Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Góa Phu Lang Làm Giàu

Chương 47

« Chương TrướcChương Tiếp »
Phía bên kia, Triệu Nhị Bảo và Triệu Tam Tài lập tức cứng đờ cả người.

Đôi mắt Thẩm Lai đỏ hoe, khuôn mặt gầy gò hiện rõ vẻ cương quyết. Y nhìn thẳng vào Phương Tú Hà, nói dõng dạc:

“Triệu Nhị Bảo và Triệu Tam Tài, hai người đã nhìn thấy dựng chí của ta đúng không? Còn cả phần hạ thân của ta, bọn họ cũng thấy! Huyện lệnh đại nhân đã nói rồi, nam tử trên mười tuổi mà nhìn trộm dựng chí của ca nhi thì phải chịu phạt!”

Tiếng cãi vã trong sân lúc này hoàn toàn im bặt. Không gian yên tĩnh đến mức đáng sợ.

Chỉ có giọng nói kiên quyết, như dao chém sắt của Thẩm Lai vang lên:

“Ta muốn báo quan. Không ai trong bọn họ thoát được đâu.”

Mấy người lớn ở đó thật sự không ngờ đến chuyện này.

Phương Tú Hà kinh ngạc quay đầu nhìn hai nhi tử nhà mình. Thấy cả hai đều cúi đầu không dám nhìn bà, bà ta lập tức hiểu rằng chuyện này là thật.

Bà ta lập tức vung tay tát cho Triệu Nhị Bảo một cái:

“Có chuyện như vậy sao không nói sớm?!”

Triệu Nhị Bảo đau quá nhăn mặt, ấm ức đến độ suýt khóc.

“Con đâu có biết Thẩm Lai dám nói chuyện này trước mặt bao nhiêu người như vậy đâu! Với lại… nương cũng đâu cho con cơ hội để nói! Vừa thấy tay con bị thương là lập tức kéo người tới nhà họ Thẩm, có cho con nói câu nào đâu!”

Vì câu nói của Thẩm Lai, đám người Phương Tú Hà không thể không tụ lại thì thầm bàn bạc, thương lượng xem nên làm gì tiếp theo.

Việc Thẩm Lai bị nhìn thấy lúc đang dựng chí, người nhà họ Thẩm đều đã biết.

Lúc trở về, Từ Hữu Phương đã hỏi qua y.

Vì muốn sau này Thẩm Lai có thể gả đi thuận lợi, không bị nhà chồng khinh thường hay chèn ép, việc này ban đầu Thẩm gia quyết định sẽ âm thầm giải quyết cho êm đẹp.

Khi ấy, Lăng Tinh còn đang hôn mê, hoàn toàn không biết đến chuyện này.

Nhưng nhờ có ký ức của nguyên thân, y hiểu rõ tầm quan trọng của "dựng chí" đối với một ca nhi.

Chuyện này mà bị người khác nhìn thấy, với ca nhi mà nói, không khác gì thân thể bị nhìn trộm – dù không mất miếng thịt nào, nhưng hậu quả thì vô cùng nghiêm trọng.

Nó sẽ mang đến vô số lời đàm tiếu, mà lời đồn ác ý lại chính là thứ gϊếŧ người vô hình.

Lăng Tinh vô cùng kinh ngạc trước dũng khí và lòng quả cảm của Thẩm Lai.

Cậu bé đã dùng cách riêng của mình để bảo vệ danh dự của người nhà.

Tào Mẫn Nguyệ tnhận ra bản thân không thể kéo Lăng Tinh lại được.

Tiểu đệ đã nói những lời như vậy, là ca phu thì dù không ra mặt cũng không thể tiếp tục bị nàng giữ chặt mà không đứng về phía người nhà.

Từ Hữu Phương nhìn thấy Thẩm Lai công khai hét lên chuyện dựng chí, đau lòng đến tột cùng, ôm chặt lấy con mà bật khóc:

“Con ơi, con nói chuyện này ra làm gì chứ? Sau này con còn biết sống sao đây, Tiểu Ngũ của ta ơi…”

“Nương, con làm sai rồi sao?”

Thẩm Lai có chút hoảng loạn. Y chỉ là không chịu nổi người phụ nữ kia cứ liên tục chửi rủa gia đình mình, chỉ muốn khiến bà ta câm miệng.

Y cũng muốn những kẻ làm chuyện xấu phải chịu trừng phạt.

Ngoài cách đó ra, y thật sự không biết phải làm thế nào khác.

Nhưng nương khóc như vậy… có phải y đã làm sai không?

Từ Hữu Phương không thể nói được là đúng hay sai.

Thẩm Trình Sơn và Thẩm Quy cũng trầm mặc không lên tiếng, dù sao đứa nhỏ còn quá nhỏ, có một số chuyện dù có nói cũng chưa chắc đã hiểu được rành mạch.

“Con không sai, Tiểu Ngũ.”

Một giọng nói ấm áp vang lên bên tai, Thẩm Lai cảm nhận được bàn tay nhẹ nhàng vuốt đầu mình.

Ngẩng lên nhìn, y thấy ca phu đang mỉm cười với mình.

“Tiểu Ngũ, đệ là đứa trẻ dũng cảm và tốt nhất mà ca phu từng gặp. Đệ không hề sai, ca phu còn phải cảm ơn Tiểu Ngũ vì đã đứng ra bảo vệ ta.”

Bất kể là lúc ở cổng thôn, vào thời khắc mấu chốt đã đẩy y ra để y không bị đánh, hay là bây giờ, vì không muốn người ta tiếp tục nhục mạ gia đình, mà dám nói ra chuyện báo quan.

Trên mặt Thẩm Lai nở nụ cười nhẹ, bởi vì ca phu đã nói, thì chắc chắn là đúng.

Nghe Lăng Tinh nói vậy, người nhà họ Thẩm cũng ý thức được sự việc đã không thể giấu giếm hay cứu vãn nữa.

Lúc này, quan trọng nhất là phải trấn an đứa trẻ cho thật tốt.

Từ Hữu Phương lau khô nước mắt, dịu giọng nói:

“Con à, sao lại nói vậy chứ? Con phải chịu ấm ức, làm sao có thể là con sai được? Nương chỉ lo về sau con không lấy được chồng, ngày tháng sau này sống không dễ dàng thôi.”

“Vậy thì sau này con không lấy chồng.” Thẩm Lai không suy nghĩ nhiều, theo bản năng thốt lên.

Y rất thích ở nhà, không lấy chồng thì có thể mãi mãi ở bên người thân. Y chẳng muốn đi theo người xa lạ một chút nào.

“Lại nói năng bậy bạ.” Khóe miệng Từ Hữu Phương hơi nhếch lên, nhưng trong lòng lại đầy ắp lo lắng.

Thẩm Quy thì hoàn toàn không hiểu tại sao cha nương lại làm ra vẻ như trời sắp sập đến nơi.

“Nương, người đừng lo nữa. Tiểu Ngũ cứ ở nhà chúng ta, làm ca thì ta có thể chăm sóc cho đệ đệ. Tẩu tử lại không phải người hẹp hòi, lo xa như vậy làm gì?”

Tào Mẫn Nguyệt lập tức gật đầu phụ họa:

“Đúng vậy đó nương.”

Những lời này chưa chắc sau này có thể giữ trọn, nhưng ít ra lúc này cũng có tác dụng trấn an phần nào.

Thẩm Trình Sơn và Từ Hữu Phương lại hỏi thêm một số chuyện xảy ra trước đó, nghe Thẩm Lai kể rằng đám Phương Bảo Căn trước kia thường xuyên chửi rủa và đánh y.

Sau vì đánh không lại, mới chuyển sang chỉ chửi mắng.

Sắc mặt hai ông bà lập tức thay đổi. Không trách sao trước kia Tiểu Ngũ cứ mang vết thương về nhà, họ còn tưởng do cậu nghịch ngợm, ai ngờ là bị bắt nạt.

Khi đó cả nhà chỉ lo kiếm tiền mua thuốc, đâu để ý đến chuyện khác.

Lúc đầu định nhẫn nhịn cho yên chuyện, nhưng giờ nghĩ lại, thà để con đi tố cáo còn hơn.

Càng nhường nhịn, người ta lại càng được đà lấn tới.

Đặc biệt là với đám người như nhà họ Phương, càng nhân nhượng chỉ càng bị xem là dễ bắt nạt. Đến lúc đó ai cũng có thể đến giẫm lên đầu Thẩm gia.

Thẩm gia dứt khoát quyết định báo quan, xử lý theo đúng phép công.
« Chương TrướcChương Tiếp »