhận mà hỏi người truyền chỉ: “Dính vào chuyện này, ta có thể nhận được gì?”
Hắn vẫn nhớ rõ lời nói cùng vẻ mặt sửng sốt của người đó khi trả lời: “Bệ hạ nói… công tử có thể lấy được gì thì cứ việc lấy. Lấy được rồi, đó chính là của công tử.”
Chỉ với một câu nói này của hoàng đế, hắn đã đi thẳng xuống phía Nam, âm thầm tiến vào Dương Châu và bắt đầu ẩn mình chờ thời cơ.
"Sao không nói nữa?" Bên cạnh, Mộ Thu chờ mãi vẫn không thấy Vệ Như Lưu lên tiếng, liền cất lời hỏi.
Vệ Như Lưu hoàn hồn, chậm rãi kể tiếp: "Ngày đầu tiên đến Dương Châu, ta đã lẻn vào Úc phủ." Hắn trực tiếp kề loan đao lên cổ Úc đại lão gia, sau khi tiết lộ thân phận, Úc gia liền trở thành trợ lực lớn nhất của hắn tại Dương Châu.
Úc đại lão gia vẫn luôn đối đầu với Sở Hà. Nếu không có ông ta, hoàng đế cũng không thể nhanh chóng nhận ra sự bất thường của Sở Hà như vậy.
Cho dù bàn tay của Úc đại lão gia cũng chưa chắc đã sạch sẽ, nhưng ít nhất có thể đảm bảo ông ta không tham gia vào chuỗi lợi ích trong chuyện muối lậu ở Dương Châu.
Mộ Thu: “…”
Mộ Thu giật giật khóe miệng: “… Vậy nên sau đó ngươi trở thành môn khách của Úc gia, lấy tên giả là Ngụy Giang để ở lại Dương Châu?”
Vệ Như Lưu: “Ừ.”
Mộ Thu: “…”
Nàng không nhịn được mà nghiến răng, tâm trạng đầy bực bội.
Nàng biết Úc bá bá không đáng tin, nhưng không ngờ lại không đáng tin đến mức này!
Sắp xếp Vệ Như Lưu làm môn khách của Úc gia thì cũng đành, nhưng tại sao Úc bá bá lại kéo cả nàng vào cuộc, thậm chí còn đưa một kẻ cực kỳ nguy hiểm như hắn đến bên cạnh nàng làm hộ vệ chứ!
Nếu lúc trước nàng cứ khắt khe trách cứ Vệ Như Lưu, đối xử với hắn không ra gì thì e rằng bây giờ mộ nàng đã bắt đầu xanh cỏ rồi.