Trương Càn hơi dao động. Làm bảo vệ một tháng mới được ba nghìn.
Liễu Hoài bồi thêm: “Nếu số lượng động vật tăng lên, tôi sẽ tăng lương, mỗi lần tăng ba nghìn.”
“Chốt đơn.”
Anh cũng cố vùng vẫy lắm rồi nhưng người ta cho nhiều quá mà!
Sau khi đạt được thỏa thuận, hai người cùng nhau cải tạo phòng khách thành một công viên thú cưng thu nhỏ. Trương Càn còn kéo một tấm rèm trước bức tường đặt bài vị tổ tiên để tạo thành một không gian riêng, tránh để tổ tiên bị quấy rầy.
Dọn dẹp xong đã hơn tám giờ, cả hai vẫn chưa ăn tối. Trương Càn bưng hai ly mì lên bàn, ra hiệu cho Liễu Hoài ăn.
Liễu Hoài không mấy ngạc nhiên. Nhìn Trương Càn là biết không phải người biết nấu ăn, cậu chọn một ly hợp khẩu vị rồi bắt đầu ăn.
Trương Càn cầm ly còn lại lên, hỏi: “Sao cậu không nuôi thú cưng ở nhà mình?”
Vừa hỏi xong anh đã hối hận.
Trong sách miêu tả nhà của Liễu Hoài không nhỏ. Bên dưới căn biệt thự rộng lớn hoa lệ là những đống xác chết chất chồng như núi, khắp nhà toàn là tiếng cười quái đản của đám ma nhỏ. Cảnh tượng đó có thể coi là một hiện trường tâm linh cấp S, đến lúc đó Liễu Hoài còn được tính là người hay không cũng là một dấu hỏi.
“Chỗ của tôi xui xẻo lắm.” Liễu Hoài trả lời qua loa, có vẻ không bận tâm.
Dù sao thì cũng chẳng có con vật nhỏ nào thích một ngôi nhà có sân sau toàn xác động vật và cây cối khô héo, mà chính cậu cũng không thích.
Liễu Hoài ăn một miếng mì, hơi mất tập trung.
Có lẽ vì đêm qua tận mắt chứng kiến Trương Càn cứu Tiểu Hắc, Liễu Hoài cảm thấy ở đây rất an toàn, nơi cậu có thể thỏa sức chạm vào những con vật nhỏ giống như một giấc mơ.
Đến nửa đêm, Liễu Hoài thu dọn đồ đạc xong xuôi rồi đứng ở cửa.
Sắc mặt Trương Càn có chút kỳ quặc: “Cậu định về à?”
“Anh muốn tôi ở lại thế sao?” Liễu Hoài trêu chọc nhìn anh.
“Về cẩn thận nhé, không tiễn.” Trương Càn giả vờ đóng cửa.
“Nửa đêm rồi anh nỡ để tôi đi một mình thật à?” Liễu Hoài tức phát điên, nắm chặt tay nắm cửa giằng co với anh.
Nhưng thể lực của Trương Càn rõ ràng không phải thứ Liễu Hoài có thể sánh được. Khi cánh cửa đóng sầm lại, Liễu Hoài thật sự muốn tóm cổ cái tên sau cánh cửa kia ra thiến phăng đi cho rồi.
“Đồ tồi!” Liễu Hoài nghiến răng nghiến lợi.
Cuối cùng Trương Càn vẫn phải mời người ngoài cửa vào lại, nhường giường của mình cho cậu, còn anh thì ôm gối chen chúc trong cái ổ chó mới của Đại Cẩu.
Liễu Hoài: “?”
Anh thà ngủ với chó còn hơn ngủ với tôi à?
Trương Càn đẩy Đại Cẩu sang một bên.
Anh vẫn còn rất lý trí. Với thể chất dễ bén lửa của cả hai, ở cùng nhau thì chẳng khác nào củi khô gần lửa, đợi cháy thành tro à? Anh chịu được, nhưng Liễu Hoài thì không.
Đại Cẩu miễn cưỡng nhường cho anh nửa cái ổ, dù sao cũng là đồng đội cùng chịu khổ ở Côn Lôn, nó vẫn rất có tình nghĩa.
Liễu Hoài nằm trên giường một lúc, càng nghĩ càng tức. Cậu tự thấy mình không xấu, chỉ hơi thù dai, đυ.ng ai người nấy chết, rốt cuộc Trương Càn không hài lòng ở điểm nào?
Sau đó cậu rời khỏi giường, chui vào ổ chó chen chúc cùng Trương Càn.
Không muốn ngủ giường à? Được thôi, vậy thì khỏi ai ngủ hết.
Trương Càn: “...”
Anh không chấp ông chủ trả lương cho mình.
Thế là hai người mỗi người một góc trong ổ chó, cuộn mình ngủ suốt đêm. Sáng hôm sau tỉnh dậy còn bàn nhau mua thêm một cái về làm sofa, vì cái ổ chó này thoải mái cực kỳ.
Đại Cẩu bị hất văng khỏi ổ chó trơ mắt nhìn hai người họ cả một đêm: “Đúng là hai tên dở hơi!”
Sau đó nó quay đầu chiếm giường của con người, còn lăn mấy vòng.
Cuối cùng rút ra kết luận: Vẫn là ổ chó nằm sướиɠ hơn.
Mãi đến hôm sau, Trương Càn mới sực nhớ ra mình đã quên béng mất chuyện bàn bạc lại với Liễu Hoài.
Sau đó anh có nhắc qua với Liễu Hoài, đề nghị giảm tần suất gặp mặt, Liễu Hoài rất hào phóng đồng ý.
Trương Càn có hơi bất ngờ. Dễ nói chuyện thế sao? Giảm tần suất gặp mặt, Liễu Hoài hẳn sẽ có thể suy nghĩ thông suốt về mối quan hệ giữa họ.
Kết quả là...
Từ ba ngày một cuộc hẹn nhỏ, năm ngày một cuộc hẹn lớn, biến thành Liễu Hoài gần như ngày nào cũng đến nhà anh để nựng thú cưng.
Nựng rồi thì...
“...” Hình như anh bị lừa rồi.
Rõ ràng anh muốn tránh xa Liễu Hoài, sao lại càng ngày càng gần thế này?
Thế này không được, tuyệt đối không được.
Trương Càn mím môi, cho hai con mèo ăn.
Bên ngoài lại vang lên tiếng chửi bới của con mèo góa phụ, nhắm vào con mèo tam thể và con mèo đen đã cắm sừng nó.
Động tác xúc thức ăn của Trương Càn khựng lại. Đám mèo ngơ ngác nhìn con người bỗng dưng bất động, thúc giục anh nhanh tay lên.
Hai con mèo bên ngoài càng cãi càng hăng, còn thu hút cả một đám mèo đến hóng chuyện. Ngay cả Tiểu Hắc và Tiểu Bạch cũng liếc nhìn gã "sen" ngốc nghếch vừa đi săn về đã đờ người ra bằng ánh mắt khinh bỉ, rồi nhảy tót qua cửa sổ hóng drama.
Tiếng mèo choảng nhau ngày càng lớn, ào đến mức không thể làm lơ.
Cuối cùng Trương Càn không nhịn được, vội lao tới định đóng sập cửa sổ nơi phát ra tiếng meo meo.
“Cười chết mất, con mèo đen thua rồi, bị đánh cho tơi tả!” Đại Cẩu nằm bò bên cửa sổ, hăng hái bình luận trực tiếp: “Con mèo cam đánh hay lắm! Ai bảo nó còn chưa chết hẳn mà thằng kia đã vội cướp vợ người ta, phải tôi thì tôi cũng tức mà sống lại.”
Trương Càn: “...”
Đại Cẩu: “Anh cũng ra hóng hớt à? Nhường anh một chỗ này.”
“Không cần đâu.” Trương Càn hít một hơi thật sâu, cầm điện thoại, mở khóa màn hình, mở khung chat với Liễu Hoài, động tác nhanh gọn dứt khoát.
Liễu Hoài giống như một con rắn mềm mại không xương, thái độ càng mềm mỏng thì cậu càng quấn chặt, ngược lại dùng sức mạnh chặt đứt có khi lại hiệu quả.
Mối quan hệ khó hiểu này của họ là sai trái. Kể cả khi Liễu Hoài muốn mượn thể chất của anh để kìm hãm Tử luật trên người, anh cũng có thể tìm cách khác để giúp cậu.
Luôn có cách giải quyết, không cần phải dùng cách thiếu lý trí và hoang đường như vậy.
Những lời kết thúc đã được chuẩn bị từ lâu nhanh chóng hiện ra, ngón tay Trương Càn dừng lại trên nút gửi.
Chỉ cần nhấn nút gửi, có lẽ anh có thể dùng dao sắc chém đứt mớ tơ vò này, giải quyết dứt điểm vấn đề của nhân vật phản diện. Rồi anh sẽ rời xa công cuộc cứu thế và nhân vật chính, làm một người bình thường giữa cõi trần, đúng như những gì anh mong muốn.
Anh nhìn chằm chằm vào giao diện trò chuyện, trên đó vẫn là tin nhắn Liễu Hoài gửi khi đến nhà anh hôm qua, dòng cuối cùng là câu trả lời của anh, dặn cậu nhớ mang bữa tối đến.
Không biết đã qua bao lâu, tin nhắn của Trần Chi cắt ngang dòng suy nghĩ của anh.
Trương Càn bừng tỉnh, nhắm lại đôi mắt khô khốc, xóa từng chữ một trong khung chat.