Chương 50

Chúc Như Sơn trong lòng kinh ngạc, nhưng mặt ngoài không biểu hiện ra. Cũng may hôm nay ông đích thân đến, nếu không, e rằng chờ đến khi nhà họ Thẩm dắt nhau tới nha môn, ông mới hay chuyện thì đã muộn.

“Thẩm lão đệ.” Thôn trưởng quay đầu lại, giọng trầm ổn: “Cho ta một chút thể diện, việc này để nội bộ mấy nhà chúng ta tự thương lượng giải quyết.”

Về phần phía sau, Lăng Tinh cũng không nghe nữa.

Nếu có thể dàn xếp riêng, thì trong thời buổi này, với Tiểu Ngũ mà nói, đó là lựa chọn tốt nhất.

Thời nay chẳng thể sánh với hậu thế. Nữ tử cùng ca nhi không được phép tự lập hộ sống riêng, càng không thể trường kỳ ở lại nhà mẹ đẻ.

Khi song thân khuất núi, các ca ca hay đệ đệ cũng chẳng thể trông nom bọn họ lâu dài.

Lăng Tinh thấu hiểu rõ điều đó: dù cho hai vị ca ca nhà họ Thẩm có hứa hẹn chăm lo cho Tiểu Ngũ chu đáo đến đâu, song nhị lão trong nhà ắt vẫn canh cánh không yên.

Bởi lẽ người người đều có gia đình nhỏ riêng, ai có thể dư thời gian đi lo chuyện nhà người khác?

Ban đầu có thể còn chu đáo, nhưng lâu dần ai dám chắc?

Chuyện liên quan đến cốt nhục, bậc làm cha nương nào dám đánh cược?

Không có gì bất ngờ xảy ra, cuối cùng nhà họ Thẩm cũng đồng ý giải quyết riêng.

Yêu cầu của họ là: Mấy nhà liên can phải đích thân xin lỗi, bảo đảm từ nay về sau không ai được phép ra tay với bất kỳ ai trong nhà họ Thẩm. Ngay cả tiểu hài tử cũng không được đánh mắng Thẩm Lai nữa.

Ngoài ra, nhà họ Phương phải bồi thường cho Thẩm Lai năm lượng bạc, vì Triệu Nhị Bảo đã giật dây cột tóc khiến y để lộ dựng chí.

Lăng Tinh bị Triệu Tam Tài xô ngã, ngất đi không tỉnh, mời đại phu trong thôn tới xem qua, bảo phải tĩnh dưỡng dài lâu. Bởi vậy bồi thêm cho Lăng Tinh hai lượng bạc để khám bệnh và mua thuốc.

Các nhà còn lại cũng phải bồi Thẩm Lai năm trăm văn, đó đã là vét sạch hòm tiền mà gom góp được.

Bọn họ chẳng được như nhà họ Phương phú quý. Trong thôn lớn gần trăm hộ như Tiểu Liễu thôn, quanh năm suốt tháng có thể tích góp được mười lượng bạc, không vượt quá năm nhà.

Đợi chuyện bồi thường thương lượng xong, lại phải ký tên điểm chỉ vào văn khế, cam đoan rằng tất cả những ai có mặt hôm nay đều không được tiết lộ chuyện "Thẩm Lai lộ dựng chí bị người phát hiện".

Hơn nữa, trong khế ước còn viết rõ: Nếu kẻ nào tiết lộ bí mật, sẽ bị trừng phạt.

Tại Vũ triều, loại hứa thư này chỉ cần có người thứ ba ký tên, điểm chỉ làm chứng, liền có hiệu lực ràng buộc.

Bên nào vi ước, bên còn lại mang khế ước đến nha môn cáo kiện, ắt sẽ được chấp nhận.

Tuy nhiên, nếu nội dung khế ước có lời lẽ như "tru di cửu tộc" hay "tru di tam tộc", nha môn sẽ không thụ lý.

Lúc ấy, do ảnh hưởng mà định tội theo phán quyết của huyện lệnh.

Thậm chí trong một số trường hợp, chẳng cần báo quan, chỉ cần tông tộc hay thôn hội cũng có quyền xử phạt.

Đám người do Phương Tú Hà cầm đầu, ban đầu hùng hổ kéo tới, khi rời đi đều cúi đầu xin lỗi, còn phải phái người về nhà lấy bạc, bảo rằng đêm nay nhất định giao đủ.

Người vừa đi hết, sắc trời đã sẩm tối.

Tạ Thanh Nhai tiễn thôn trưởng về, người nhà họ Thẩm muốn cảm tạ, song thời điểm này không tiện, đành để đến ban ngày tính sau.

Một trận náo loạn khiến lòng người Thẩm gia rã rời, cơm nước xong xuôi, rửa ráy rồi ai nấy đều đi nghỉ sớm.

Trong thôn vang lên tiếng roi vọt dạy dỗ hài tử từ mấy nhà nọ.

Năm trăm văn a, quả thực là muốn đòi nửa cái mạng của người ta! Hài tử này không đánh không được! Từ nay về sau bọn họ tuyệt không can dự vào chuyện nhà Phương gia nữa, người không nịnh nọt được, lại còn phải bồi năm trăm văn!

Số bạc bồi thường cho Thẩm Lai, Từ Hữu Phương nói là để Thẩm Lai tích cóp riêng, tuyệt đối không đυ.ng đến.

Bồi thường cho Lăng Tinh thì giao thẳng cho y, bảo y tự mình thu giữ.

Thái độ của Từ Hữu Phương kiên quyết, Lăng Tinh đành nhận lấy, đặt vào trong tủ gỗ, cất để dùng về sau. Lúc này mới phát hiện trên tủ có năm đồng tiền.

Nghĩ lại, hẳn là Từ Hữu Phương đã thay Thẩm Lai đưa lại năm đồng ấy.

Đêm đến, Thẩm Lai ngủ rất an ổn, chẳng khác gì thường ngày. Chỉ có điều trong lúc ngủ mớ, y còn đấm đá mấy cái, miệng lầm bầm: “Cắn chết ngươi...”, rồi sau đó mới yên giấc hơn.

Lăng Tinh xác nhận Thẩm Lai không có gì đáng ngại, lúc này mới an tâm mà ngủ.

Trăng đã lên đến đỉnh, Thẩm Hồi khoác theo ánh trăng, đội gió lạnh trở về nhà.

Động tác hắn vô cùng nhẹ nhàng, dùng nước lạnh lau qua người một chút, rồi quen cửa quen nẻo tìm cơm canh mà Từ Hữu Phương để lại trong tủ.

Thẩm Hồi cũng không hâm nóng lại, định múc ra ăn luôn.

“Ai?” Thẩm Hồi cầm bát gốm, ánh mắt sắc như dao quét về phía cửa.

“Là đệ, nhị ca.”

Tối nay Thẩm Quy trằn trọc không ngủ được, nghe thấy trong viện có động tĩnh, đoán nhị ca đã trở về, liền khoác áo mò tới nhà bếp.

“Nhị ca, đêm nay trong nhà xảy ra đại sự.”

Thẩm Quy thao thao bất tuyệt kể một mạch suốt nửa canh giờ, miệng không ngừng nghỉ. Cuối cùng còn tổng kết:

“Không ngờ tiểu ngũ tuy là một ca nhi, nhưng lại có gan có đảm như thế.”

“Đại ca phu cũng vậy, huynh không biết đâu, dáng vẻ khi huynh ấy nói mấy lời đó với Phương Tú Hà, thật khiến người khác không thể không tin. Bộ dạng trấn định, thong dong, chẳng giống chút nào với dáng vẻ hay cười vui vẻ ngày thường. Cứ như công tử nhà danh gia từng đọc qua thi thư vậy.”

Giọng Thẩm Hồi vẫn lạnh nhạt như cũ:

“Tiểu ngũ và ca phu có bị thương chỗ nào? Trong nhà bị ai tới làm loạn?”

Thẩm Quy lại giống như pháo liên thanh, kể rõ Thẩm Lai bị thương ra sao, Lăng Tinh bị đẩy ngã hôn mê thế nào, sau đó còn cẩn thận liệt kê từng người tới gây sự.

Nói xong, Thẩm Quy mở nắp lu nước lớn, dùng gáo múc một ngụm nước lạnh uống giải khát, sau đó quay về phòng nằm xuống, cảm thấy mỹ mãn mà chìm vào giấc ngủ.