Nghe anh từ chối, Trần Chi chẳng hề bất ngờ. Anh chàng bóng lưng mà lộ mặt thì còn gì là anh chàng bóng lưng nữa?
“Anh không cần lộ mặt đâu. Thứ bảy tuần này em định đến một ngôi nhà ma để thám hiểm, có dẫn theo mấy bạn fan. Tuy Dương Ty đánh giá mức độ nguy hiểm chỉ ở mức nhẹ, gần như vô hại, nhưng em vẫn lo lỡ có chuyện gì thì không bảo vệ được họ.”
“Cậu cũng biết tự lượng sức mình đấy.”
“Đừng thẳng thắn thế chứ, chị dâu làm sao chịu nổi anh.” Trần Chi xị mặt: “Hay là em thuê anh làm vệ sĩ, anh thấy sao?”
Nghe thấy có tiền, Trương Càn hơi đăm chiêu. Không cần lộ mặt, cũng không nhất thiết phải xử lý chuyện kỳ dị, lại còn có tiền, một Trương Càn đang thất nghiệp vô cùng hài lòng.
Bây giờ chỉ cần đợi đến tối nay nói chuyện đàng hoàng với Liễu Hoài về vấn đề của hai người.
Ba ngày một cuộc hẹn nhỏ, năm ngày một cuộc hẹn lớn thế này thì quá lắm rồi, tuyệt đối không được.
Anh mong Liễu Hoài có thể nhận thức rõ mối quan hệ của họ, đừng liên lạc với anh giữa thanh thiên bạch nhật nữa.
Tốt nhất là vào đêm khuya, hoặc ít ra cũng phải đợi chạng vạng tối.
Tóm lại là không được quang minh chính đại.
Lúc Liễu Hoài đến, trời vừa nhá nhem tối. Con hẻm nhỏ quanh co này toàn là những người “ngày ngủ đêm bay”, nên giờ này ngược lại chẳng có mấy ai.
Trương Càn nhanh chóng kéo Liễu Hoài vào nhà, cẩn thận quan sát có ai bám đuôi không, quyết tâm dập tắt mọi tin đồn giải trí từ trong trứng nước.
Nếu để người ta biết ảnh đế Liễu Hoài vừa mất chồng một tháng đã thân mật với một chàng trai trẻ nào đó thì danh tiếng của cậu còn đâu nữa.
“Anh nhìn gì đấy? Xem nhiều phim điệp viên quá rồi à?” Liễu Hoài đặt thùng giấy to lớn trong tay xuống, lấy ghim cài áo chích nhẹ vào đầu ngón tay, rồi đưa đến miệng con ma Anh Nhi.
“Tiểu Hoa đuổi hết bọn họ đi rồi, không có ai theo đâu.” Tiểu Hoa là tên của con ma cấp A trên vai Liễu Hoài, một cái tên vô cùng gần gũi.
Xác nhận không có ai, Trương Càn đóng cửa lại, vừa quay đầu đã thấy Tiểu Hoa giơ ngón giữa với mình.
Con quỷ nhỏ này thù dai thật.
Liễu Hoài đang ngồi xổm dưới đất loay hoay không biết làm gì, Trương Càn lại gần xem thử. Úi giời, ổ mèo, ổ chó, thức ăn cho chó mèo, đồ chơi thú cưng, máy cho ăn tự động, thậm chí cả nút bấm giao tiếp với thú cưng cũng được sắm đủ.
“Còn một cái trụ cào móng cho mèo, tôi không bê qua được, đã để lại địa chỉ của anh, ngày mai họ sẽ giao tới.”
Đây là cuộc sống của người có tiền sao? Trương Càn mím môi, quyết định đổi lý tưởng của mình thành một người bình thường nhưng giàu có.
“Anh xem đặt ở đâu? Đây là nhà anh, tôi không tiện sắp xếp.”
Liễu Hoài đứng dậy. Hôm nay cậu vẫn mặc áo khoác gió dáng dài màu đen, bên trong là áo len cổ lọ màu cà phê, trông càng giống một công tử nhà gia giáo, ôn nhuận như ngọc.
Trương Càn thầm nghĩ hôm nay Liễu Hoài không mặc cả cây đen, nhìn có sức sống hơn trước một chút.
Nghe vậy, anh lại thầm nghĩ cậu cũng biết đây là nhà tôi cơ à?
Đống đồ này mà bày ra hết, có khi nhà bếp của anh phải dọn vào trong phòng ngủ mất.
“Cậu mang về đi, tôi không cần những thứ này.”
“Ai nói cho anh?” Liễu Hoài liếc anh: “Tôi mua cho chó và mèo đấy, anh hỏi chúng nó có cần không đã.”
Nghe thế, Đại Cẩu giật nảy mình, vội vàng bò lên chiếc ổ mới, miệng còn đang gặm một bịch đồ ăn vặt cho thú cưng. Nó trợn tròn mắt nhìn Trương Càn như muốn nói nếu anh dám từ chối, nó sẽ liều mạng với anh.
Trương Càn ít nhiều cũng đoán được ý của Đại Cẩu: Đồ người ta cho không, không lấy thì anh đúng là thằng đại ngốc!
Hình như cũng có lý, nhưng...
“Đồ của chó có thể giữ lại, còn đồ của mèo thì cậu mang về đi.”
“Không phải anh nuôi hai con mèo sao?” Liễu Hoài mua rất nhiều đồ cho hai con mèo. Hôm qua Tiểu Hắc suýt chết trong tay cậu, khó khăn lắm mới cứu về được nên cậu coi hai con mèo như con đẻ.
Vậy mà giờ, mèo đâu?
Liễu Hoài tìm mèo khắp phòng khách.
“Đừng tìm nữa, chúng là mèo hoang, sống trên mái hiên bên cạnh nhà tôi.”
Liễu Hoài nhìn anh đầy trách móc: “Anh nỡ lòng nào để hai con mèo nhỏ sống trên mái nhà?” Phải biết vì vấn đề thể chất của cậu, trong vòng mấy dặm quanh nhà không hề có động vật hoang, đến một con chuột cũng không.
Im ắng như bãi tha ma.
Thấy Liễu Hoài định ra ngoài tìm mèo, Trương Càn vội vàng chặn vị tổ tông này lại.
Đừng có ra ngoài khoe mẽ nữa, họ thật sự không thể công khai.
“Để tôi đi, đồ đạc trong nhà cậu cứ tự nhiên.” Căn nhà trọ nhỏ xíu thế này, anh còn chưa nghĩ ra nhét đống đồ này vào đâu, anh không tin Liễu Hoài có thể xoay xở được.
Thế nhưng mấy phút sau, khi anh xách hai con mèo nhảy từ trên mái nhà xuống, vừa vào cửa đã thấy một người một chó sắp xếp xong xuôi những món đồ lớn, đang thu dọn thức ăn cho thú cưng.
“...” Thật sự xếp vào vừa luôn.
Vừa thả hai con mèo vào nhà, Trương Càn thấy trên chiếc bàn tròn bằng nhựa duy nhất trong phòng có một cái l*иg hamster nhỏ, bên trong nhốt hai bé hamster tròn vo một trắng một xám.
Hai con mèo đang ngồi xổm bên cạnh l*иg, dọa cho hai bé chuột co rúm vào góc run lẩy bẩy.
“Của cậu à?”
Liễu Hoài gật đầu: “Qua đây phụ một tay.”
Trương Càn xách bịch thức ăn cho mèo lên: “Cậu bảo tôi mang mèo về là để dọa chết hai con hamster này à?”
Liễu Hoài khựng lại, một lúc lâu không nói gì. Trương Càn ngẩng lên, chỉ thấy vẻ mặt cậu vừa hoang mang vừa thất vọng, tay chân luống cuống đứng tại chỗ như một đứa trẻ phạm lỗi.
Tay này lúc mua chắc hoàn toàn không nghĩ đến mấy vấn đề này.
“Thật ra Đại Cẩu nhà tôi rất giỏi trong việc hòa giải mâu thuẫn giữa mèo và chuột.”
Sắc mặt Liễu Hoài miễn cưỡng khá hơn một chút: “Thật sao?”
Trương Càn: “...” Vậy mà cũng tin thật à?
Nhân vật phản diện này không có chút kiến thức thường thức nào về động vật hay sao? Động vật thời nay gần như không thể thành tinh, động vật bình thường mà đi hòa giải mâu thuẫn hàng xóm... chuyện này có hợp lý không?
“Tôi muốn gửi đám thú cưng ở nhà anh, tiền ăn uống tôi lo.” Liễu Hoài giả vờ nói một cách bâng quơ.
Đám thú cưng.
Nghĩa là sau này còn nữa. Trương Càn từ chối dứt khoát.
“Nhà tôi chỉ có bấy nhiêu đây thôi.”
Liễu Hoài: “Tôi trả tiền thuê nhà cho anh.”
“Không được.”
Liễu Hoài: “Tôi thuê anh làm "con sen", lương tháng năm nghìn. Thức ăn, đồ chơi tôi lo hết, anh chỉ cần chăm sóc chúng là được.”