“Nè, cái này tặng em.” Bạch Hương Ngưng cười với cô bé, rồi đưa chiếc bánh chưng vừa gói tại chỗ đến trước mặt cô bé.
Cô bé chìa bàn tay nhỏ nhắn trắng trẻo mập mạp ra, cẩn thận nhận lấy chiếc bánh chưng.
Chiếc bánh chưng không lớn, nhưng đặt trong tay cô bé lại chiếm trọn cả lòng bàn tay, giống như một khối rubik, yên lặng nằm ở đó.
“Bánh chưng này đẹp thật đấy, giống màu cỏ non.” Cô bé sờ sờ chiếc bánh chưng, giọng nói nghiêm túc.
Bánh chưng chưa nấu có màu xanh mướt, sắc độ đậm nhạt đan xen, tươi mát mà tràn đầy sức sống, không giống bánh chưng đã nấu qua, lá cây đều biến thành màu nâu nhạt, chẳng hề bắt mắt chút nào.
Sau khi xem màn gói bánh chưng tại chỗ, mọi người lại có thêm nhận thức mới về trình độ khéo tay của Bạch Hương Ngưng. Chiếc bánh chưng đó trông có vẻ rất phức tạp, nhưng trong tay Bạch Hương Ngưng lại biến thành một việc vô cùng đơn giản. Tay cô dường như chỉ lật qua lật lại vài cái là một chiếc bánh chưng xúc xắc đã thành hình.
Toàn bộ quá trình cô gói bánh chưng lúc nãy đều bị một người quay lại.
Đợi mọi người giải tán, Tô Vũ Đồng đi đến bên cạnh Bạch Hương Ngưng: Cô Bạch, cô coi tôi quay thế nào? Có phải đã thể hiện trọn vẹn tài nghệ tinh xảo của cô rồi không!”
Bạch Hương Ngưng kiên nhẫn xem hết toàn bộ video. Không thể không nói, Tô Vũ Đồng quay rất tốt. Lúc cần quay cận cảnh thì quay cận, lúc cần quay viễn cảnh thì quay viễn. Một việc gói bánh chưng vô cùng đơn giản, qua tay cô ấy lại phảng phất biến thành phim tài liệu.
“Cô quay tốt thật đấy.” Bạch Hương Ngưng rất khâm phục.
“Đúng không đúng không, tôicũng thấy vậy!” Tô Vũ Đồng rất tự hào. Cô bình thường thích quay các video thường ngày, lâu dần, kỹ thuật quay phim ngày càng tốt hơn.
Tô Vũ Đồng nhớ ra điều gì đó, nói thêm: “À đúng rồi, sao cô không tạo một tài khoản video để quảng bá cho quán của mình nhỉ?”
Trước khi Tiêu Thiến đến thậm chí còn không tìm thấy thông tin gì về quán cơm nhỏ nhà họ Bạch trên mạng, còn nói đây là quán nhỏ vô danh. Tô Vũ Đồng nghĩ mà thấy bất bình thay cho quán cơm nhỏ. Rõ ràng là một quán tốt như vậy mà lại thiếu đi sự quảng bá.
Thời đại này, quán có xuất sắc đến đâu mà thiếu quảng bá thì cũng không ổn.
“Tài khoản video?”
Bạch Hương Ngưng bình thường rất ít lên mạng, đối với các trang web video ngắn gần như hoàn toàn không biết gì, nên khi Tô Vũ Đồng nhắc đến, cô còn hơi ngơ ngác.
Tô Vũ Đồng mở mấy phần mềm cô hay lướt ra, từng bước giới thiệu cho Bạch Hương Ngưng.
“Cái này là Tiểu Hồng Thư (Xiaohongshu), rất nhiều người chia sẻ cuộc sống thường ngày trên này, có nội dung về ẩm thực, du lịch, phim ảnh các loại…”
“Cái này là Douyin, trên này cũng có rất nhiều video thuộc các thể loại khác nhau…” Tô Vũ Đồng tùy tiện mở trang chủ của một blogger ẩm thực ra: "Blogger này cũng làm về ẩm thực, bây giờ đã có mấy chục vạn người theo dõi rồi!”
“Cô làm đồ ăn đẹp, lại có nhiều ý tưởng sáng tạo, nếu quay thành video đăng lên đây, chắc chắn sẽ thu hút được nhiều sự chú ý hơn đấy!”
Tô Vũ Đồng trước đó có kết bạn WeChat với Bạch Hương Ngưng. Cô hào hứng nói: “Cô Bạch, tôi gửi video tôi vừa quay cho cô nhé!”
Điện thoại Bạch Hương Ngưng kêu “ting” một tiếng, video nhanh chóng được nhận xong. Cô nhìn về phía Tô Vũ Đồng, không hiểu lắm ý của cô ấy.
Tô Vũ Đồng hơi ngượng ngùng, cô vê vê đuôi tóc mình, rồi hạ giọng xuống một chút: “Ban nãy chẳng phải cô nói tôi quay khá tốt sao, tôi liền nghĩ gửi video này cho cô, nếu cô không chê thì có thể đăng lên tài khoản video của mình…”
“Được chứ? Nhưng đây là cô quay, tôi lấy đi dùng trực tiếp không hay lắm đâu?”
“Có gì mà không hay! Tôi cũng chỉ tiện tay quay thôi. Cô Bạch mà bằng lòng dùng video này làm video đầu tiên cho tài khoản của chị thì em vui còn không kịp ấy chứ!”
Bạch Hương Ngưng suy nghĩ một chút, rồi nói: “Được.”
Cô lại nói thêm một câu: “Cô ở đây đợi tôi một lát được không?”
“Được!”
Tô Vũ Đồng tưởng Bạch Hương Ngưng định đi đăng ký tài khoản video, bảo cô ở lại chờ có thể là để có gì không hiểu thì hỏi cô.