Người nhắn tin cho anh là mấy anh em trong đội thợ sửa chữa, đã làm cùng anh được năm sáu năm rồi. Cả đội mỗi năm đều phải tổ chức một buổi liên hoan tụ tập.
Nhận được tin nhắn, Trần Phong mới nhớ ra, năm nay đúng là đến lúc phải tổ chức liên hoan rồi.
Mấy quán ăn mà Triệu Mộng Dương gửi cho anh đều là mấy quán nổi tiếng trên mạng. Có vài quán anh cũng từng đến rồi, đều thuộc dạng chỉ được cái mã chứ ăn không ngon, chắc là dồn hết tiền vào quảng cáo rồi.
Anh xem một lượt, vẫn chưa quyết định đi quán nào. Không chê vị trí không tốt thì cũng chê món ăn không ngon, tóm lại là không có quán nào anh ưng ý cả.
Tuy bản thân Trần Phong không quá kén ăn, nhưng dù sao cũng là liên hoan của cả đội, chọn một quán ăn ngon thì mọi người ăn mới vui vẻ được.
Trần Phong chuyển từ việc suy nghĩ nên ăn cơm đĩa gì sang việc chọn quán nào để liên hoan.
Ánh mắt anh lướt qua tủ kính bày thức ăn, tiếc nuối nghĩ thầm, tiếc là quán của Hương Ngưng hiện tại chỉ bán cơm đĩa, nếu không thì đây chẳng phải là địa điểm liên hoan lý tưởng nhất sao?
Tay nghề của Hương Ngưng tốt như vậy, quán ăn nào bên ngoài có thể sánh được chứ?
Món mì trộn tương lần trước và món cơm bò xào trứng non lần này tuy đều rất bình thường, nhưng đôi bàn tay khéo léo của Bạch Hương Ngưng lại có thể biến những nguyên liệu bình thường trở nên ngon tuyệt hảo.
Ước gì được ăn thêm vài món cô ấy nấu nữa.
Giá như cô ấy chịu nhận lời nấu bữa liên hoan lần này của họ thì tốt biết mấy!
Ý nghĩ này mãnh liệt trỗi dậy, nhanh chóng chiếm lấy tâm trí anh.
Anh không chút do dự, đột ngột đứng dậy.
Lúc này vẫn chưa đến giờ cao điểm ăn tối, trong quán không có nhiều người.
Bạch Hương Ngưng vừa múc cơm xong cho một khách quen, đúng lúc đang rảnh tay.
Trần Phong đi đến bên cạnh Bạch Hương Ngưng, đem ý tưởng vừa rồi nói cho cô nghe một lượt.
Trong giọng nói của anh ẩn chứa một sự mong đợi mà chính anh cũng không nhận ra.
Xin em đấy, xin em đấy, coi như nể mặt bố mẹ anh cũng phải đồng ý nhé!
Có lẽ tiếng lòng quá mãnh liệt của anh đã được Bạch Hương Ngưng nghe thấy. Cô suy nghĩ một chút rồi liền đồng ý.
Trần Phong và mọi người định tổ chức liên hoan vào buổi trưa, mà quán của cô hiện tại lại mở cửa vào buổi chiều tối, nên về mặt thời gian là hoàn toàn kịp.
Hơn nữa, số người của họ cũng không nhiều, cả đội thợ sửa chữa cộng thêm Trần Phong tổng cộng chỉ có chín người, vừa đủ một bàn. Nấu một bàn ăn đối với Bạch Hương Ngưng mà nói căn bản không thành vấn đề, vì thế cô không do dự nhiều mà đồng ý với Trần Phong.
“Khi nào các anh qua vậy ạ?”
Trần Phong bàn bạc với mấy anh em, quyết định thời gian liên hoan là một tuần sau.
“Được ạ, không thành vấn đề. Các anh có yêu cầu gì về món ăn không ạ? Có kiêng món gì hay đặc biệt muốn ăn món gì không?”
Đây là lần đầu tiên Bạch Hương Ngưng nhận nấu tiệc riêng sau khi đến thế giới này, nên cô khá coi trọng. Nhưng Trần Phong dường như chẳng hề bận tâm cô sẽ nấu món gì, mạnh dạn nói.
“Hương Ngưng, em cứ tùy ý làm đi, làm món gì bọn anh cũng ăn hết!”
Lời này của Trần Phong không phải là khách sáo, anh thực sự tin rằng bất kể Bạch Hương Ngưng nấu món gì cũng đều ngon cả. Nghĩ đến việc một tuần nữa mới liên hoan, anh chỉ muốn ngất đi ngay lập tức, rồi một tuần sau tỉnh lại.
Nếu không phải cần sắp xếp thời gian cho cả đội thợ, anh chắc chắn đã hẹn Bạch Hương Ngưng vào ngày mai rồi! À không, hôm nay luôn!
Nhưng may là anh vẫn còn có thể ăn cơm đĩa.
Vậy rốt cuộc nên gọi Đậu phụ Ma Bà hay Cà tím sốt chua ngọt đây?
Đến khi anh khó khăn lắm mới nhớ lại vấn đề này thì ba khay thức ăn lớn trên quầy đã hết sạch từ bao giờ, chỉ còn lại chút nước sốt.
!!!
Anh đã bỏ lỡ cái gì vậy! Sao mới một loáng mà đồ ăn đã hết sạch rồi! Hết sạch rồi!
Để ý thấy ánh mắt kinh ngạc của anh, Bạch Hương Ngưng giải thích: “Lúc nãy khách cứ đến liên tục, em vừa múc cơm vừa nói chuyện với anh nên…”