Sự kiện Quỷ dị cấp Song S chấn động đến tận trụ sở chính của Dương Ty kết thúc với một tốc độ xử lý chưa từng có. Lúc tan làm, trời thậm chí còn chưa kịp tối.
Mọi người vẫn còn ngơ ngác, từng người một đứng sững dưới ánh hoàng hôn, trông chẳng khác nào mấy khúc gỗ. Nhìn từ xa, cứ như một cụm cột đá hình người thu nhỏ.
Cũng chẳng thể trách họ được.
Không ai ngờ mọi chuyện lại kết thúc nhanh đến vậy, thậm chí còn chưa kịp nhìn thấy bóng dáng của Âʍ ѵậŧ đâu.
Thế giới sau khi Quỷ dị trỗi dậy ngày càng trở nên kỳ lạ.
Từng Thiên sư dần hoàn hồn, rủ nhau đi ăn thịt nướng. Lần đầu tiên được trở về trong ánh hoàng hôn, chứ không phải dẫm lên hoàng hôn để đi vào cõi chết.
Tất cả mọi người đều vui mừng vì vừa thoát chết trong gang tấc, ngoại trừ...
Trương Càn.
Khi được Khương Hiên và Ân Trác đưa lên xe, Trương Càn đặc biệt yêu cầu trùm bao tải lên đầu.
Anh có thể không cần thể diện, nhưng gia tộc anh không thể mất mặt thế này được.
Bị một Âʍ ѵậŧ cấp S bám riết không tha, chuyện này xưa nay chưa từng có, nghe cũng chưa từng nghe, đến ma còn chẳng tin nổi.
Không bị coi là phần tử nguy hiểm rồi "xử lý" ngay tại trận đã là sự nhân từ của Dương Tư rồi, Trương Càn dĩ nhiên rất biết điều mà hợp tác.
Khi cánh cửa xe việt dã đóng lại, anh nhìn thấy Liễu Hoài đang chậm rãi đi tới cùng với dáng vẻ thẫn thờ dừng trước căn biệt thự.
Gương mặt xinh đẹp và tinh xảo ấy, khi đối diện với ngôi nhà đã biến thành đống đổ nát, lập tức trở nên bàng hoàng.
Toang rồi, sau khi dụ dỗ "thanh niên góa chồng" đang lúc tinh thần bất ổn, giờ anh lại bị tình nghi đã xông vào nhà người ta, ác ý phá hủy bài vị của người chồng quá cố.
Đây là cái kịch bản cẩu huyết gì thế này, du côn và quả phụ nhỏ yếu đuối bị lừa gạt tình cảm ư?
Anh là đầu gấu du côn, còn Liễu Hoài chính là quả phụ nhỏ đáng thương.
Quan trọng là, tấm bài vị trong phòng khách mà Liễu Hoài cẩn thận chăm chút, thật sự đã bị Trương Càn đè gãy.
Khi thẻ xương hoàn toàn bùng phát, để che cho Trần Chi không bị ảnh hưởng bởi Tử Luật, anh bị dư chấn hất văng, rơi trúng bàn thờ.
Trương Càn đã cố hết sức giữ lại được bức ảnh của Liễu Hoài nhưng tấm bài vị thì không cứu nổi.
Chỉ cần Liễu Hoài bước vào sẽ thấy “thi thể” gãy làm đôi thảm khốc của nó.
Anh đập vỡ bài vị của người chồng mà Liễu Hoài yêu sâu đậm.
Liễu Hoài chắc sẽ hận anh chết mất.
Trương Càn nghĩ thầm với vẻ mặt vô cảm.
Cách một bức tường, Ân Trác cầm máy tính bảng.
“Trương Càn, hai mươi tư tuổi, quê quán Tây Tạng, xuất thân bình thường. Mười tuổi được phát hiện có thiên phú Thiên sư, chưa hoàn thành chương trình giáo dục phổ thông chín năm. Mười tám tuổi đăng ký chính thức tại chi nhánh Dương Ty Tây Tạng, cấp độ Thiên sư được đánh giá là B.”
“Tháng một năm nay, anh trai anh ta là Thiên sư Trương Bát Quái cũng đăng ký với Dương Ty đã hy sinh trong một vụ án Quỷ dị cấp A, đến nay cha mẹ và anh trai đều đã qua đời. Trương Càn mang theo một con chó chuyển từ Tây Tạng đến Sơn Đông, hiện đang định cư tại thành phố Thái An.”
“Đã kết nối với bên Tây Tạng, xác nhận thông tin không sai sót. Về việc thiếu dữ liệu cấp độ trên hệ thống, bước đầu xác định do lỗi trùng lặp đăng ký.”
Khương Hiên ngả người trên ghế sofa, nghe xong liền nhướng mày: “Lý lịch của tên này lại bình thường đến vậy à? Cậu chắc không nhầm chứ?”
Sắc mặt hắn vừa thay đổi, hình xăm gương mặt người trên má cũng trở nên hung tợn theo. Ân Trác đưa máy tính bảng cho Trần Anh Dân.
“Đừng nghi ngờ năng lực của hệ thống Dương Ty.”
Trần Anh Dân nhận lấy máy tính bảng, Khương Hiên thì đứng dậy, tiến đến tấm kính phòng tối.
“Ba tiếng rồi, biểu cảm của anh ta không hề thay đổi.”
“Rốt cuộc là thật sự không có vấn đề hay đang giả vờ bình tĩnh?”
Trần Anh Dân đặt máy tính bảng xuống: “Thẻ xương đó xử lý thế nào rồi?”
“Đã vận chuyển đến phòng trấn áp chuyên dụng.” Ân Trác tuy trả lời nhưng vẻ mặt có hơi kỳ quặc. Bởi việc trấn áp mảnh thẻ xương nghi là Sổ Sinh Tử ấy quá mức dễ dàng, thậm chí có thể nói là ngoan ngoãn.
“Cậu ta nói thẻ xương đó tự bay vào tay mình.” Trần Anh Dân lật xem bản ghi lời khai của Trương Càn do Ân Trác tông hợp.
Khương Hiên: “Lời này ai mà tin?”
“Tôi tin.” Trần Anh Dân chống gậy: “Các cậu biết tại sao chỉ có Âʍ ѵậŧ cấp S mới được cất giữ trong phòng trấn áp không?”
Phương pháp xử lý Âʍ ѵậŧ của Dương Ty là cái nào dùng được thì giữ lại, không dùng được thì tiêu hủy, dùng được mà không nghe lời thì dùng quan tài và mộ phần để trấn áp. Nhưng riêng Âʍ ѵậŧ cấp S lại khác, chúng được vận chuyển đến trụ sở chính để xử lý đặc biệt, cuối cùng được cất giữ trong phòng trấn áp chuyên dụng của Dương Ty.
Cách làm này tuyệt đối là ôn hòa nhất, ít nhất là những Âʍ ѵậŧ khác bị nghiền thành bột đều nghĩ như vậy.
Bộ phận chuyên xử lý Âʍ ѵậŧ cấp S là đơn vị bí ẩn nhất của Dương Ty, Khương Hiên cũng không khỏi tò mò: “Xin ông chỉ giáo cho.”
“Âʍ ѵậŧ cấp S đều có linh tính, có suy nghĩ riêng và mang một mục đích tồn tại rất mạnh mẽ. Không thể dùng hai chữ thiện-ác đơn thuần để định nghĩa hành vi của chúng được.”
Hình xăm gương mặt người trên má Khương Hiên làm ra vẻ kinh ngạc: “Vậy ý của ông là thẻ xương đó thật sự là tự nó muốn bám lấy Trương Càn?”
“Rất khó tin phải không.” Ông cụ nhún vai: “Nhưng điều này cũng gián tiếp chứng minh sự đặc biệt của Trương Càn.”
“Nó là một nhân tài, chúng ta không thể để ngọc sáng bị chôn vùi!” Ông cụ kích động đến mức nước bọt bay tứ tung.
Khương Hiên và Ân Trác nhìn nhau, đều im bặt. Người trong giới ai cũng biết, từ sau cú "tiên tri" về thằng cháu thiên tài Trần Chi. Người mà sau này lớn lên lại thành một tên lông bông, ông cụ nhà họ Trần đã mắc chứng ám ảnh với việc dự đoán thiên tài.
Nói thật, người mà ông cụ Trần bảo là thiên tài, đa phần chẳng ai tin.
Máy tính bảng của Ân Trác có tiếng thông báo tin nhắn, Ân Trác liếc nhìn: “Trần Chi đã tỉnh. Lời khai của cậu ta trùng khớp hoàn toàn với Trương Càn. Loại trừ khả năng nói dối, Trương Càn thật sự là một Thiên sư bình thường.”
Ân Trác đọc xong kết quả điều tra, cố tình nhấn mạnh thêm.
Người bị nhốt trong phòng tối kia không phải là phần tử nguy hiểm cũng không phải là thiên tài tuyệt thế.
“Vậy nên cấp trên quyết định chiêu mộ nhân tài này?” Ông cụ vẫn không chịu bỏ cuộc.
“Không có.”
“Thật sự không có?” Ông cụ nhận lấy máy tính bảng, thấy trên đó thật sự không có mệnh lệnh nào, tức giậm chân: “Lũ người này toàn một đám thiển cận!”
Bên kia Khương Hiên đã mở cửa thả Trương Càn ra: “Anh bạn, xin lỗi nhé, để anh phải chịu ấm ức trong đó rồi.”
Căn phòng tối này không phải nơi dễ chịu gì. Người thường bị nhốt vào đây chưa đến ba tiếng là tinh thần đã hoảng loạn, tìm mọi cách liều mạng để thoát ra ngoài.