Mấy thanh niên độc thân trong đội sửa chữa đều không nhịn được mà đỏ mặt, rồi giả vờ vô tình bắt đầu chỉnh lại quần áo, tóc tai của mình.
Buổi trưa không có khách khác, nên Bạch Hương Ngưng đã sớm ghép mấy chiếc bàn ở tầng một lại với nhau thành một chiếc bàn lớn, đủ cho chín người ngồi.
Trần Phong không hề có ý kiến gì, nhưng những người khác trong đội thấy vậy thì trong lòng lại lẩm bẩm. Quán này đến cả phòng riêng cũng không có sao?
Thế này thì ọp ẹp quá đi!
Họ lập tức chẳng còn kỳ vọng gì vào bữa liên hoan này nữa.
Tuy cô chủ quán rất đẹp, nhưng vẻ ngoài quá trẻ đẹp lại khiến người ta nghi ngờ về tay nghề của cô.
Chắc chắn là nấu ăn dở tệ.
Trừ Trần Phong và mấy người đã đến lần trước, những người còn lại trong lòng đều có chung suy nghĩ này.
Nhưng vì quán này là do Trần Phong nhiệt tình giới thiệu, đã đến rồi thì họ cũng không tiện tỏ thái độ ra mặt, đành miễn cưỡng ngồi xuống.
Bạch Hương Ngưng đương nhiên cũng chú ý đến biểu cảm của họ. Cô không nói gì thêm, rốt cuộc điều kiện hiện tại của quán cơm nhỏ đúng là có hạn, người khác có suy nghĩ như vậy cũng là chuyện bình thường.
Đến khi tất cả các món ăn được dọn lên, mọi người đồng loạt kinh ngạc thốt lên: “Nhìn ngon quá đi.”
Triệu Mộng Dương là người đầu tiên động đũa. Động tác của anh ta vội vàng đến mức hoàn toàn không nhìn ra vẻ mặt chê bai quán cơm nhỏ lúc trước nữa.
Bởi vì món bày ngay trước mặt anh ta đúng là món anh ta thích ăn nhất: Sườn xào chua ngọt.
Sườn có màu đỏ sẫm óng ả, mỗi miếng đều quyện đều nước sốt đậm đà.
Nhưng mấy cái viên tròn tròn bên trong này là gì vậy?
“Đây là ô mai. Tôi có cải tiến một chút dựa trên món sườn xào chua ngọt, làm thành món sườn xào ô mai này.”
Là đầu bếp chính, Bạch Hương Ngưng đúng lúc giải thích thêm.
Thì ra là ô mai.
Bảo sao trong không khí lại thoang thoảng một mùi thơm rất đặc biệt, không giống hẳn vị chua của giấm, xem ra đó chính là mùi thơm của ô mai.
Triệu Mộng Dương gắp một miếng sườn lên.
Vừa ăn miếng đầu tiên, anh ta liền lim dim mắt đầy say mê.
Đầu lưỡi tiếp xúc đầu tiên chính là lớp nước sốt bám trên sườn, chua chua ngọt ngọt, lại mang theo một chút hương thơm thanh mát đặc trưng của quả mơ.
Gần như ngay lập tức kí©h thí©ɧ cơn thèm ăn của anh ta, chỉ muốn chén sạch cả đĩa này!
Việc cho thêm ô mai đã mang đến một hương vị độc đáo cho toàn bộ món ăn, ăn vào có vị ngọt nhẹ xen lẫn vị chua, không hề bị ngấy chút nào. Hơn nữa, ô mai còn có thể làm cho thịt sườn trở nên mềm hơn, dễ dàng hấp thụ hương vị của nước sốt hơn.
Chút thành kiến ban nãy đã tan thành mây khói sau khi ăn miếng sườn xào ô mai này.
Ai nói quán này không được!
Ồ, là mấy người đồng nghiệp không có gu của mình.
Nếu đã vậy, thì đĩa sườn xào ô mai này đều thuộc về mình hết nhé, ha ha ha.
Ủa?
Đĩa sườn đầy ắp lúc nãy sao giờ chỉ còn lại đúng một miếng cuối cùng vậy??
Triệu Mộng Dương há hốc mồm. Vừa ngẩng đầu lên thì phát hiện trên bàn ai nấy miệng cũng đều phồng lên vì nhét đầy thức ăn. Có người còn quá đáng hơn, rõ ràng miệng đang gặm một miếng sườn mà trên đũa vẫn còn kẹp thêm một miếng nữa!
Nực cười!
Triệu Mộng Dương nhanh tay lẹ mắt, thừa dịp những người khác không chú ý, nhanh chóng gắp miếng sườn cuối cùng vào bát mình.
Phương Văn Tuấn ngồi cạnh anh ta lập tức kêu lên: “Á! Đó là miếng cuối cùng đấy, tôi vừa định gắp!”
“Hừ hừ, ăn cơm quan trọng nhất là tốc độ tay, ai bảo cậu chậm chạp?”
Bộ dạng đắc ý vênh váo của anh ta khiến người khác chỉ muốn đấm cho một phát.
Phương Văn Tuấn không chịu thua.
Anh ta nhắm vào một món ăn khác trên bàn: Lòng già xào nồi đất.
Trước đây anh ta rất thích ăn lòng già. Quán ngon nhất trong ký ức của anh là một quán ăn bình dân cạnh trường đại học anh từng học, món lòng già ở đó hương vị tuyệt hảo.
Tiếc là ăn chưa được bao lâu thì ông chủ quán đó vì lý do sức khỏe đã nghỉ bán.