Chương 40

“Bánh chưng này gói độc đáo thật, Hương Ngưng nhà ta đúng là khéo tay, làm cái bánh chưng trông như tác phẩm nghệ thuật ấy.” Bà Trần cũng cầm một cái đặt trong lòng bàn tay, ngắm tới ngắm lui.

“Đây là bánh chưng xúc xắc. Mấy hôm trước con chợt nảy ra ý tưởng, sau đó thử gói bánh chưng thành hình vuông, trông rất giống xúc xắc nên con đặt tên là bánh chưng xúc xắc. Lần này con làm vị táo đỏ và vị thịt lòng đỏ trứng muối, mọi người nếm thử xem hương vị thế nào ạ?”

Lần này cô làm hai loại bánh chưng đều là những vị tương đối phổ biến, chủ yếu là muốn thử nghiệm phương pháp gói bánh chưng sáng tạo này.

Bánh chưng này vừa mới nấu xong, đặt trong lòng bàn tay còn bốc hơi nóng. Mùi thơm độc đáo mà tươi mát của lá dong lượn lờ bay lên, khơi dậy cơn thèm trong bụng mọi người.

Họ cầm lấy bánh chưng, từ từ bóc lớp lá dong ra. Theo lớp vỏ ngoài bong ra, phần nhân gạo nếp thơm lừng lộ ra trước mắt mọi người, liếc mắt là có thể nhận ra bên trong là nhân gì.

Gạo nếp bao bọc nhân táo đỏ có màu trắng óng ả, quả táo đỏ giống như một viên mã não đỏ sẫm khảm ở giữa, làm cho phần gạo nếp xung quanh cũng nhuốm màu hồng nhạt. Cắn nhẹ một miếng, răng lập tức lún sâu vào cái bẫy mềm mại của gạo nếp, khiến người ta khó lòng kiềm chế.

Bạch Hương Ngưng đã ngâm gạo nếp trong nước đường từ đêm hôm trước, nên gạo nếp nấu ra không chỉ hấp thụ hương thơm của lá dong mà còn mang theo vị ngọt thanh, dẻo mềm, ngọt đến tận đáy lòng.

Còn bánh chưng thịt lòng đỏ trứng muối lại có chút khác biệt. Gạo nếp được ngâm trước trong nước tương cho ngấm vị, nấu ra có màu nâu sẫm. Lòng đỏ trứng muối gần như hòa quyện hoàn toàn với gạo nếp xung quanh, còn mỡ thịt cũng thấm vào gạo nếp, ăn vào rất thỏa mãn.

Bạch Hương Ngưng tổng cộng nấu tám chiếc bánh chưng, chẳng mấy chốc đã bị ăn sạch. Trong rổ tre chỉ còn lại vài chiếc lá dong dính gạo nếp.

“Hương Ngưng ơi, bánh chưng con gói không chỉ đẹp mà còn đặc biệt ngon nữa!”

Gạo nếp ăn no bụng, nên bà Trần bình thường rất ít ăn. Vốn dĩ hôm nay bà cũng chỉ định ăn một cái, nhưng bánh chưng Bạch Hương Ngưng gói ngon quá đi mất, bà không nhịn được liền ăn hai cái, còn suýt nữa giật luôn cái trong tay Trần Phong.

“Mẹ! Gạo nếp ăn nhiều không dễ tiêu hóa đâu! Mẹ không thể ăn thêm nữa đâu!” Nếu không phải Trần Phong hết lời khuyên can, cái bánh chưng táo đỏ còn lại trong tay anh chắc chắn không giữ nổi.

Bà Trần vẫn chưa thấy đã thèm, chép miệng nói: “Ai nói gạo nếp no bụng, mẹ ăn hai cái rồi mà trong bụng chẳng thấy gì cả!”

Tiêu Thiến và Tô Vũ Đồng là bạn cùng phòng thời đại học. Sau khi tốt nghiệp, hai người trở về quê nhà của mình, không ở cùng một thành phố, nhưng cũng không cách nhau quá xa, đi tàu cao tốc chỉ mất hơn một tiếng.

Tiêu Thiến mua vé tàu tối thứ Sáu, đến thành phố Kinh Hoa vừa đúng 8 giờ. Tô Vũ Đồng vốn định tối hôm đó dẫn Tiêu Thiến đi quán cơm nhỏ nhà họ Bạch, nhưng đợi Tiêu Thiến đến ga tàu, rồi lại bắt xe về nhà cô ấy thì đã gần 9 giờ, lúc đó quán cơm nhỏ đã đóng cửa từ lâu rồi.

Hai người tùy tiện mua ít đồ ăn ở quán ăn khuya. Tiêu Thiến buổi tối không ăn gì, lúc này đã đói đến mức bụng dán vào lưng, ôm một bát mì lạnh thoáng chốc đã chén sạch hơn nửa bát. Ăn xong, cảm giác đói khát cũng giảm đi không ít.

“Đồng Đồng, mai chúng mình đi đâu ăn? Trước khi đến tớ có tìm hiểu qua, nghe nói gần đây có một quán lẩu đặc biệt nổi tiếng.” Tiêu Thiến mở phần hướng dẫn cô đã tìm trước đó ra, chỉ quán đó cho Tô Vũ Đồng xem.

“Không được không được, quán này tớ đi rồi, dở tệ!” Tô Vũ Đồng chỉ liếc mắt một cái đã lắc đầu nguầy nguậy, “Quán này hoàn toàn dựa vào marketing, chủ yếu là lừa được ai thì lừa, căn bản không có khách quen đâu!”

“Thật, thật vậy hả?” Tiêu Thiến không khỏi nghi ngờ khả năng phán đoán của mình. Cô cứ ngỡ mình đã chọn được một quán tốt, không ngờ lại bị Tô Vũ Đồng gỡ mìn ngay lập tức.

“Vậy cậu nói đi đâu ăn, tớ nghe cậu.” Tiêu Thiến nói.

Tô Vũ Đồng dù sao cũng đã ở thành phố Kinh Hoa lâu như vậy, chắc chắn sẽ rành về ẩm thực Kinh Hoa hơn.