Chương 38

Trong nhóm như đang chạy tiếp sức, lập tức hiện lên mấy chục tin nhắn có nội dung tương tự.

Vương Á Lôi thực sự rất muốn nói cho họ biết cách đặt trước, nhưng vẫn cố gắng kìm nén ham muốn chia sẻ của mình.

Chuyện này vẫn nên để chị Bạch tự mình nói thì sẽ tốt hơn.

Không đợi lâu, Bạch Hương Ngưng đã bưng hai món ăn nóng hổi từ trong bếp đi ra. Còn chưa đến chỗ Vương Á Lôi, mùi thơm đã bay tới. Bụng Vương Á Lôi rất đúng lúc mà kêu lên hai tiếng.

“Đói lắm rồi đúng không, chị múc thêm cơm cho em nhé.”

Đặt đồ ăn xuống xong, Bạch Hương Ngưng lại xoay người vào bếp múc một tô cơm lớn cho Vương Á Lôi, cuối cùng còn quan tâm hỏi: “Từng này đủ ăn không? Không đủ thì có thể thêm.”

Vương Á Lôi nhìn tô cơm vun đầy như ngọn núi nhỏ trước mặt. Chẳng lẽ chị coi mình là thùng cơm sao? Nhiều cơm thế này, thêm hai người nữa ăn cũng dư sức!

“Đủ, đủ rồi ạ…”

“Vậy em ăn từ từ nhé, chị vào nhóm nói chuyện phần mềm đây.”

Vương Á Lôi vừa nghe, lập tức buông đôi đũa đang chuẩn bị gắp đồ ăn xuống: “Chị ơi, chị định hôm nay mở đặt trước luôn ạ?”

Nếu hôm nay mở luôn, vậy thì dựa vào tốc độ tay chơi game nhiều năm của mình, chắc là có thể giành được một suất chứ nhỉ? Nghĩ vậy, tay cậu đã đặt lên điện thoại, chỉ cần cô gửi tin nhắn là cậu sẽ lập tức ra tay giành chỗ.

Bạch Hương Ngưng nói: “Đúng vậy, chị vừa cài đặt xong, định mở trước lịch đặt cho một tháng tới.”

Vương Á Lôi mở khóa điện thoại, màn hình dừng lại ở giao diện tin nhắn nhóm, sau đó nhìn Bạch Hương Ngưng với ánh mắt sáng rực.

Bạch Hương Ngưng bị bộ dạng sẵn sàng chờ lệnh của cậu làm cho bật cười: “Em không cần giành suất đâu, em có đặc quyền, có thể chọn trước.”

“Thật, thật sự ạ?!”

“Thật sự có thể cho em ưu tiên chọn sao?!” Vương Á Lôi thiếu chút nữa bị niềm vui bất ngờ này làm choáng váng.

Bạch Hương Ngưng gật đầu nói: “Chuyện này còn giả được sao. Em xem muốn đến ngày nào, chị khóa suất phòng riêng ngày đó lại.”

Tay Vương Á Lôi run run mở lịch trên điện thoại ra. Thứ Bảy này bố mẹ cậu vừa hay đến thăm cậu, thế là cậu liền đặt phòng riêng vào thứ Bảy này.

Quê cậu ở tỉnh bên cạnh, bình thường chỉ có dịp nghỉ Tết mới có cơ hội về nhà. Lần này vừa đúng dịp Tết Đoan Ngọ, bố mẹ cậu liền đề nghị đến thành phố Kinh Hoa thăm cậu.

“Các em có mấy người?” Bạch Hương Ngưng hỏi, vì phòng riêng có một lớn một nhỏ, cô cần hỏi rõ số lượng người trước.

“Ba, bốn người ạ.”

“Được, vậy giữ phòng nhỏ cho em nhé.”

Vương Á Lôi lâng lâng cả người trở về ký túc xá. Không ngờ cậu lại dễ dàng đặt được phòng riêng như vậy. Cảm giác hạnh phúc lâng lâng kéo dài mãi cho đến khi cậu chìm vào giấc ngủ.

Cậu mơ một giấc mơ đẹp ngọt ngào.

Cùng lúc đó, cuộc chiến giành suất phòng riêng trong nhóm chat vẫn đang tiếp diễn.

Mà Vương Á Lôi đang ngủ say hoàn toàn không biết gì về điều này.

“Đây là phần mềm gì thế, nghe tên chưa bao giờ nghe, không phải phần mềm lừa đảo đấy chứ?”

Nếu không phải cô bạn thân lúc này đang gọi thoại với cô, Tiêu Thiến còn tưởng tài khoản của bạn mình bị hack rồi. Nếu không sao lại bắt cô đăng ký tài khoản trên một phần mềm chưa từng nghe tên bao giờ, lại còn nửa đêm nửa hôm không ngủ, cứ lôi kéo cô cùng giành suất gì đó.

Tô Vũ Đồng chăm chú nhìn màn hình điện thoại, nghe thấy sự nghi ngờ của bạn thân, cô nói: “Ấy dà cậu cứ tin tớ lần này đi, chỉ cần giành được suất, tớ dám đảm bảo cậu tuyệt đối sẽ không hối hận đâu!”

Nhưng hai người làm mới giao diện không biết bao nhiêu lần, ngày muốn đặt trước vẫn cứ hiển thị màu xám.

Tiêu Thiến mệt mỏi rồi. Cô ném điện thoại xuống, nằm nghiêng trên gối nói với Tô Vũ Đồng ở đầu dây bên kia: “Chẳng phải chỉ là phòng riêng của một quán cơm thôi sao, lẽ nào không giành được phòng riêng thì không thể ăn cơm ở quán đó à?”

Tô Vũ Đồng nghiến răng nghiến lợi. Tốc độ tay của mình vậy mà vẫn thua sao! Đáng ghét!

Không ngồi phòng riêng đương nhiên là được, nhưng cô chính là muốn trải nghiệm cái cảm giác mình có mà người khác không có kia!