Triệu Tri Tân cúi đầu nhìn tấm ảnh trên điện thoại.
Đó là một tấm thẻ sinh viên của Đại học Trung Đô được tích hợp vào điện thoại. Trên nền xanh, một thanh niên tóc đen mặc sơ mi trắng đang nhìn thẳng phía trước, ánh mắt bình thản. Dù hình hơi mờ nhưng không thể che giấu được khí chất lạnh lùng nổi bật của chủ nhân. Ở phía bên trái thẻ sinh viên có in ba chữ lớn.
Tiêu Cẩn Dư.
…
Cục đá đè nặng trong lòng Triệu Tri Tân rốt cuộc cũng rơi xuống. Triệu Tri Tân thầm nghĩ có vẻ cậu ta thực sự không lừa mình. Hiện giờ anh ta đã biết thêm thông tin về Tiêu Cẩn Dư, còn biết cậu là sinh viên Đại học Trung Đô trong khi Tiêu Cẩn Dư chẳng biết gì về anh ta, như vậy là anh ta đang chiếm thế thượng phong.
Triệu Tri Tân thở phào một hơi, nói: “Xin lỗi lúc nãy đã nghi ngờ cậu nhưng thật lòng mà nói, em trai à, là vì cuộc đời tôi quá bình thường. Những người từ nhỏ đã nổi bật như cậu chắc sẽ không hiểu được nên đột nhiên gặp chuyện kỳ quặc thế này tôi khó mà chấp nhận được.”
Tiêu Cẩn Dư liếc Triệu Tri Tân một cái.
Thật ra chuyện này chẳng liên quan gì đến việc bình thường hay không. Dù có là tỷ phú giàu nhất thế giới, gặp tình huống thế này thì cũng không dễ chấp nhận. Con người có thể nghi ngờ nhưng nếu nghi ngờ đó được chứng thực là sai, nếu lời nói dối của đối phương đã bị vạch trần thì sẽ có rất ít người nghi ngờ lần nữ nên những gì Triệu Tri Tân nói gần như chắc chắn là thật.
Tiêu Cẩn Dư mỉm cười: “Tôi cũng giống anh thôi, anh Triệu, tôi cũng sống rất bình thường, chẳng hiểu vì sao chuyện này lại chọn tôi nhưng đúng là tôi đã giấu anh trước, như vậy bây giờ chúng ta đã xác nhận được hai chuyện. Thứ nhất, hiện tại trong tàu điện ngầm thật sự không còn ai. Thứ hai, chúng ta không thể liên lạc với bên ngoài. ”
Một khi đã thiết lập được sự tin tưởng thì đến cả bản thân Triệu Tri Tân cũng không nhận ra anh ta đã vô thức nghiêng người lại gần Tiêu Cẩn Dư hơn một chút.
Triệu Tri Tân gật đầu: “Ừ đúng… À mà này, Tiêu… Cẩn Dư.”
“Cậu vừa nói ngoài trò đùa ác ý hay chương trình truyền hình thì vẫn còn một khả năng khác, là gì vậy?”
Tiêu Cẩn Dư trầm mặc trong giây lát.
“Anh chưa từng nghĩ đến khả năng khác sao, anh Triệu?”
Triệu Tri Tân há miệng nhưng không nói thành lời. Tiêu Cẩn Dư nhìn vẻ mặt này của anh ta biết ngay trong lòng đối phương đã có câu trả lời.
“Đúng vậy.”
Người bình thường ai cũng sẽ nghĩ tới khả năng đó.
“Có lẽ…”
“Chúng ta… gặp ma rồi.”
…
Nếu phải chọn giữa trò đùa con người bày ra và gặp ma thì chắc chắn Triệu Tri Tân chọn cái đầu tiên còn Tiêu Cẩn Dư thì chẳng biết nên chọn cái nào vì cả hai khả năng đều nguy hiểm như nhau.
Người tác quái, quỷ trêu ngươi.
Nếu là con người bày ra trò này, lại có thể làm được đến mức này thì chắc chắn đã vượt xa ranh giới đạo đức và pháp luật nên việc bọn họ có thể còn sống rời khỏi đây không vẫn chưa nói được còn nếu là ma thì bây giờ nó có muốn thì gϊếŧ luôn bọn họ cũng chẳng ai cản được nhưng nếu hai người vẫn còn sống đến giờ thì có lẽ con ma đó… chưa định gϊếŧ bọn họ nhưng dù là thế nào thì trước tiên vẫn phải nghĩ cách giải quyết tình huống trước mắt.
Tiêu Cẩn Dư phân tích: “Chuyện hành khách biến mất dù có nghĩ thêm cũng không làm được gì. Anh Triệu, tôi muốn xác nhận một việc… Lúc mọi người biến mất anh có nghe thấy tiếng thông báo của tàu không?”
Triệu Tri Tân nhớ lại: “Tàu đã tới ga… Ừ đúng rồi, thông báo nói là đến… “ga Bạch Viện Tử”!”
Tiêu Cẩn Dư trầm ngâm: “Trung Đô không có ga nào tên là Bạch Viện Tử cả. Dù là những ga bị phong tỏa do phóng xạ cũng không có cái tên nào như thế.”
Triệu Tri Tân tái mặt: “Vậy… chẳng lẽ bây giờ chúng ta phải đi tìm ga Bạch Viện Tử đó?!”
Sau vài giây suy nghĩ, Tiêu Cẩn Dư nói: “Chuyện này có phần kỳ quặc. Nếu tàu nói đến ga rồi thì dù là ga hoang cũng phải có sân ga nhưng hiện giờ rõ ràng chúng ta đang kẹt giữa hai sân ga và nếu đã đến ga thì ít nhất cũng phải mở cửa.”
Triệu Tri Tân: “Thôi thôi, đừng mở cửa…”
Tiêu Cẩn Dư nhíu mày, nhỏ giọng lặp lại: “Bạch Viện Tử…”
Cậu chắc chắn mình chưa từng nghe qua cái tên này.
“Này, đừng nói nữa, nghe đáng sợ quá!”
Tiêu Cẩn Dư ngẩng đầu nhìn Triệu Tri Tân: “Nếu loa tàu đã phát cái tên đó thì thì Bạch Viện Tử rất có thể là một manh mối quan trọng.”
Triệu Tri Tân ôm chặt hai tay, cả người nổi da gà. Một con tàu trống rỗng dưới lòng đất tối om, lại thêm cái tên sân ga kỳ dị thật sự khiến người ta nổi gai ốc nhưng lúc này Tiêu Cẩn Dư không còn để tâm đến cảm xúc của anh ta nữa. Cậu đã xác định chuyện này phần lớn là không liên quan đến mẹ mình nên bây giờ điều quan trọng nhất là thoát khỏi chỗ này. Hiện giờ cậu không có thời gian để an ủi cảm xúc sợ hãi của người khác.
Triệu Tri Tân không nhận ra Tiêu Cẩn Dư đã không còn thân thiện như lúc đầu. Anh ta vẫn bám sát theo cậu, sợ hãi nhìn xung quanh.
“Bạch Viện Tử…”
Tiêu Cẩn Dư lại lặp lại cái tên này, khuôn mặt lạnh đi, trong lòng đang phân tích từng chữ một cách kỹ lưỡng.
“Này, đừng nói nữa… A!!!”
“Rầm!”
Cửa tàu đột ngột mở ra, cánh cửa kim loại trượt vào rãnh hai bên, cửa kính cũng rung lên khiến Triệu Tri Tân hoảng sợ hét toáng lên.
Tiêu Cẩn Dư cũng sửng sốt trong giây lát sau đó lập tức ngẩng đầu nhìn cánh cửa tàu vừa mở ra. Ánh sáng trong toa tàu hắt ra ngoài cánh cửa đang mở rộng khiến cảnh tượng phía trước lờ mờ hiện lên, không phải là một bức tường mà hình như là một bóng trắng mơ hồ. Rõ ràng vừa rồi chính cậu đã kiểm tra, cả hai bên tàu đều là tường nhưng hiện giờ bên ngoài lại xuất hiện một thứ gì đó màu trắng được bao quanh bởi bóng tối.
Sắc mặt Tiêu Cẩn Dư trở nên nghiêm túc, cậu đi thẳng tới cánh cửa.
Triệu Tri Tân nhìn thấy mà hoảng hốt: “Đừng ra ngoài!”
Tiêu Cẩn Dư không đáp, chỉ đứng ở cửa nhìn ra ngoài.
Thứ màu trắng đó là một kiến trúc!
Giống như một căn nhà màu trắng.
Căn nhà đó không lớn nằm xa xa trong bóng tối, cách con tàu chừng 10 mét. Theo ước lượng của Tiêu Cẩn Dư thì nó cao khoảng 1–2 mét, nếu nói là nhà thì không bằng nói nó giống một mô hình biệt thự thu nhỏ hơn.