“Sự kiện Lạc Thành” chính thức được mọi người biết đến. Tại thời điểm đó cuối cùng cả thế giới cũng nhận ra có điều gì đó bất thường nhưng thực ra ngay từ ngày xuất hiện bệnh nhân số 0 thì nhân loại đã mất đi quyền tự cứu lấy chính mình.
Những quốc gia ven bờ đông Thái Bình Dương là nơi đầu tiên bùng phát dịch bệnh trên diện rộng sau đó là một số quốc gia Đông Á ở bờ tây. Chỉ trong nửa tháng, 5 tỷ người trên toàn cầu đã bị lây nhiễm.
Ngày 1 tháng 1 năm 2022, khi người khỏe mạnh cuối cùng trên thế giới xuất hiện triệu chứng tương tự trên người thì loài người hoàn toàn rơi vào tuyệt vọng thế nhưng cũng giống như không ai biết căn bệnh này bắt đầu như thế nào và nó biến mất cũng vô cùng đột ngột. Khi số người chết trên toàn cầu đạt tới 3,8 tỷ thì tại Trung Đô – Trung Quốc, toàn bộ ban đỏ trên người của một nữ sinh trung học 15 tuổi đột nhiên biến mất, hệ miễn dịch cũng từ từ phục hồi.
Nửa năm sau, 20 tỷ người sống sót bắt đầu bước ra khỏi cánh cửa cách ly, cuối cùng giới khoa học cũng có không gian để bắt tay nghiên cứu loại virus lạ này. Sau đó bọn họ phát hiện ra đây không phải là virus!
Bọn họ không tìm được bất cứ đặc điểm của virus nào trong cơ thể người nhiễm ngược lại thứ này giống một loại phóng xạ hơn.
…
“Đinh!”
Tàu điện ngầm đã đến ga. Đám đông chen chúc bắt đầu lục tục xuống xe. Tiêu Cẩn Dư theo dòng người đi về cổng ra nhưng mới đi được vài mét cậu chợt nhận ra hôm nay số người xuống ở ga này dường như nhiều một cách bất thường. Tiêu Cẩn Dư không khỏi quay đầu lại nhìn về phía cửa tàu thì thấy mấy nhân viên mặc đồng phục đang đứng chặn ở cửa, lớn tiếng nói gì đó với hành khách trên tàu. Không lâu sau toàn bộ hành khách trên tàu đều xuống ở ga này.
“Là sao vậy, sao lại bắt mọi người xuống?”
“Có phải lại có nơi nào rò rỉ phóng xạ rồi không?”
“Trời ơi, còn hai ga nữa mới tới nhà tôi, không biết còn phải chờ bao lâu mới được đi tiếp.”
Những hành khách không định xuống ga này đều ở lại sảnh dưới lòng đất, không lên nữa còn Tiêu Cẩn Dư thì vẫn đang theo dòng người bước lên thang cuốn. Ngay lúc sắp rời khỏi lối ra ga tàu điện ngầm thì cậu lờ mờ nghe thấy trong đám đông bên dưới có người nói: “Nghe nói không phải rò rỉ phóng xạ đâu mà là có người nhảy tàu tự sát ở phía trước!”
Nhảy tàu tự sát?
Tiêu Cẩn Dư giật mình, vô thức quay đầu nhìn lại nhưng ánh sáng trong ga quá tối, chỉ thấy dòng người đông nghịt đen kịt một màu, ngoài ra chẳng còn nhìn rõ được gì khác. Cậu thu hồi tầm mắt sau đó bước ra khỏi ga tàu điện ngầm.
…
Tháng 11 vừa mới bắt đầu, đúng lúc chớm đông. Lớp sương mù dày đặc tựa như cát bụi bị bánh xe hất tung lên lơ lửng giữa không trung, bao phủ cả thành phố Trung Đô. Mặt trời méo mó bị nhuộm màu vàng đồng ảm đạm trong làn sương mù dày đặc. Những ô cửa sổ hai bên đường lần lượt sáng đèn. Ánh đèn mờ như những ngọn hải đăng giữa biển sương, mờ nhạt, xa vời. Những khu chung cư gần đó đều được xây dựng trong thập kỷ sau “Sự kiện Lạc Thành”, tuy còn mới nhưng đã chật kín người ở. Tiêu Cẩn Dư vừa bước ra khỏi thang máy đã gặp một người phụ nữ trung niên đang xách túi rác.
Nhìn thấy Tiêu Cẩn Dư, bà tươi cười nói: “Tiểu Tiêu, về rồi à?”
Tiêu Cẩn Dư hơi khựng lại sau đó đáp: “Vâng, dì Vương đi đổ rác ạ?”
“Ừ, lâu rồi không gặp cháu mà cũng lâu rồi không thấy mẹ cháu ra chơi bài. Dạo này sao bà ấy không ra ngoài?”
“Dạo này mẹ cháu không khỏe lắm.”
“Ốm à? Có nghiêm trọng không?”
“Không, chỉ cảm nhẹ thôi ạ.”
“Vẫn nên chú ý giữ gìn sức khỏe nhé.”
Hai người nói chuyện thêm vài câu rồi chào tạm biệt. Tiêu Cẩn Dư đi dọc hành lang, đến căn hộ nằm ở cuối cùng sau đó lấy chìa khóa mở cửa.
“Cạch.”
Tiếng khóa cửa vang lên rõ ràng trong hành lang tĩnh lặng. Ánh sáng mờ mờ từ trong nhà hắt qua khe cửa kèm theo âm thanh phát ra từ chiếc TV. Trên TV đang phát một chương trình tạp kỹ cũ, chương trình từng rất nổi tiếng trước khi Tiêu Cẩn Dư chào đời. Nội dung là một nhóm nam nghệ sĩ vượt thử thách cùng nhau. Cậu chưa bao giờ xem những thứ này nhưng từ sau khi “Sự kiện Lạc Thành” lắng xuống thì một số người sống sót lại thích xem lại các chương trình cũ. Mẹ của cậu cũng là một trong số đó.
“Con về rồi.”
Cậu nói khẽ, sau khi dừng một chút thì nói tiếp: “Mẹ.”
Người phụ nữ trên ghế sofa từ từ quay đầu lại.
“Gừ gừ.”
Tiêu Cẩn Dư im lặng trong giây lát rồi đặt cặp xuống: “Tối nay mẹ muốn ăn gì?”
Giống như mặc định là mẹ sẽ không nấu cơm nên sau khi thay giày xong thì Tiêu Cẩn Dư đi thẳng vào bếp.
Từ phòng khách vang lên những tiếng “Gừ gừ” giống như đang trả lời.
“Còn ít rau xanh và cà chua, để con nấu. Mẹ cứ xem TV đi.”
“Gừ gừ, gừ gừ…”
Mùi đồ ăn thoang thoảng lan ra từ gian bếp nhỏ. TV vẫn phát ra tiếng cười nói náo nhiệt.
Trời dần tối xuống.
“Tách.”
Tiêu Cẩn Dư bật đèn lên. Cậu bưng đồ ăn ra bàn sau đó ngẩng đầu gọi: “Mẹ, ăn cơm thôi.”
“Két.”
Dù sao cũng là một người phụ nữ nặng hơn 100 ký đột ngột đứng dậy nên chiếc sofa cũ kĩ không khỏi phát ra tiếng rên năm tháng.
Tiêu Cẩn Dư đang bày bát đũa. Khi đặt đôi đũa xuống phía đối diện thì cũng vừa lúc mẹ cậu đi tới ngồi xuống.
“Gừ gừ…”
“Vâng, hôm nay con chỉ làm trứng xào cà chua với canh rau thôi. Mai tan học con sẽ mua thêm ít thịt.”
“Gừ gừ gừ gừ, gừ gừ…”
“Hôm nay lớp có trợ giảng, nói là tuần sau sẽ kiểm tra giữa kỳ.”
“Gừ gừ.”
“Sang năm con tốt nghiệp, giáo sư Lý muốn giữ con lại làm nghiên cứu sinh.”
Tiêu Cẩn Dư gắp một miếng cà chua bỏ vào miệng, nhai xong nuốt xuống. Cậu không nhìn mẹ, vẫn tiếp tục nói: “Hàng tháng sẽ có trợ cấp sinh hoạt, hẳn là đủ chi tiêu, chắc sẽ còn dư mang về nhà phụ sinh hoạt phí.”
“Gừ gừ, gừ gừ…”
“Đợi sau khi học xong cao học con có thể ở lại trường giảng dạy, đến lúc đó…”