Hà Đồng Đồng liếc cậu một cái, nói: “Không phải cậu cũng nói cậu bị tiêu chảy, muốn về nhà sớm sao?”
“He he, he he.” Vương Kiệt Hi cười gượng hai tiếng để che đi sự ngượng ngùng.
“Bố mẹ tớ hôm nay đều tăng ca, nên bảo tớ tự mình ra đây mua cơm ăn.” Thấy đĩa của Vương Kiệt Hi đã sạch bóng, Hà Đồng Đồng kiêu ngạo nói: “Cơm đĩa của quán cơm nhỏ ngon chứ?”
Vương Kiệt Hi thành thật gật đầu. Phải nói là trước khi ăn cậu còn không tin, nhưng sau khi ăn xong thì cậu hoàn toàn bị món cơm đĩa này chinh phục rồi.
Bây giờ cậu hoàn toàn hiểu tại sao Hà Đồng Đồng lại nói ăn cơm của quán cơm nhỏ rồi thì đến cơm mẹ nấu cũng không thèm ăn nữa. Vương Kiệt Hi cẩn thận nhớ lại, cơm mẹ cậu nấu đúng là không ngon bằng quán cơm nhỏ này thật.
Hai đứa làm bạn cùng lớp nhiều năm rất ăn ý với nhau. Sau khi nhìn nhau một cái, cả hai không hẹn mà cùng nói: “Vậy sau này tối nào chúng mình cũng ra đây ăn đi!”
【 Leng keng, chúc mừng ký chủ đã thành công đạt được 500 điểm tích lũy! 】
Hơn 9 giờ sáng, Bạch Hương Ngưng đang dọn dẹp vệ sinh trong quán thì trong đầu vang lên tiếng thông báo của hệ thống.
【 Bây giờ, mời ký chủ vào cửa hàng tích lũy để chọn đạo cụ mình yêu thích đi nào! 】
Cuối cùng cũng tích đủ điểm rồi.
Bạch Hương Ngưng mở cửa hàng tích lũy ra, dứt khoát chọn lựa chọn mà cô đã sớm nghĩ kỹ. Một người phụ việc đáng tin cậy.
Sau khi ấn nút xác nhận, không có gì xảy ra cả.
Cô đứng tại chỗ đợi thêm một lát, nhưng xung quanh vẫn im ắng, cũng không có ai xuất hiện.
Ể? Sao lại không giống như mình tưởng tượng nhỉ?
Hệ thống uể oải nói: “Chẳng lẽ ký chủ cho rằng sẽ biến ra một người sống sờ sờ hay sao?”
Chẳng lẽ không phải?
Bạch Hương Ngưng nhớ lại câu hỏi của Vu Hân lúc trước, lẽ nào cô phải dán thông báo tuyển dụng ở cửa trước thì mới được?
Cô đi lên tầng hai, tìm một tờ giấy trắng, sau đó dùng bút đen viết lên đó mấy chữ lớn: Thông Báo Tuyển Dụng. Viết xong lại tô đậm các nét chữ cho dễ nhìn hơn.
Cô cầm tờ giấy giũ giũ hai cái, rồi đi xuống cầu thang.
Đang định đi ra cửa thì có một người từ bên ngoài bước vào.
Bạch Hương Ngưng tưởng là khách hàng, theo bản năng nói: “Xin lỗi, quán chúng tôi chưa đến giờ mở cửa.”
Sau đó, một giọng nói có chút căng thẳng vang lên.
“Cái đó, tôi muốn hỏi một chút, chỗ cô có tuyển người không?”
Đó là một người phụ nữ trạc khoảng 40 tuổi, ăn mặc rất giản dị. Sau khi nói xong câu đó, chị có chút bối rối nhìn Bạch Hương Ngưng.
Bạch Hương Ngưng còn chưa kịp nói gì thì trong đầu lại vang lên giọng nói của hệ thống: 【 Tèn ten ten ten, một người phụ việc đáng tin cậy đã xuất hiện! 】
Bạch Hương Ngưng hiểu ra rồi, hóa ra là xuất hiện theo cách này à. Cô cầm tờ thông báo tuyển dụng vừa viết lên, xem ra tờ giấy này không cần dùng đến nữa rồi.
Người phụ nữ đối diện ban đầu đang hơi bối rối nắm chặt vạt áo, nhìn thấy tờ thông báo tuyển dụng trong tay Bạch Hương Ngưng, trong mắt chị lập tức lóe lên một tia hy vọng.
Chị cẩn thận hỏi: “Nếu cô muốn tuyển người, cô xem tôi có được không? Tôi làm việc rất nhanh nhẹn, tuyệt đối không lười biếng!”
Nói xong câu đó, chị lại im lặng, dường như không biết phải nói thêm gì về bản thân nữa.
Nhưng Bạch Hương Ngưng cũng không cần bà chị nói thêm gì. Cho dù không có hệ thống, cô cũng có thể nhìn ra người phụ nữ trước mặt rất chân chất, là người có thể phụ giúp được việc.
“Chị tên là gì?”
Người phụ nữ khẽ đáp: “Tôi tên Kiều Bình, năm nay 36 tuổi.”
Qua lời kể của Kiều Bình, Bạch Hương Ngưng biết được chị mới chuyển đến từ thành phố bên cạnh, một mình nuôi một cô con gái mười tuổi.
Những chuyện khác chị không nói thêm, Bạch Hương Ngưng cũng không hỏi tiếp.
Chỉ qua vài câu ngắn ngủi, Bạch Hương Ngưng cũng biết cuộc sống của Kiều Bình chắc chắn không dễ dàng, nếu không thì trông chị đã không già hơn tuổi thật vài tuổi, ăn mặc cũng vô cùng giản dị, cổ tay áo thậm chí còn bị giặt đến bạc phếch.