Chương 1: Sự cứu rỗi của thánh nữ

“Ầm ầm.”

Tàu điện ngầm cũ kỹ lao vụt qua ga mà không dừng lại, lao nhanh đến ga kế tiếp. Tiêu Cẩn Dư nắm tay vịn, nhìn qua cửa kính. Mặt kính tối màu phản chiếu một khuôn mặt trắng trẻo, lạnh lùng đang nhìn vào bóng tối của đường hầm. Đột nhiên có một ga tàu hoang tàn xuất hiện. Khuôn mặt kia biến mất thay vào đó là một sân ga đổ nát hoang vắng qua lớp kính cửa sổ.

Tiêu Cẩn Dư ngẩng đầu nhìn tên ga.

“Ga Lục Hà.”

Tàu điện ngầm vùn vụt lao qua trong chớp mắt, cảnh tượng đổ nát xiêu vẹo, ghế nhựa nghiêng ngã, nước đen ngầu tràn ngập sân ga chỉ xuất hiện vài giây ngắn ngủi rồi mất hút.

Bọn họ vừa rời khỏi ga Lục Hà.

Bên cạnh có một giọng trẻ con tò mò vang lên: “Ga Lục… Hà? Mẹ ơi, hôm qua mẹ nói lúc nhỏ mẹ sống gần ga Lục Hà. Đây là ga Lục Hà đó hả?”

Tiêu Cẩn Dư quay sang thì thấy người vừa lên tiếng là một học sinh tiểu học đang đeo cặp sách. Giọng đứa bé không lớn nhưng do đang đứng gần nên Tiêu Cẩn Dư nghe thấy rất rõ ràng.

Người mẹ trẻ đang nắm tay con trai, sau khi nghe con mình hỏi đầu tiên là sửng sốt sau đó vẻ mặt liên tục thay đổi, cuối cùng cô sờ đầu con trai, nói: “Ừ, cũng hơn hai mươi năm rồi, khi đó mẹ cũng chỉ bằng tuổi con.”

“Mười tuổi?”

Người mẹ cười: “Ừ, mười tuổi.”

Vậy bây giờ chính là ba mươi lăm tuổi?

Những người khác trong toa tàu sau khi nghe cuộc trò chuyện của hai mẹ con cũng bắt đầu tính nhẩm tuổi của người mẹ trẻ. Hiện tại tàu điện ngầm là phương tiện phổ biến nhất ở Trung Đô nhưng ít ai biết hai mươi lăm năm về trước xe buýt vẫn là lựa chọn hàng đầu. Sau đó không lâu có một đợt bức xạ type A lan nhanh trên diện tích rộng khiến xe buýt chỉ còn trong lịch sử.

Tiêu Cẩn Dư chưa bao giờ nhìn thấy xe buýt. Từ trước khi cậu ra đời xe buýt đã bị đào thải, không phải vì loài người phát minh ra phương tiện giao thông trên mặt đất tiện lợi hơn xe buýt mà vì tàu điện ngầm có thể chạy nhanh qua khu vực nhiễm phóng xạ cao mà không dừng lại còn xe buýt thì không.

Bên tai là cuộc trò chuyện hỏi đáp giữa hai mẹ con, Tiêu Cẩn Dư quay sang hướng khác, lúc này tàu điện ngầm lại lướt qua một sân ga mà không dừng lại.

Cậu chưa từng trải qua nhưng vẫn biết rất rõ đó chính là sự kiện có tên “Sự kiện Lạc Thành”.

Ngày 10 tháng 11 năm 2021, ở phía bên kia Thái Bình Dương, vào buổi đêm, khoa cấp cứu của Bệnh viện Đa khoa Vancouver đã tiếp nhận một nữ bệnh nhân đột nhiên xuất hiện những ban đỏ trên khắp cơ thể. Toàn bộ những bác sĩ ưu tú nhất của Canada đều được điều đến hỗ trợ nhưng không một ai trong đêm hôm đó ngờ rằng đây là khởi đầu cho một thảm họa toàn cầu. Mỗi người Trung Quốc từng học qua lịch sử trung học cơ sở đều có thể nói rành rọt ngày tháng này bởi nó đã trở thành chương đầu tiên trong sách lịch sử của tất cả mọi người.

Một tuần sau, bệnh nhân số 0 – Elise Pest tử vong do rối loạn miễn dịch, suy đa tạng. Ngày 28 tháng 11, Los Angeles phát hiện một loạt ca bệnh da liễu truyền nhiễm đặc biệt. Bệnh nhân tay chân co giật, màu da các ngón tay thay đổi thất thường hơn nữa còn có tính lây lan. Viện Dị ứng và Bệnh truyền nhiễm Hoa Kỳ đã chẩn đoán đây là một loại bệnh hồng ban biến thể có khả năng lây nhiễm.

Ngày 29 tháng 11, Los Angeles ghi nhận 18 ca nhiễm.

Ngày 30 tháng 11, tăng lên 40 ca.



Đến ngày 2 tháng 12, số ca nhiễm tại Mỹ đã là 8214 người!

Chỉ trong vỏn vẹn hai ngày, số ca bệnh tăng vọt thêm 8000 người, toàn bộ nhân viên y tế đều bị lây nhiễm, hệ thống y tế của Los Angeles hoàn toàn tê liệt!