“Tối qua chẳng phải đã nói rồi sao, đi ăn quán cơm nhỏ nhà họ Bạch!”
“Hả?” Tiêu Thiến lộ vẻ khó xử. Tối qua cô cứ ngỡ bạn thân chỉ nói đùa: “Thật sự đi ăn cái quán nhỏ vô danh đó à?”
Thực ra tối qua lúc Tô Vũ Đồng nói, cô đã tìm kiếm trên mạng rồi, nhưng chẳng tìm được thông tin gì hữu ích cả, xem ra chỉ là một quán ăn cóc ven đường thôi.
Tô Vũ Đồng lập tức phản bác: “Ai nói đó là quán nhỏ vô danh? Ăn rồi đều lưu luyến không quên, ngày đêm mong nhớ đấy!”
Tiêu Thiến vẫn còn chần chừ, Tô Vũ Đồng khoác tay cô: “Ấy dà, cậu còn không tin tớ sao, tớ lừa cậu bao giờ chưa!”
“Vậy, được thôi.”
Dù sao cô cũng định ở lại thành phố Kinh Hoa hai ngày, coi như bữa cơm hôm nay không ngon thì cùng lắm mai đi ăn quán khác vậy.
Thấy Tiêu Thiến gật đầu, Tô Vũ Đồng liền kéo cô đi đến quán cơm nhỏ: “Nhanh nhanh nhanh, đi sớm một chút, nếu không lát nữa đông người đấy!”
Tiêu Thiến hạ mức kỳ vọng của mình xuống thấp nhất, rồi đi theo cô bạn thân đến quán cơm nhỏ.
Họ đến sớm, trong quán vẫn chưa có mấy người.
“Oa! Lại ra món mới!”
Trên tấm bảng đen nhỏ ghi mấy chữ lớn: Bánh chưng táo đỏ 5 tệ/cái, Bánh chưng thủy tinh 6 tệ/cái, Bánh chưng thịt lòng đỏ trứng muối 7 tệ/cái.
Trên quầy bày ba cái rổ tre, bên trong lần lượt đựng các loại bánh chưng với hương vị khác nhau.
“Đây là bánh chưng sao?” Tiêu Thiến chú ý đến hình dạng khác thường của bánh chưng, có chút ngạc nhiên. Cô chưa bao giờ nhìn thấy bánh chưng gói như thế này, lẽ nào quán này đang bày trò gì sao?
Hình dạng trông đúng là độc đáo, mỗi chiếc bánh đều vuông vắn, bày ở đó như đang xếp gỗ vậy, nhìn rất ngay ngắn. Không biết hương vị sẽ như thế nào nhỉ?
Tô Vũ Đồng lại tỏ vẻ mừng rỡ: “Cô chủ ơi, ba loại bánh chưng này, mỗi loại cho tôi hai cái!”
“Này, đừng gọi nhiều thế, hai đứa mình chắc ăn không hết đâu…” Tiêu Thiến cố gắng ngăn cản bạn: “Bánh chưng ăn no lắm đấy.”
“Ấy dà không sao đâu, ăn không hết thì gói mang về! Dù sao chắc chắn sẽ không lãng phí đâu!”
Bánh chưng đều đã được nấu chín sẵn, nên Kiều Bình rất nhanh đã bưng bánh chưng họ gọi ra. Tiêu Thiến cảm thấy loại bánh chưng này cũng có một ưu điểm, đó là không dễ bị đổ nghiêng ngả như bánh chưng thông thường. Bánh chưng được đặt trên một chiếc đĩa sứ hình chữ nhật, sáu cái ngay ngắn thẳng hàng.
Ừm… Bánh chưng này ngửi cũng khá thơm.
Cánh mũi Tiêu Thiến khẽ động. Mùi thơm thanh mát tỏa ra từ những chiếc bánh chưng từ từ len lỏi vào mũi cô. Chỉ có lá dong thật tươi mới có thể tỏa ra mùi hương tươi mát dễ chịu như vậy.
Cô không khỏi tò mò không biết bánh chưng này nếm vào sẽ có vị gì.
Ăn vị nào trước thì ngon nhỉ?
“Ừm ừm ừm, ngon ngon! Muốn ăn thêm một cái nữa!” Tô Vũ Đồng ăn say sưa quên cả trời đất, cầm thêm một cái bánh chưng nữa mới nhớ đến Tiêu Thiến đối diện: “Ủa, Thiến Thiến sao cậu còn chưa ăn thế?”
Tiêu Thiến nhìn chiếc đĩa chỉ còn lại hai cái bánh chưng, chỉ cảm thấy thật quá đáng.
Trước đây sao mình không biết cô bạn thân này ăn khỏe thế nhỉ? Mới có một lát mà cậu ấy đã ăn hết bốn cái bánh chưng rồi??
Tiêu Thiến cũng không còn phân vân nữa, tùy tiện cầm một cái trong hai cái bánh chưng còn lại. Cô mà còn do dự thêm một giây nữa, chắc đĩa sẽ trống trơn mất.
Cô lấy cái bánh chưng thịt. Sau khi bóc ra, Tiêu Thiến cảm thấy chiếc bánh chưng này thật đáng yêu, giống như một khối vuông nhỏ đứng thẳng tắp trên lá dong, dường như đang căng thẳng chờ đợi cô thưởng thức. Chỉ nhìn thôi cũng có thể tưởng tượng được độ dẻo mềm khi ăn vào miệng.
Cô cắn một miếng, lập tức cảm thấy bất ngờ thú vị.
Gạo nếp được nén rất chặt, hấp thụ hương thơm béo ngậy của thịt ba chỉ, lại được bao bọc bởi mùi thơm thanh mát của lá dong, ăn vào miệng thơm nức. Lòng đỏ trứng muối dường như sắp tan chảy vào trong gạo nếp, phần rìa hơi tơi ra, nhưng bên trong lại rất đặc, ăn vào mặn mà đậm đà vô cùng.
Còn phần thịt bên trong đã được ướp trước, mềm rục ngon miệng, béo ngậy vừa phải. Một miếng gạo nếp một miếng thịt, mang đến trải nghiệm vị giác vô cùng tuyệt vời.
Bánh chưng được nấu vừa tới, hơi dính răng một chút nhưng lại không quá dẻo, theo từng cử động nhai, hương thơm dần dần tràn ngập khắp khoang miệng.