Để làm món mì trộn tương, nước sốt là cực kỳ quan trọng, phải có đủ tương đậu nành, tương ngọt và tương đậu nành khô, thiếu một loại cũng không được. Om liu riu khoảng một giờ, mùi thơm của các loại tương hòa quyện hoàn toàn vào nhau, vậy là nước sốt tương đã xong.
Khi nước sốt sắp được, Bạch Hương Ngưng bắt đầu luộc mì. Cô dùng loại mì cán tay, loại mì này trơn mượt mà dai, là lựa chọn hoàn hảo cho món mì trộn tương.
“Mọi người có ngửi thấy mùi thịt thơm nức không?”
Trần Phong bỗng hỏi.
Mọi người dừng tay, đồng loạt hít hà rồi đều lộ ra vẻ say mê: “Thơm quá, nghe nói cô bé nhà họ Bạch còn trẻ mà tay nghề ghê lắm, chắc chắn đang làm món ngon rồi!”
Lúc này ông Trần đi tới nói: “Nghỉ tay một lát đi, đến giờ ăn trưa rồi.”
Mọi người rửa sạch tay, sau đó đi sang tiệm kim khí bên cạnh. Vì tiệm tạp hóa đang sửa chữa, nên Bạch Hương Ngưng mượn bếp nhà ông Trần, bữa ăn cũng diễn ra tại đó.
Khi họ đến gần, mùi thịt lúc nãy càng nồng nàn hơn, khiến bụng ai cũng réo lên ầm ĩ.
Bạch Hương Ngưng mở cửa bếp ra, mùi thơm của tương xào thịt như mãnh hổ xổ l*иg, xộc thẳng vào mũi đầy mạnh mẽ.
“Trưa nay em làm mì trộn tương, mọi người mau vào ăn đi.”
Bạch Hương Ngưng nhiệt tình mời.
Cửa bếp mở hoàn toàn, từ góc nhìn của Trần Phong, anh thấy rõ bát tương xào thịt mà Bạch Hương Ngưng vừa múc ra, đã được om kỹ lưỡng.
Đó chính là nguồn gốc của mùi thơm nồng nàn kia.
Bạch Hương Ngưng om rất nhiều tương, đựng trong chậu inox rất lớn.
Trên bề mặt lớp tương nổi một lớp mỡ mỏng trong veo, còn những viên thịt ba chỉ quyện trong nước sốt màu nâu sẫm chìm dưới đáy chậu.
Mì ăn với tương xào thịt phải là mì mới luộc xong còn nóng hổi. Bạch Hương Ngưng vớt mì nóng hôi hổi từ trong nồi ra, nhanh chóng trụng qua nước lạnh để sợi mì trở nên trơn mượt và có độ dai giòn hơn.
Cô lấy mấy cái tô lớn múc mì cho mọi người, chan một muỗng lớn nước sốt tương lên trên, cuối cùng rắc thêm một ít dưa chuột thái sợi và giá đỗ.
Trần Phong nhận lấy tô mì, dùng đũa gắp mì lên, nước sốt phía trên lập tức từ từ chảy xuống theo sợi mì. Anh dùng đũa đảo thêm vài cái để mỗi sợi mì đều thấm nước sốt tương, trông óng ánh hấp dẫn. Những sợi dưa chuột xanh tươi điểm xuyết làm tô mì thêm phần bắt mắt.
“Trời ơi, tô mì trộn tương này nhìn thôi đã thấy thèm rồi!”
Trần Phong không nhịn được nữa, gắp một đũa mì lớn cho vào miệng. Sợi mì trơn tuột, dai ngon sần sật, ăn rất đã miệng.
Thịt ba chỉ viên rang kỹ, các cạnh hơi cháy xém thơm lừng, nhai trong miệng thì căng mọng nước thịt. Phần mỡ thừa đã được tiết ra hết nên ăn không hề bị ngấy. Cắn nhẹ một miếng, mỡ béo lập tức tan chảy trong miệng, vị tươi ngọt của thịt nạc hòa quyện với vị béo thơm của mỡ, càng ăn càng thấy ngon.
Trước đây Trần Phong cũng từng ăn mì trộn tương. Anh thường mua mì trộn tương giá mười tệ một phần ở mấy quán ven đường, nhưng nước sốt ở đó nấu không sánh, thịt nhạt, mì lại còn vón cục.
Anh cũng từng thử nhiều tiệm mì gia truyền nổi tiếng, nhưng không đâu ngon bằng món mì trộn tương hôm nay.
Anh ăn từng ngụm mì lớn, chẳng mấy chốc tô mì đã cạn đáy.
Anh bưng tô không, nhìn Bạch Hương Ngưng với ánh mắt háo hức.
“Hahaa”
Bà Trần bật cười thành tiếng. Trần Phong quay đầu lại, phát hiện mấy cái tô không bên cạnh cũng được giơ lên đồng loạt.
Các đồng nghiệp của anh cũng ăn sạch tô mì trộn tương mà vẫn chưa thấy no.
“Múc thêm cho tôi ít nữa đi!” Một người đồng nghiệp nhanh nhảu nói, đưa tô đến trước mặt Bạch Hương Ngưng.
Cô vừa định lấy tô thì một đôi tay khác ấn xuống: “Múc cho tôi trước, tôi ăn xong trước mà!”
Mấy người tranh nhau giành giật, Bạch Hương Ngưng dở khóc dở cười, đành phải nói: “Mọi người đừng gấp, còn nhiều tương lắm, em đi múc cho mọi người ngay đây.”