Mỗi ngày trên đường đi làm về, anh đều đi qua một con phố ăn vặt, bên trong đông vui náo nhiệt lạ thường, bán đủ thứ đồ ăn vặt. Hà Khang An thường xuyên đến đây ăn, thỉnh thoảng cũng dẫn con trai theo, đương nhiên là trong lúc vợ anh không biết.
Tuy đồ ăn vặt ở đây đa dạng, nhưng ăn thường xuyên nên anh cũng hơi ngán rồi. Anh đi lòng vòng một hồi mà vẫn chưa thấy món nào đặc biệt muốn ăn. Đang định rời đi thì một mùi thơm cay nồng đặc biệt xộc vào mũi anh.
Mùi vị này là…?
Anh lần theo mùi hương, đi một mạch đến khúc quanh của con phố ăn vặt. Anh ngẩng đầu lên nhìn, phát hiện tiệm tạp hóa vốn ở đây không biết từ lúc nào đã biến thành một quán cơm.
Quán Cơm Nhỏ Nhà Họ Bạch.
Tên quán cơm này cũng bình thường như vị trí của nó vậy.
Nhưng mùi thơm quyến rũ kia chính là từ bên trong tỏa ra. Lúc này đến gần, mùi hương càng trở nên nồng nàn hơn.
“Chào anh, anh muốn ăn gì?”
Hà Khang An ngẩng đầu lên, một cô gái trẻ đang mỉm cười với anh. Cô mặc bộ đồ làm bếp màu trắng sạch sẽ, tóc búi gọn gàng, trông rất sáng sủa, tươm tất.
Hà Khang An thầm nghĩ, đã đến đây rồi thì vào xem thử xem sao.
Trong tủ kính bày hai khay inox hình chữ nhật, phía dưới dùng nước ấm để giữ nhiệt, đồ ăn vẫn còn bốc khói nghi ngút.
Bên ngoài tủ kính dựng một tấm bảng đen nhỏ, ghi tên món ăn và giá cả.
Một món là Đậu phụ Ma Bà, món còn lại là Cà tím sốt chua ngọt, đều đồng giá 15 tệ.
Mùi thơm cay nồng anh ngửi thấy lúc nãy chính là từ món Đậu phụ Ma Bà này mà ra. Mùi thơm kí©h thí©ɧ vị giác khiến anh thèm ăn, vì vậy anh không do dự nói: “Cho tôi một suất cơm Đậu phụ Ma Bà.”
“Vâng, anh đợi một lát, tôi xới cơm rồi bưng ra cho anh ngay.”
Bạch Hương Ngưng nhanh nhẹn xới cơm vào đĩa, sau đó rưới lên một muôi lớn Đậu phụ Ma Bà.
“Thưa anh, cơm Đậu phụ Ma Bà của anh đây!”
Hà Khang An nhìn đĩa cơm được bưng lên, nuốt nước miếng ừng ực.
Đây là món Đậu phụ Ma Bà có hình thức bắt mắt nhất anh từng thấy. Toàn bộ món ăn có màu đỏ hồng óng ả, phía trên rắc chút hành lá xanh mướt, tạo thành sự tương phản rõ nét với phần nước sốt bên dưới. Tay nghề dao của đầu bếp chắc chắn cực kỳ tốt, đậu phụ không chỉ được cắt thành những khối vuông vắn đều nhau mà còn không hề bị vỡ nát, được bưng lên một cách hoàn hảo không tì vết.
Chưa cần nếm thử, mùi cay nồng của Đậu phụ Ma Bà đã xộc thẳng vào khoang mũi, kí©h thí©ɧ cơn thèm ăn của anh.
Phần thức ăn rất đầy đặn, phủ kín cả đĩa, thậm chí gần như không nhìn thấy cơm bên dưới. Những miếng đậu phụ non vuông vắn được trải đều trên cơm, phía trên rắc một lớp bột hoa tiêu mỏng. Nước sốt sền sệt màu đỏ óng thấm vào cơm, trông vô cùng hấp dẫn.
Giữa những khối đậu phụ vuông vắn còn có lẫn thịt bò băm thơm mùi tiêu. Thịt bò có vị ngọt đậm đà hơn thịt heo, sau khi chiên qua dầu thì trở nên thơm giòn vô cùng.
Chủ quán đã cân nhắc rất chu đáo, cô nghiền hoa tiêu thành bột mịn, nên khi ăn sẽ không cắn phải những hạt hoa tiêu khó chịu, làm ảnh hưởng đến trải nghiệm bữa ăn. Dầu nóng kí©h thí©ɧ, mùi thơm độc đáo của bột hoa tiêu được nhân lên gấp bội, còn nồng đậm hơn cả mùi thơm của hạt hoa tiêu nguyên hạt.
Hơi nóng quyện với mùi thơm cay nồng của ớt và hoa tiêu liên tục bốc lên. Hà Khang An cuối cùng cũng không nhịn được nữa, xúc một muỗng cơm lớn cho vào miệng.
Nóng, là cảm giác đầu tiên mà đầu lưỡi Hà Khang An cảm nhận được.
Ngay sau đó, cái nóng này lại đánh thức vị tê, như có luồng điện giật nhẹ, cảm giác tê nhanh chóng lan đến tận cuống lưỡi, vị giác lập tức được đánh thức. Anh chỉ cần hơi mím môi, miếng đậu phụ mềm non cùng nước sốt đã trôi tuột vào cổ họng.
Vị cay nồng đậm đà của nước sốt hòa quyện hoàn hảo với mùi thơm thanh nhẹ của đậu phụ. Một miếng nuốt xuống, vị cay tê chiếm phần lớn, nhưng nếu nhấm nháp kỹ, sẽ cảm nhận được dư vị thanh mát đặc trưng của đậu phụ đọng lại.