Chương 6

Mấy kẻ này vừa nhìn đã biết không có ý tốt, Bạch Hương Ngưng chắn trước mặt ông bà Trần, lạnh giọng chất vấn.

“Tao là cậu của mày!” Gã đàn ông cầm đầu đột nhiên lấy lại khí thế, giọng nói cao lên mấy phần: “Hay cho con Bạch Hương Ngưng, đến cậu ruột của mình mà cũng không nhận ra phải không?”

Bạch Hương Ngưng nhìn chằm chằm vào mặt gã đàn ông một lúc lâu, cô nhớ ra rồi, mình đúng là có một người cậu, nhưng đã rất nhiều năm không gặp.

Trong ký ức của nguyên chủ, người cậu này nghiện cờ bạc. Vốn dĩ gia đình đang yên ấm, sau này chính vì gã cờ bạc thành nghiện, bán sạch nhà cửa trong nhà, vợ phải mang con đi và ly hôn với gã.

Sau đó gã vẫn chứng nào tật nấy, không ngừng vay tiền cờ bạc.

Tuy lễ tết gã chưa bao giờ xuất hiện ở nhà họ Bạch, nhưng vẫn luôn liên lạc với chị gái mình, tức là mẹ của Bạch Hương Ngưng, để vòi tiền đi đánh bạc.

Ban đầu thì viện cớ là đi đầu tư, sau lại nói bị người ta lừa tiền, tóm lại là bịa hết lý do này đến lý do khác.

Mẹ Bạch Hương Ngưng ban đầu còn tin tưởng gã, bằng lòng cho gã vay tiền, nhưng sau này khi đã nhìn rõ bộ mặt thật của gã, thì mặc cho gã có dây dưa thế nào cũng không đưa thêm một đồng nào nữa.

Nguyên chủ ghét cay ghét đắng người cậu này, bởi vì sự tồn tại của gã mà bố mẹ cô không biết đã cãi vã bao nhiêu lần.

Dưới ánh mắt dò xét của Bạch Hương Ngưng, Đinh Sửu bất giác chột dạ trong giây lát.

Nhưng gã lập tức ưỡn thẳng lưng, hôm nay gã đến đây là danh chính ngôn thuận, sao có thể yếu thế trước mặt một con nhóc ranh.

“Nhớ ra tao là ai rồi chứ!”

“Rốt cuộc ông đến đây làm gì?” Bạch Hương Ngưng không đáp, hỏi vặn lại.

Đinh Sửu tiến lên hai bước, chỉ vào tiệm tạp hóa phía sau nói: “Tao đến lấy thứ thuộc về tao.”

Sắc mặt Bạch Hương Ngưng tối sầm lại.

Cô biết ngay người cậu này chẳng có ý tốt gì. Lâu ngày không thấy mặt mũi đâu, đột nhiên xuất hiện hóa ra là đang nhắm vào cái tiệm tạp hóa này.

“Tiệm tạp hóa này là do bố mẹ tôi mở, liên quan gì đến ông?”

“Sao lại không liên quan đến tao? Tao là cậu mày, bố mẹ mày chết rồi, mày chỉ là một đứa con gái thì làm sao biết buôn bán, cửa hàng này đương nhiên phải giao cho tao quản lý chứ!”

Lời này của gã hoàn toàn không đứng vững được, thế nhưng gã lại nói cứ như đúng rồi, như thể bản thân đang nói một chuyện vô cùng hợp tình hợp lý.

Không đợi Bạch Hương Ngưng trả lời, gã lại nói tiếp: “Bố mẹ mày chắc chắn đã nói cho mày biết giấy tờ nhà đất cất ở đâu rồi chứ? Đừng lề mề nữa, mau đưa giấy tờ nhà cho tao, mai tao đi làm thủ tục sang tên luôn. Đợi cậu mày tiếp quản cái tiệm tạp hóa này, làm ăn khấm khá lên, chắc chắn cũng có phần cơm cho mày ăn!”

“Anh này mặt dày quá đi mất!” Ông Trần đứng phía sau vốn cũng từng nghe nói về những chuyện xấu của người cậu này, ông thực sự nghe không vô nữa, bèn lên tiếng: “Cho dù bố mẹ Hương Ngưng có qua đời thì cửa hàng này cũng phải do Hương Ngưng kế thừa, liên quan gì đến anh?”

“Ông già chết tiệt ở đâu chui ra vậy? Đây là chuyện nhà bọn tôi, không đến lượt người ngoài như ông xen vào!” Giọng điệu Đinh Sửu kiêu căng ngạo ngược vô cùng, khiến người nghe chỉ muốn đánh cho gã một trận.

Bạch Hương Ngưng trừng mắt nhìn gã, tức giận nói: “Ở đây không có giấy tờ nhà đất nào hết, ông mà còn gây sự nữa là tôi báo cảnh sát đấy!”

Đinh Sửu chỉ nghĩ cô đang dọa gã, liền gào lên: “Sao có thể! Trước đây tao rõ ràng nghe mẹ mày nói giấy tờ nhà để trong một cái hộp cũ có khóa đồng! Mày mau đi tìm nó đưa cho tao!”

Bạch Hương Ngưng rút điện thoại ra, định bấm số báo cảnh sát.

Thấy cô làm thật, Đinh Sửu vội vàng tiến lên một bước định ngăn cản: “Ấy ấy ấy, có chuyện gì từ từ nói, đừng báo cảnh sát chứ!”

Bạch Hương Ngưng không nói một lời, ánh mắt lạnh như băng của cô khiến Đinh Sửu bất giác chùn bước. Gã còn định nói thêm gì đó, nhưng đối diện với Bạch Hương Ngưng, gã phát hiện mình lại chẳng thể thốt ra lời nào.