Chương 3: Sự cứu rỗi của thánh nữ

Một cọng rau cải héo rũ rơi xuống bàn ăn. Tiêu Cẩn Dư khựng lại sau đó từ từ ngẩng đầu lên. Dưới ánh đèn nhấp nháy lúc sáng lúc tối, người phụ nữ ngồi đối diện đang nghiêng đầu, một tay cầm đũa, một tay bưng bát. Đôi mắt đen như vực sâu đang nhìn chằm chằm cậu tiếp đó khóe miệng bà nhếch lên thành một nụ cười rộng đến tận mang tai khiến cơ mặt trở nên căng cứng nhưng dường như bà không hề cảm thấy khó chịu, vẫn cười vui vẻ như cũ. Chỗ cái cổ đang nghiêng nghiêng kia giờ đã bị xẻ toạc ra một đường đen ngòm. Khí quản, dây thanh, thực quản, mô sụn như bị chém một nhát sắc lẹm, lộ ra ngoài không khí, chỉ còn một lớp da mỏng nối giữa cổ với đầu khiến nó tựa nghiêng trên vai, tạm thời vẫn chưa rơi xuống.

Bà đang cười.

Bà rất vui mừng nên cười với con trai mình.

“Gừ gừ…”

Tiếng nói vừa phát ra nửa chừng đã theo vết cắt của khí quản tan vào không trung. Ngón tay Tiêu Cẩn Dư siết chặt. Cậu nhìn cảnh tượng trước mắt, khớp xương gầy guộc trở nên trắng bệch. Không biết bao lâu sau, Tiêu Cẩn Dư lại cầm đũa lên, gắp cọng rau rơi trên bàn để sang một bên: “Rơi xuống bàn rồi, không ăn nữa.”

“Gừ gừ.”

Đây là một bữa cơm gia đình vô cùng quái dị, không hề ấm áp. Người mẹ vừa ăn cơm vừa hỏi han con trai về chuyện học hành ở trường. Con trai vừa trả lời vừa dùng đũa gắp từng miếng thức ăn rơi khỏi thực quản đã đứt đoạn của mẹ bỏ vào thùng rác bên cạnh.

Sau khi cơm nước xong, rửa bát đũa sạch sẽ, Tiêu Cẩn Dư đi ra phòng khách nhìn bóng lưng mẹ mình chìm trong bóng tối.

Rất lâu sau.

“Mẹ, con đi ngủ trước.”

“Gừ gừ.”

“Đừng xem TV muộn quá, ngủ sớm một chút.”

“Gừ gừ.”

Lại là một ngày bình thường như bao ngày khác.



Sáng hôm sau, khi Tiêu Cẩn Dư tỉnh dậy thì TV đã tắt, phòng khách cũng không còn bóng dáng mẹ. Cửa phòng mẹ đang đóng. Cậu biết mẹ vẫn cần ngủ, chỉ là ăn uống có hơi bất tiện còn lại vẫn có thể ngủ, xem TV như mọi người. Hình như mẹ của người khác cũng như vậy.

Tiêu Cẩn Dư ăn sáng đơn giản, để lại trong nồi một bát cháo kê để giữ ấm sau đó quấn chiếc khăn trắng dày quanh cổ rồi mở cửa bước ra, đi về phía ga tàu điện ngầm. Hình như nhiệt độ vừa hạ đột ngột nên buổi sáng lạnh buốt, sương trắng mù mịt tràn ngập trong không khí. Tất cả người đi đường đều co ro trong áo khoác, bước đi vội vã. Ở gần ga tàu điện ngầm, cả dãy đường đi bộ xếp đầy xe đạp, xe điện bởi vì mọi người đều đổi sang đi tàu điện ngầm để vào trung tâm thành phố.

Trung Đô là một trong những thành phố đầu tiên ở Trung Quốc có hệ thống tàu điện ngầm, các tuyến giao cắt phức tạp nên có tuyến chạy rất sâu dưới lòng đất. Tiêu Cẩn Dư đi vào ga, thang cuốn sâu hun hút như con rắn dài chạy xuống tận dưới lòng đất tối tăm. Trên thang chật kín người, có người ngáp, có người vội vàng ăn bữa sáng. Tiêu Cẩn Dư ngẩn ngơ nhìn những tấm quảng cáo cũ kỹ ố vàng trên tường, mãi đến khi nhìn thấy ở thang cuốn ngược chiều bên kia có vài nhân viên mặc đồng phục, trang bị đầy đủ đi vội vàng, giữa bọn họ là hai người đàn ông mặc áo blouse trắng, cũng võ trang đầy đủ khiến sự chú ý của hành khách lập tức bị thu hút thì cậu mới bừng tỉnh.

“Này, mấy người mặc áo blouse kia là bác sĩ hả? Nghe nói tối qua có người nhảy tàu tự sát, chắc là liên quan đến vụ đó.”

“Người chết rồi còn cần bác sĩ làm gì? Tôi thấy giống kỹ sư sửa tàu thì đúng hơn.”

“Đã qua một đêm rồi, nếu sửa thì tối qua sửa xong luôn rồi chứ.”

“Thế cậu nói bọn họ làm gì?”

“Tôi chỉ biết… không phải sửa tàu.”

Không phải sửa tàu… vậy là gì?

Câu hỏi này lướt nhanh trong đầu Tiêu Cẩn Dư nhưng cậu không suy nghĩ sâu xa, cứ thế theo dòng người lên tàu điện ngầm.

Tàu điện giờ cao điểm chật như nêm cối, hơn trăm người giống như bị nhét vào một cái l*иg hấp khổng lồ, mùi cơ thể, mùi thức ăn lẫn lộn. Trong một toa tàu nhỏ có người đi làm còn buồn ngủ, có học sinh tiểu học đeo cặp sách ngồi nghịch đồng hồ thông minh mới mua. Nhiều người không có ghế nên đứng dán lưng vào nhau, không ai nói chuyện, ai nấy đều nhìn chằm chằm bảng thông báo trạm dừng, mong sớm được xuống.

Tiêu Cẩn Dư đứng ở giữa bọn họ. Một tay cậu cầm tay vịn nhựa, mắt nhìn chằm chằm bảng đèn LED nhấp nháy.

Đột nhiên.

“Rầm!”

Một tiếng động giống như tiếng nổ vang lên bên tai. Tiêu Cẩn Dư bừng tỉnh, theo phản xạ nhìn quanh. Trong chớp mắt khi nhìn chung quanh thì Tiêu Cẩn Dư sửng sốt, hai mắt mở to bởi vì chỉ trong chớp mắt toa tàu đã trống trơn. Tiêu Cẩn Dư lập tức quay sang nhìn người đàn ông bên cạnh cũng đang cầm tay vịn.

“Anh…”

Tiêu Cẩn Dư còn chưa kịp nói xong thì đã có một giọng nữ máy móc vang lên trong toa tàu trống rỗng: “Đinh! Đã đến ga Bạch Viện Tử.”

Con tàu đang lao đi bỗng dừng lại, cả thế giới rơi vào im lặng. Người đàn ông bên cạnh lúc nãy vẫn còn đắm chìm trong thế giới riêng bây giờ cũng đã ngẩng đầu lên, khuôn mặt ngỡ ngàng, mờ mịt.

Tiêu Cẩn Dư chắc chắn rằng tất cả hành khách trong toa tàu đã biến mất chỉ trong một khoảnh khắc. Toa tàu trống rỗng đột ngột dừng lại giữa hai ga, nhìn ra ngoài cửa sổ chỉ thấy hai bức tường đối diện nhau. Không cần kiểm tra các toa khác, chỉ cần đứng ở toa giữa là có thể nhìn thấy hai đầu giống như cảnh thường thấy khi tàu điện ngầm dừng hoạt động vào dịp Tết.

Tất cả mọi người đều biến mất ngoại trừ…

Tiêu Cẩn Dư hít sâu, cố ổn định nhịp tim đang tăng nhanh vì căng thẳng. Cậu xoay người, im lặng đánh giá người đàn ông đeo kính bên cạnh.

Ngoại trừ người đàn ông này.

Tiêu Cẩn Dư có chút ấn tượng về anh ta vì cả hai cùng lên tàu ở một ga. Lúc đó tàu đã hết chỗ ngồi nên hai người chỉ có thể đứng cầm tay vịn, chen chúc giữa đám đông.

“Sao thế này, người đâu hết rồi?!”

Người đàn ông đeo kính thấp hơn Tiêu Cẩn Dư nửa cái đầu, lúc này anh ta cũng đã nhận ra trên tàu chỉ còn lại hai người nên hoảng loạn ra mặt. Phần lớn mọi người đều không muốn gặp phải cảnh tượng quái dị này, anh ta bắt đầu hỏi dồn dập: “Tôi không hề ngủ gật, lúc nãy tôi còn tỉnh mà! Người đâu hết rồi?!”

Có vẻ như nói nhiều sẽ giúp anh ta bớt hoảng sợ hơn.