Chương 47

Vừa hay cuối tuần bình thường cậu cũng đi làm thêm, tích cóp được một ít tiền.

Sau khi sắp xếp ổn thỏa cho bố mẹ, họ lại ở khách sạn nghỉ ngơi một lát cho đỡ nóng.

Sau khi cơn nóng dịu đi, cảm giác đói khát do mệt mỏi vì đi tàu xe cũng ập đến.

Vương Hải, bố của Vương Á Lôi, hỏi con trai: “Lần trước con chẳng phải nói muốn dẫn bố mẹ đi ăn cái quán cơm nhỏ gì gì đó sao?”

“Là Quán Cơm Nhỏ Nhà Họ Bạch ạ.” Vương Á Lôi bổ sung: “Con hôm qua đã nói trước với chị chủ rồi, lát nữa cứ đến thẳng là được ạ.”

Quán Cơm Nhỏ Nhà Họ Bạch?

Nghe không giống một quán ăn có danh tiếng lắm.

Nhưng dù sao cũng là con trai chọn, Vương Hải và Tạ Dung cũng không nói gì thêm. Lần này họ đến thành phố Kinh Hoa, con trai đã sớm dặn dò trước, nói mọi chi phí đều do cậu lo, không cần họ phải bận tâm.

Họ cảm thấy vô cùng vui mừng, cảm thấy con trai thoáng chốc đã trở nên đáng tin cậy hơn rất nhiều. Con trai có tấm lòng hiếu thảo này, họ làm cha mẹ cũng phải cân nhắc đến tình hình kinh tế của con. Con trai bây giờ còn chưa có việc làm chính thức, cũng chỉ đi làm thêm cuối tuần, trên người chắc chắn không có nhiều tiền tiết kiệm.

Nếu dẫn họ đi ăn những nhà hàng quá sang trọng thì sẽ tạo gánh nặng cho con, đó cũng không phải ý định ban đầu của họ.

Vương Á Lôi dẫn bố mẹ đi vào phố ăn vặt. Ven đường là đủ các loại cửa hàng, bán đủ thứ.

Nhưng đi gần hết con phố rồi mà vẫn chưa thấy con trai dừng bước, ngược lại còn tiếp tục đi về phía trước.

Tạ Dung thấy sắp đi đến cuối phố rồi, liền hỏi: “Con trai, con định dẫn bố mẹ đi ăn quán nào thế? Lúc nãy mình đi qua chẳng phải có nhiều quán lắm sao?”

Vương Á Lôi chỉ về phía trước nói: “Đi đến chỗ rẽ đằng kia là tới rồi ạ!”

Quán nào lại mở ở chỗ hẻo lánh như vậy chứ? Đoạn đầu phố đông vui thế kia, khách khứa chắc đều tập trung ở đó hết rồi? Chỗ rẽ này thì làm gì có ai?

Tạ Dung nghĩ lại, chắc là con trai không muốn để họ phải chờ lâu, nên cố ý chọn một quán ít người để đi.

Đến khi tới quán cơm nhỏ nhà họ Bạch, họ mới phát hiện suy nghĩ lúc nãy của mình sai lè lè.

Ai nói ở đây ít người??

Người này sắp xếp hàng ra tận cửa quán rồi!

Vương Hải kinh ngạc nói: “Sao lại đông người thế này?”

Vị trí quán này không tốt mà vẫn có thể thu hút nhiều khách như vậy sao?

“Quán cơm nhỏ lúc nào người cũng đông mà bố.” Vương Á Lôi gãi đầu: “Bố mẹ ơi, chúng ta vào trước đi, chị chủ giữ cho mình phòng riêng nhỏ rồi ạ!”

Nhìn thấy Vương Á Lôi, Kiều Bình nhiệt tình dẫn họ lên phòng riêng ở tầng hai.

Không biết có phải là ảo giác của Vương Hải không, mà từ lúc lên tầng hai, có không ít ánh mắt cứ dõi theo họ mãi cho đến khi vào phòng riêng.

Ánh mắt đó chứa đầy sự ngưỡng mộ, ghen tị và căm hờn.

Nhìn đến mức lưng ông cũng thấy lành lạnh.

Việc trang trí phòng riêng là do Bạch Hương Ngưng đã bỏ không ít tâm huyết. Hai phòng riêng có phong cách không giống nhau lắm. Phòng mà nhóm Vương Á Lôi ở là phòng nhỏ, bên trong lát sàn gỗ màu sáng, đèn treo ánh sáng dịu nhẹ không chói mắt, trên tường dán giấy dán tường màu ấm áp. Toàn bộ phòng riêng trông rất ấm cúng, vô cùng thích hợp cho gia đình hoặc nhóm bạn ba năm người tụ tập.

Không gian bên trong cũng vô cùng sạch sẽ, nhìn vào đã thấy rất thoải mái.

Sau khi họ ngồi xuống, Kiều Bình rất nhanh đã bưng một món ăn vào.

Mùi thơm lập tức tràn ngập khắp phòng riêng.

“Đây là mùi gì thế? Nghe chua chua ngọt ngọt, thơm quá đi!” Tạ Dung cảm giác bụng mình đang réo lên phản đối dưới sự quyến rũ của mùi hương này.

Kiều Bình đặt món ăn đầu tiên lên bàn. Món này được đựng trong nồi đất. Sau khi mở nắp ra, mùi thơm vốn còn e dè lúc nãy lập tức không chút kiêng dè mà bung tỏa ra.

“Trời, thơm quá…” Vương Hải lẩm bẩm.

Món được bưng lên là Bò hầm cà chua khoai tây. Món này có vị chua ngọt, ăn rất ngon miệng, nên được đặt ở vị trí đầu tiên.

Việc cho thêm cà chua làm nước dùng của món ăn trở nên đỏ óng hấp dẫn, ngay cả trong không khí cũng thoang thoảng vị chua ngọt nhẹ, kí©h thí©ɧ cơn thèm ăn của mọi người.