“Rẽ phải.”
Tài xem tướng đoán mệnh của Trần Chi không tệ nhưng cũng chẳng thể nhắm mắt mà đoán trúng vị trí của ai đó từ xa, đành phải phiền Trương Càn làm chân chạy đến tận nơi khảo sát.
Trong nửa tiếng tiếp theo, sau khi trải qua một loạt tình huống dở khóc dở cười như vác xe đạp trèo tường, luồn lách qua từng con hẻm nhỏ, rồi đâm sầm cả vào bụi cây trong công viên, Trương Càn cuối cùng cũng đến được nơi cần đến.
Anh vô cảm gỡ mấy chiếc lá vướng trên đầu xuống.
Nếu không phải bản thân mù tịt về mấy khoản bói toán số mệnh, anh đã chẳng đời nào nghe theo cái chỉ dẫn vớ vẩn của Trần Chi.
Đúng lúc này, Trần Chi vừa dùng kỹ năng hacker nửa mùa của mình tra ra được người mua là ai.
“Liễu Hải, Thiên sư cấp D. Ể? Gã này họ Liễu mà sao lại không phải người của gia tộc họ Liễu nhỉ.”
Trương Càn dừng xe đạp.
Liễu Hải, em trai của nhân vật phản diện trong sách, một tên công tử bột chỉ biết bám váy mẹ. Theo nguyên tác, gã này chỉ xuất hiện đúng một lần, là kẻ đầu tiên nhảy ra chỉ trích, bôi nhọ Liễu Hoài đã hắc hóa sau khi nhân vật chính san bằng sào huyệt của cậu.
Gã có thể sống sót lâu như vậy dưới mí mắt Liễu Hoài, có lẽ hoàn toàn là nhờ vào bà mẹ thiên vị của gã.
Trong sách viết mẹ và em trai của Liễu Hoài đều sống nhờ vào tiền của Liễu Hoài, thỉnh thoảng lại khóc lóc đến đòi tiền, đòi tài nguyên. Nhưng Liễu Hải đến Âʍ ѵậŧ gϊếŧ người giá năm trăm nghìn còn mua nổi, thế này mà gọi là không có tiền sao?
“Rẽ trái đi thẳng, phía trước chính là chỗ đó.”
Trương Càn rẽ qua khúc ngoặt, khựng lại ngay khi nhìn thấy đích đến.
“Cậu không tính nhầm đấy chứ?”
“Đại ca! Anh đừng nghi ngờ năng lực chuyên môn của em!” Trần Chi ai oán.
Trương Càn cầm điện thoại ra xa hơn, không thèm nghe cậu ta cãi cùn, ánh mắt dừng lại trên ngôi nhà cách đó không xa.
Vài tiếng trước, tòa nhà đáng thương này đã chịu đủ mọi sự tàn phá. Vài tiếng sau, tòa nhà này trông như trải qua mười mấy năm phong sương, cũ nát không thể tả.
Đó chính là nhà của Liễu Hoài.
Vậy rốt cuộc điều gì khiến Liễu Hải nửa đêm lén lút quay lại hiện trường vụ án?
Còn là hiện trường của một vụ đã leo thang thành sự kiện cấp S. Người bình thường gây họa xong thì chạy trối chết mới phải, chứ ai lại tự tìm đường chết quay về?
Trương Càn nghi ngờ tên này sở dĩ kiếp trước Liễu Hoài không ra tay với gã là vì gã quá ngu.
“Đại ca, em báo cáo hắn rồi, Dương Ty sẽ sớm tóm hắn vào đồn thôi. Anh mệt cả ngày rồi, về nghỉ cho khỏe đi.”
Trương Càn không trả lời. Cánh cổng lớn đã bị đội Dương Sai phá tung, sân vườn sạch sẽ gọn gàng cũng trở thành một mớ hỗn độn. Chiếc ghế xích đu xoắn ba trăm sáu mươi độ như cái bánh quai chèo, chiếc xe đạp cũng biến dạng thành một đống sắt vụn.
“Đại ca, anh có biết căn nhà chúng ta vào hôm nay là nhà của Liễu Hoài không, chính là Liễu Hoài đó anh biết không?” Trần Chi phấn khích.
“Sao cậu biết?” Trương Càn hơi ngạc nhiên, anh nhớ Trần Chi vừa vào cửa đã bị thẻ xương khống chế, vừa tỉnh lại đã bị đập cho ngất đi, theo lý mà nói sẽ không thấy được bức ảnh của Liễu Hoài trong phòng khách.
“Cái giọng này! Anh biết từ sớm rồi à?” Trần Chi bực bội: Đại ca thế mà giấu em!”
“Hiện trường lúc đó bao nhiêu người, chuyện này sớm muộn cũng lan truyền khắp cõi mạng thôi. Giờ chắc cả cộng đồng mạng đều biết có người muốn hãm hại Liễu Hoài rồi, có khi họ còn đang bận làm clip, viết bài yêu cầu Dương Ty và chính quyền xử lý nghiêm.”
“Vả lại cấp trên cũng đang muốn chỉnh đốn lại hình ảnh của giới Thiên sư. Liễu Hải mà đâm đầu vào lúc này, chạy đâu cho thoát.”
“Cho nên anh thật sự không cần đích thân đến.”
Trương Càn mím môi không nói.
Trong sân vắng tanh, Trương Càn đi thẳng vào phòng khách.
Một bóng người đang lom khom lục lọi ghế sofa rách nát.
“Mẹ nó, rốt cuộc ở đâu?”
Gã cáu kỉnh gãi đầu. Ngay khi Trương Càn bước tới, gã còn hậm hực đá mạnh vào ghế: “Mẹ kiếp! Liễu Hoài thằng khốn này! Dám chơi tao!”
Trương Càn tung một cú đá vào lưng gã.
Liễu Hải la lên một tiếng đau đớn, hai tay ôm đầu lăn lông lốc ra xa.
“Thằng chó nào dám đá ông!”
Vừa quay đầu lại, gã thấy một người đàn ông cao ráo hai tay đút túi quần đứng đó, trên đầu đội mũ lưỡi trai, khẩu trang che nửa mặt.
Một đôi mắt đen láy lặng lẽ nhìn gã, Liễu Hải bất giác rùng mình.
Trương Càn cũng đánh giá gã, Liễu Hải trông già hơn Trương Càn tưởng. Liễu Hoài mười tuổi bị đuổi khỏi nhà họ Liễu, sau đó mới có đứa em này. Anh cứ nghĩ hai người chênh nhau hơn mười tuổi, ai ngờ nhìn kỹ lại, Liễu Hải chẳng kém là bao.
“Mày là ai? Tao nói cho mày biết tao là người nhà họ Liễu...”
Chưa dứt câu, Trương Càn đã tát thẳng một cái.
Liễu Hải ngơ ngác nhìn anh, còn chưa kịp phản ứng thì ăn thêm cái nữa cho đều hai bên.
Hai tiếng tát giòn giã đủ để đánh thức tất cả những người đang ngơ ngác, Trần Chi ở đầu dây bên kia phản ứng nhanh nhất.
“Đánh hay lắm đại ca, mau mở video cho em xem với.”
Trương Càn thong dong mở video, giơ lên cho Trần Chi xem.
Liễu Hải ngồi trên đất tức khắc nổi đóa, vung một cú đấm tới.
Trương Càn né tránh dễ dàng, vừa tìm góc quay đẹp nhất cho Trần Chi vừa tiện thể tặng cho Liễu Hải một cước.
Toàn bộ quá trình diễn ra nhẹ nhàng thanh thoát, Liễu Hải là bay thẳng ra xa rồi đập người vào ghế sofa.
“Vãi, đại ca, thân thủ của anh tuyệt vời quá. Người không chết chứ?”
“Không sao, chỉ thấy đau thôi.”
Trong lúc Trương Càn nói chuyện, Liễu Hải đang nổi điên vác ghế đập tới. Trương Càn nghiêng người tránh, giơ chân ngáng gã một cái, Liễu Hải cả người chúi về phía trước ngã sấp mặt.
Thấy gã lại định chửi bới om sòm, Trương Càn giơ chân giẫm lên mông gã. Liễu Hải cứng đờ người, lập tức hét thảm thiết.
Trần Chi ở đầu bên kia video bất giác xoa mông mình, rồi tiếp tục cổ vũ: “Đúng rồi! Đánh hắn đi anh! Đá vào mông hắn! Túm tóc hắn, nhớ cẩn thận đừng để lại vết thương...”
Màn “trừng trị cặn bã” kéo dài nửa tiếng. Đến khi Liễu Hải khóc lóc cầu xin, chỉ còn thiếu nước gọi Trương Càn bằng bố.
Thiên sư mà bị đánh cho phát khóc. Trương Càn khinh thường nhíu mày, rất muốn khai trừ tên này ra khỏi giới Thiên sư.
Trương Càn ra hiệu cho Trần Chi ghi âm, sau đó ngồi xổm xuống: “Mày mò về đây làm gì?”
Liễu Hải thật sự bị đánh cho sợ rồi: “Đại gia, tôi nói hết, tôi nói hết.”
“Tôi để quên một thứ ở đây.”
Trương Càn nhướng mày, Liễu Hải vội vàng cầu xin “Lỗi của tôi, tôi để lại một Am vật cấp A ở đây, giấu trong khe ghế sofa.”