Giọng nói của người đàn ông đeo kính vang vọng trong toa tàu điện ngầm trống trải. Trước một tình huống bất ngờ, hoảng loạn luôn là cách đối phó vô dụng nhất.
Tiêu Cẩn Dư nhanh chóng xử lý tình huống, trái tim đang đập thình thịch trong l*иg ngực cũng dần bình tĩnh lại. Cậu đã lấy lại được lý trí, ánh mắt cậu sâu thẳm, trầm tĩnh nói: “Chào anh, đúng là mọi người đã biến mất chỉ trong chớp mắt.”
Câu trả lời của Tiêu Cẩn Dư như chiếc phao cứu sinh giữa lúc đuối nước, có người trả lời sẽ khiến người khác an tâm hơn.
“Vậy rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra? Hằng ngày tôi đều đi chuyến tàu này để đi làm nhưng chưa từng xảy ra chuyện thế này, chưa từng có!”
“Anh hãy bình tĩnh lại trước đã.”
Người đàn ông đeo kính chợt khựng lại.
Thấy đối phương cuối cùng cũng im lặng, Tiêu Cẩn Dư khẽ thở dài, móc điện thoại trong túi ra: “Trước hết hãy xác nhận một điều. Điện thoại của tôi không có tín hiệu, còn anh thì sao?”
Người đàn ông cũng vội lấy điện thoại ra nhìn một cái rồi lắc đầu: “Không có!”
Đúng như dự đoán.
Tiêu Cẩn Dư nói: “Bình thường trên tàu điện ngầm vẫn có sóng điện thoại. Việc mất tín hiệu thế này chỉ có thể có hai khả năng. Một là có ai đó đang chơi khăm chúng ta, có thể là chương trình truyền hình thực tế đặc biệt nào đó đã dùng thiết bị chặn sóng nhưng làm cách nào để khiến tất cả mọi người biến mất chỉ trong nháy mắt thì tôi vẫn chưa nghĩ ra.”
Con người vốn là sinh vật thích đi theo số đông. Khi có người bắt đầu phân tích lý trí thì người khác cũng sẽ hòa vào mạch suy nghĩ đó.
Tuy môi người đàn ông đeo kính đang run rẩy nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh đưa ra ý kiến: “Có thể là… có ai đó dùng thuốc mê hoặc thuốc gây ảo giác khiến chúng ta ngất đi rồi đưa những người khác ra khỏi tàu, chỉ để lại hai người chúng ta?”
Tiêu Cẩn Dư liếc nhìn anh ta: “Không bàn đến chuyện có loại thuốc kỳ diệu như thế hay không, nếu thật sự có thì kẻ đó đã làm việc quá mức cẩn trọng rồi.”
“Cẩn trọng?”
Người đàn ông khó hiểu hỏi lại.
Tiêu Cẩn Dư giơ điện thoại lên: “Bây giờ là 8 giờ 45 phút sáng. Tôi rời nhà lúc 8 giờ 20. Đi bộ từ nhà đến ga tàu mất 10 phút, đợi hai chuyến mới chen lên được, chắc tầm 8 giờ 40 lên tàu. Nếu có ai đó tốn công tốn sức làm chúng ta ngất đi rồi còn điều chỉnh giờ trên điện thoại của cả hai chúng ta… thì kẻ đó quá cẩn thận rồi.”
Người đàn ông lập tức nhìn điện thoại, đúng là 8:45.
Tiêu Cẩn Dư lắc đầu: “Nếu chỉ là một chương trình truyền hình thực tế hay trò đùa ác ý mà phải bỏ công như vậy thì không đáng.”
Làm việc gì cũng phải cân nhắc chi phí và lợi ích đạt được, cân đo được mất vì vậy Tiêu Cẩn Dư không cho rằng bản thân mình có gì đặc biệt đến mức khiến người khác phải bày ra kế hoạch lớn như thế này.
Đột nhiên ánh mắt Tiêu Cẩn Dư co rút lại.
Mẹ?!
Chẳng lẽ có ai đó phát hiện ra bí mật của mẹ nên mới làm vậy… để nhốt cậu lại?
Khoan đã, nhất định phải bình tĩnh. Dù có thật là vì phát hiện ra mẹ thì cũng chẳng cần phải nhốt cậu lại. Cậu đi học suốt cả ngày không ở nhà, chỉ cần đến lúc cậu vắng nhà là được hơn nữa người bị kẹt lại trong toa tàu này đâu chỉ có mình cậu mà còn có…
…
Khóe môi Tiêu Cẩn Dư hơi cong lên, trên khuôn mặt thanh tú hiện lên một nụ cười dịu dàng. Cậu quay sang người đàn ông đang cố tỏ ra bình tĩnh bên cạnh: “Dù sao đi nữa thì hiện tại chúng ta đã bị kẹt lại ở đây rồi, chi bằng giới thiệu đôi chút.”
“Tôi tên là Tiêu Vũ, “Vũ” trong “mưa”, còn anh tên gì?”
Ngoại hình luôn là một ưu thế quan trọng của con người. Một thanh niên đẹp trai, ăn nói hòa nhã thể hiện thiện ý trong hoàn cảnh bất an này nên dù là đàn ông thì cũng không khỏi sinh hảo cảm.
Người đàn ông đeo kính lập tức nở nụ cười, giới thiệu: “Tôi tên Triệu Tri Tân, “Tri” trong “tri thức”, “Tân” trong “mới cũ”.”
Tiêu Cẩn Dư gật đầu: “Anh Triệu, nếu đây thực sự là trò đùa của ai đó thì chúng ta cần làm rõ một điều.”
“Điều gì?”
“Tại sao lại là chúng ta?”
Triệu Tri Tân sững người.
Đúng rồi… Tại sao lại là bọn họ?
Triệu Tri Tân không phải người quá thông minh, hiện tại đã hơn hai mươi tuổi. Sau khi tốt nghiệp đại học thì cứ vùi mình trong đống công việc tẻ nhạt nhưng anh ta không ngốc. Sau khi Tiêu Cẩn Dư nói vậy, Triệu Tri Tân cũng bắt đầu tự hỏi. Thật sự là chẳng có lý do gì để chọn anh ta cả. Gia cảnh anh ta bình thường, cha mẹ chỉ là dân lao động phổ thông. Từ nhỏ tới lớn anh ta không phải học sinh giỏi nhất, cũng không phải kẻ yếu kém nhất, chính là dạng thường thường bậc trung. Đại học chính quy bình thường, công việc cũng là công việc văn phòng bình thường nhất ở Trung Đô, ngoại hình lại chẳng có gì nổi bật.
Khoan đã…
Triệu Tri Tân đột nhiên cảnh giác, âm thầm lùi lại nửa bước, nhìn chằm chằm Tiêu Cẩn Dư: “Nói thật nhé, tôi tầm thường đến mức đi tàu điện ngầm chọn ngẫu nhiên thì mỗi toa tàu chắc cũng đến có mười người như tôi. Nếu là chương trình truyền hình hoặc trò đùa gì đi nữa thì việc chọn tôi đều rất vô lý nhưng cậu thì khác. Cậu rất đẹp trai, nhìn cứ như minh tinh.”
Chỉ vậy thôi? Cho nên… không liên quan đến mẹ?
Tiêu Cẩn Dư âm thầm thở phào nhưng sắc mặt vẫn không thay đổi. Cậu chau mày, suy nghĩ một lát rồi hỏi: “Anh đang nghĩ… tôi là một thành viên trong trò đùa này?”
“Không phải sao?”
Triệu Tri Tân hỏi lại.
“Tất nhiên là không.”
“Anh Triệu, tôi là sinh viên của đại học Trung Đô, giống như anh, cuộc sống của tôi cũng rất bình thường, không có gì đặc biệt cả, vào thời điểm này chúng ta nên tin tưởng lẫn nhau tuy nhiên đúng là tôi đã nói dối anh một chuyện.”
Triệu Tri Tân căng thẳng trợn mắt.
Tiêu Cẩn Dư mở điện thoại, lấy ra một tấm ảnh sau đó đưa cho anh ta xem: “Tôi tên là Tiêu Cẩn Dư, không phải Tiêu Vũ. Đây là thẻ sinh viên của tôi. Anh Triệu, thật ra ban đầu tôi cũng nghi ngờ anh nên không nói tên thật nhưng sau khi trò chuyện với anh một lúc, tôi cảm thấy anh không hề nói dối.”
Tiêu Cẩn Dư nhìn thẳng vào mắt đối phương, ánh mắt rất kiên định: “Có thể anh vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng tôi nhưng tôi thực sự không biết chuyện gì đang xảy ra cả.”