Tim của Mộ Thu đập loạn lên, danh sách?
Vệ Như Lưu bình tĩnh gật đầu, hỏi: “Buổi triều sớm đã kết thúc chưa?”
“Vừa mới kết thúc một khắc trước, người của chúng ta nhìn thấy xe ngựa của Đại Lý Tự Khanh rời khỏi hoàng cung.”
Mộ Thu mím môi, không biết tại sao chuyện này lại liên quan đến đại bá phụ của nàng.
“Vậy thì xem ra nhiều nhất nửa canh giờ nữa, người bên Đại Lý Tự sẽ tới đây.” Vệ Như Lưu đưa ra kết luận, phất tay ra hiệu cho Thẩm Mặc: “Lui xuống đi.”
Trước khi rời đi, Thẩm Mặc lại nhìn Mộ Thu một cái, cố kìm nén hàng loạt câu hỏi trong lòng mà lui xuống.
Vệ Như Lưu gõ lên mặt bàn, ra hiệu cho Mộ Thu nhìn về phía hắn.
Trên mặt hắn mang theo ý cười nhàn nhạt, bắt đầu giải thích cho Mộ Thu mọi chuyện.
Trong lời kể của hắn, Mộ Thu đã hiểu rõ toàn bộ ngọn nguồn của sự việc.
…
Muối là nhu yếu phẩm trong cuộc sống, từ xưa đến nay, việc nấu luyện và buôn bán muối đều do quan phủ kiểm soát. Dương Châu là thành muối nổi tiếng, mỏ muối lớn nhất của triều Đại Yến cũng toạ lạc ở đây.
Nửa năm trước, quan khâm sai được triều đình phái đến Dương Châu bí mật điều tra, phát hiện được một lượng lớn muối lậu được vận chuyển từ Dương Châu ra ngoài, theo thuyền buôn đổ về phía tây và phía bắc.
Tuyến đường vận chuyển muối lậu này vô cùng tinh vi, rõ ràng tất cả những người tham gia đều rất quen thuộc với hoạt động này.
Khâm sai nhận ra đằng sau đường dây này ẩn giấu một thế lực vô cùng lớn, hơn nữa buôn lậu muối đem lại lợi nhuận khổng lồ. Nếu như tuyến đường này đã tồn tại rất nhiều năm, vậy số tiền kiếm được chắc chắn vô cùng lớn. Vì thế, khâm sai lập tức gửi một bản mật tấu cho hoàng đế ở kinh thành, đồng thời tiếp tục lần theo manh mối, quyết tâm điều ra rõ toàn bộ sự việc.
Tuy nhiên bản mật tấu vừa đến tay hoàng đế thì khâm sai đã qua đời.
Nguyên nhân cái chết được xác định là do say rượu quá độ khi chèo thuyền du ngoạn trên hồ, dẫn đến ngã xuống nước rồi chết đuối.
Nói đến đây, Vệ Như Lưu đột nhiên đổi giọng, nói với Mộ Thu: “Chắc hẳn cô nương cũng từng nghe về vụ án này.”
Mộ Thu nhíu mày gật đầu, xác nhận đúng là mình có từng nghe đến chuyện này. Nhưng bởi vì quan phủ nhanh chóng xác định nguyên nhân cái chết và khép lại vụ án, nên chuyện này không gây ra sóng gió gì lớn.
Nhưng từ lời kể của Vệ Như Lưu, Mộ Thu nhận ra rằng vụ án này thực chất đã khuấy động lên một hồi phong ba bão táp, chỉ là nó chưa nổi lên mặt nước mà thôi.
Sau khi khâm sai kia chết đi, hoàng đế ý thức được rằng thế lực đứng sau vụ buôn lậu muối đã bám rễ rất sâu, có lẽ quan lại ở vùng Giang Nam không mấy ai trong sạch.
Cho nên người điều tra vụ án buôn lậu muối này tuyệt đối không thể là quan viên đang nhậm chức ở Giang Nam, cũng không thể là kẻ có quan hệ với các đại thế gia Giang Nam.
“Vậy nên bệ hạ tìm đến ngươi, giao trọng trách này cho ngươi sao?” Mộ Thu khó tin hỏi.
Vệ Như Lưu: “...”
Một khắc sau, hắn phủ nhận suy đoán của Mộ Thu: “Người đầu tiên bệ hạ tìm tới không phải ta.”
Mộ Thu lập tức suy nghĩ, rồi đoán ra một lựa chọn rất hợp lý: “Ban đầu, người bệ hạ chọn là Sở Hà sao?”
“Không sai.”
Nửa năm trước, Sở Hà vẫn chưa đánh mất sự tín nhiệm và coi trọng của hoàng đế.
Sở Hà vốn xuất thân bình dân, ban đầu chỉ là một mã nô nhỏ trong phủ quyền quý, chuyên phụ sách chăm sóc ngựa cho chủ nhân, về sau hắn ta xảy ra mâu thuẫn với chủ nhân, nổi lên ác tâm, nhân đêm tối gϊếŧ sạch toàn bộ ngựa trong chuồng, chủ nhân giận tím mặt, đánh hắn ta một trận thừa sống thiếu chết rồi giao cho quan phủ.
Khi còn ở trong lao ngục, Sở Hà tình cờ được một vị quan viên của Hình Ngục Ti để mắt đến, người này đã cứu hắn ta ra khỏi tù rồi đưa hắn vào Hình Ngục Ti.
Sau đó, từng bước thăng tiến, Sở Hà nhờ vào nỗ lực của bản thân mà giành được sự tín nhiệm của hoàng đế, trở thành Thiếu khanh mới của Hình Ngục Ti, nắm giữ quyền hành trong Hình Ngục Ti.
Một người không có gia thế hay bối cảnh như hắn ta có thể đi đến vị trí ngày hôm nay, hoàn toàn là nhờ vào hoàng đế.
Toàn bộ thân gia và tính mạng của Sở Hà đều phụ thuộc vào một mình hoàng đế, cho nên đương nhiên hoàng đế rất tin tưởng hắn ta. Thêm vào đó, Hình Ngục Ti cũng có một thế lực nhất định ở Dương Châu, việc hoàng đế lựa chọn Sở Hà điều tra vụ án buôn lậu muối cũng là hợp tình hợp lý.
“Vậy sau đó, Sở Hà đã làm chuyện gì mà lại khiến bệ hạ nảy sinh nghi kỵ?” Mộ Thu lần ngược từ kết quả để tiếp tục suy đoán.
Con người ai cũng có sở thích riêng.
Mà thứ Sở Hà thích lại rất tầm thường, hắn ta mê tiền.
Một kẻ tham tiền như vậy, cho dù hắn ta có trung thành đến đâu nhưng khi có một khoản tiền khổng lồ vượt quá sức tưởng tượng bày ở trước mặt hắn ta, hắn ta cũng sẽ sẵn sàng liều mạng để trở thành một mắt xích trong chuỗi lợi ích của đường dây muối lậu này.
Thế là, Sở Hà bắt đầu giúp đỡ những kẻ kia lừa trên dối dưới.
Vì để cho hoàng đế không truy cứu chuyện này nữa, Sở Hà và những người kia đã đẩy ra vài con dê thế tội được lựa chọn kỹ càng.
Ban đầu, hoàng đế cũng không nghi ngờ gì cả.
Nhưng Giang Nam rộng lớn như vậy, tai mắt của hoàng đế không chỉ có một mình Sở Hà. Phụ thân của Úc Mặc, Úc đại lão gia, Giám sát Ngự sử đạo Giang Nam, tất nhiên cũng là một trong những tai mắt của hoàng đế.
Trong tấu chương do Úc đại lão gia trình lên và tấu chương của Sở Hà trình lên có những điểm mâu thuẫn với nhau.
Điều này khiến hoàng đế bắt đầu nảy sinh lòng nghi ngờ với cả hai người.
“Sau khi nhận ra không thể tin tưởng cả hai người đó, bệ hạ liền bắt đầu tìm người thay thế, sau đó chọn ngươi, đúng không?” Mộ Thu nhẹ giọng nói.
“Đúng vậy.” Vệ Như Lưu đáp.
Mộ Thu âm thầm suy đoán thân phận thực sự của Vệ Như Lưu. Nàng nhớ lại lời tự giới thiệu ban nãy của Vệ Như Lưu, “họ Vệ, quốc tính của nước Yến”, chẳng lẽ hắn là người của hoàng thất?
Nếu như hắn đúng là người trong hoàng thất thì cũng dễ hiểu vì sao bệ hạ lại tin tưởng hắn.
Mộ Thu rất nhanh đã lấy lại tinh thần, tiếp tục tập trung lắng nghe Vệ Như Lưu nói chuyện.
Để hoàn toàn trói chặt Sở Hà, người kia đã yêu cầu Sở Hà giao ra một vật tùy thân làm tín vật. Hơn nữa bọn họ còn yêu cầu vật này nhất định phải mang dấu ấn đặc biệt chỉ thuộc về Sở Hà.
Mà trên người Sở Hà, thứ đáp ứng yêu cầu đó chỉ có chiếc nhẫn ngọc mà hắn ta luôn mang theo nhiều năm nay.
Chiếc nhẫn ngọc đó có chất liệu và kiểu dáng đều rất bình thường nhưng ở mặt trong của nhẫn ngọc khắc những ký hiệu kỳ lạ, có vài đường nét tạo thành hình dòng sông uốn lượn.
Sở Hà đã giao chiếc nhẫn ngọc này cùng một số vật chứng khác cho thuộc hạ, để người này chuyển giao cho tri phủ Dương Châu.
Tri phủ Dương Châu không tiện ra mặt trực tiếp, nên đã cử thứ trưởng tử mà mình rất coi trọng đi thay.
Địa điểm gặp mặt mà bọn họ hẹn trước chính là Yên Vũ Các, nơi mà Thúy Nhi đang ở.