Chương 36

Cô bình thường phần lớn thời gian đều bận rộn công việc trong quán, nếu có quá nhiều người kết bạn, cô không thể trả lời kịp thời được.

“Chị chủ Bạch ơi, có phải chị đang suy nghĩ chuyện đặt trước như thế nào không ạ?”

Vương Á Lôi thấy Bạch Hương Ngưng trông có vẻ đang phiền muộn, đoán chắc là vì chuyện ban nãy.

“Đúng vậy.”

Bạch Hương Ngưng kể cho Vương Á Lôi nghe những băn khoăn của mình.

Vương Á Lôi cũng là khách quen của quán. Bạch Hương Ngưng biết cậu là sinh viên khoa Công nghệ phần mềm của Đại học T, liền muốn hỏi thử xem cậu có biết phần mềm nào có thể thực hiện chức năng đặt trước không. Rốt cuộc hiện nay rất nhiều phần mềm có chức năng vô cùng mạnh mẽ, có thể ứng dụng trong nhiều ngành nghề khác nhau.

Vương Á Lôi vừa nghe, lòng thầm nghĩ đúng là trùng hợp! Đồ án tốt nghiệp của cậu vẫn chưa tìm được hướng đi phù hợp. Cho nên khi các bạn cùng phòng khác đã bắt đầu xây dựng khung sườn, cậu lại còn chưa nghĩ ra được đề tài đồ án.

Là sinh viên chuẩn bị tốt nghiệp khoa Công nghệ phần mềm của Đại học T, yêu cầu tốt nghiệp của trường đối với họ là phải tự mình phát triển được một phần mềm. Còn về loại phần mềm nào thì trường không đưa ra quá nhiều yêu cầu để hạn chế sự sáng tạo của sinh viên.

Và bây giờ, Vương Á Lôi đã quyết định! Cậu sẽ phát triển một phần mềm độc nhất vô nhị dành riêng cho quán cơm nhỏ nhà họ Bạch!

“Chị chủ Bạch ơi, chuyện phần mềm cứ giao cho em! Em sẽ làm ra một phần mềm chuyên phục vụ cho quán cơm nhỏ, lúc đó chị có yêu cầu thực hiện chức năng gì đều có thể nói với em!”

“Em nói em sẽ làm một phần mềm cho chị á?”

“Đúng vậy ạ!”

Bạch Hương Ngưng lộ vẻ do dự. Cô hiểu Vương Á Lôi là có ý tốt, nhưng cô cũng biết việc phát triển một phần mềm không phải là chuyện dễ dàng. Chỉ vì việc đặt trước phòng riêng mà lại phiền đối phương làm hẳn một phần mềm thì có hơi bé xé ra to.

“Chị chủ Bạch, chị đừng có gánh nặng tâm lý. Phát triển một phần mềm thực ra cũng là yêu cầu đồ án tốt nghiệp của bọn em, không phải hoàn toàn chỉ vì quán cơm nhỏ đâu ạ.” Thấy Bạch Hương Ngưng lưỡng lự, Vương Á Lôi giải thích thêm.

“Chị chủ Bạch ơi, nếu em không thể làm phần mềm này cho quán cơm nhỏ thì em sẽ không thể tốt nghiệp được. Chị tốt bụng như vậy, chắc chắn không nỡ nhìn em đến lúc đó vì không thể tốt nghiệp thuận lợi mà bị đuổi ra khỏi nhà, lưu lạc đầu đường đâu…”

“Được được được, chị đồng ý.”

Vương Á Lôi lập tức vui ra mặt.

“Chị yên tâm, em sẽ nhanh chóng làm xong phần mềm! Tuyệt đối không làm chậm trễ việc kinh doanh của chị!”

Nói xong, Vương Á Lôi không dừng lại một khắc nào mà quay về trường học.

Tối thứ Ba, trong ký túc xá, mấy người bạn cùng phòng đứa thì chơi game, đứa thì ăn khuya, chỉ có Vương Á Lôi kéo rèm che kín mít, không biết đang hí hoáy làm gì bên trong.

“Lôi Tử, vào tổ đội không? Còn thiếu đúng cậu thôi!”

“Không chơi, các cậu tự chơi đi.” Giọng nói lạnh lùng của Vương Á Lôi vọng ra từ sau tấm rèm.

“Thật không chơi à? Vị trí đi rừng để dành cho cậu rồi đấy!”

Vương Á Lôi không thèm trả lời.

Thế là mấy người còn lại trong ký túc xá tụm lại thì thầm với nhau: “Này, các cậu có thấy dạo này Lôi Tử lạ lắm không, cứ như bị ma nhập ấy, game cũng không chơi, ngủ cũng không ngủ, ngày nào cũng ru rú ở đó không biết làm gì.”

“Tăng Động” liếc nhìn giường của Vương Á Lôi: “Các cậu nói xem liệu nó có lén lút làm chuyện gì xấu sau lưng chúng ta không?”

Rầm.

Vương Á Lôi đột nhiên kéo tấm rèm che sáng ra: “Các cậu đang nói xấu gì tớ đấy hả? Ai làm chuyện xấu bên trong?”

“Ui cha, hết cả hồn!”

Dưới mắt Vương Á Lôi là một quầng thâm đen sì, là kết quả của việc thức đêm liên tục nhiều ngày. Sau mấy ngày nỗ lực không ngừng nghỉ cả ngày lẫn đêm, cuối cùng cậu cũng đã làm xong phần mềm!

Cậu đã thử nghiệm rất nhiều lần, hiện tại phần mềm về cơ bản đã có thể vận hành trơn tru.

Vương Á Lôi hôm đó đã kết bạn WeChat với Bạch Hương Ngưng. Sau khi làm xong phần mềm, cậu nóng lòng gửi tin nhắn cho Bạch Hương Ngưng.