Đôi mắt kia vốn tưởng hiền lành, giờ vì phẫn nộ mà trợn to, tròng trắng lộ ra nhiều, trông như quỷ lệ đòi mạng.
Giữa hai hàng lông mày nhíu chặt, một tay chống nạnh, tay kia thì chỉ thẳng vào nhà họ Thẩm, miệng chửi như pháo nổ, nước bọt văng tung tóe:
“Cái lũ nhà nghèo rách mồng tơi kia! Dám động vào con trai bà à? Nói cho mà biết, hôm nay không đền tiền, nhà các ngươi đừng hòng sống yên! Bà đây sẽ lật tung cái nhà các ngươi lên!”
Từ Hữu Phương chắn trước che cho Thẩm Lai, còn Thẩm Trình Sơn với Thẩm Quy hai người đàn ông thì đứng bảo vệ phía trước.
Mặt mày cả nhà họ Thẩm đều vô cùng khó coi.
Thẩm Trình Sơn có phần kiêng dè bên nhà kia, lúc này không nhắc gì tới chuyện của Thẩm Lai và Lăng Tinh, chỉ trầm giọng hỏi:
“Bà muốn chúng ta bồi thường bao nhiêu?”
Người phụ nữ kia bật cười khinh bỉ:
“Mười lượng bạc, phải giao trong ngày mai.”
Thẩm Trình Sơn không dám tin:
“Nhà ta đào đâu ra mười lượng bạc đưa cho bà?”
“Không có bạc thì chẳng lẽ không có đất?” Bà ta nói không chút do dự, hiển nhiên là có chuẩn bị từ trước.
Thẩm Quy đứng bên cạnh bật cười giận dữ:
“Bà mơ thật đẹp! Đừng nói là nhà ta không cho, chỉ riêng mảnh ruộng hạng nhất kia, bán ra ít cũng phải hai mươi lượng bạc một mẫu, bà mười lượng mà đòi giành lấy à?”
Người phụ nữ kia mắng to:
“Mẹ kiếp! Cái thứ tiện nhân nhà ngươi không biết xấu hổ, cắn nam nhân như điên! Thấy đàn ông là nhào lên! Đồ tiện tỳ dâʍ đãиɠ! Không muốn ta đi rêu rao khắp nơi thì ngoan ngoãn giao tiền ra đây cho lão nương!”
Chân núi này chỉ có một nhà duy nhất, vì vậy sân nhà họ Thẩm rộng hơn hẳn, cũng để phòng sau này xây cất thêm.
Ngày thường thấy sân rộng đến mức thừa, vậy mà giờ phút này Lăng Tinh lại cảm thấy chật chội đến khó chịu.
Không phải vì người đông, mà là vì đám người tụ lại ồn ào, tiếng cãi vã chát chúa không ngừng vang lên, mắng mỏ tục tĩu hỗn tạp, khiến tâm tình y bất an, trong lòng cứ tăng thêm bực bội.
Y vốn là người dễ tính, rất nhiều lúc cũng muốn giữ hòa khí.
Nhưng nghĩ kỹ lại, rõ ràng Thẩm Lai mới là người bị hại, cuối cùng lại bị vu oan ngược, trở thành kẻ đi gây sự. Đã thế còn bị bêu rếu trước mặt bao nhiêu người, lời nói xúc phạm, làm nhục.
Mà Thẩm Lai mới chỉ là một đứa trẻ mười tuổi.
Tâm hồn y lại nhạy cảm, tinh tế như thế.
Nghe thấy những lời đó, một đứa trẻ như vậy sẽ nghĩ thế nào? Trong lòng sẽ khó chịu đến mức nào?
Lăng Tinh định bước lên phía trước thì bị Tào Mẫn Nguyệt kéo tay lại.
Tào Mẫn Nguyệt nhìn vẻ mặt Lăng Tinh, biết ca phu đang tức giận.
Nàng cũng bực, vì nàng biết tiểu đệ nhà mình là một đứa trẻ ngoan. Nhưng điều nàng lo lắng hơn cả là đυ.ng chạm đến nhà họ Phương.
Thấy Lăng Tinh không màng mà vẫn muốn tiến lên, Tào Mẫn Nguyệt hoảng hốt đến nỗi giận dữ cũng bị thay bằng sợ hãi, không kịp suy nghĩ liền giữ chặt y, hạ giọng nói:
“Ca phu, đừng đi. Nhà họ Phương không phải người mà chúng ta có thể đυ.ng vào đâu. Không thấy cả cha nương cũng không dám lên tiếng à?”
Nghĩ rằng Lăng Tinh không rõ địa vị nhà họ Phương ở thôn Tiểu Liễu, Tào Mẫn Nguyệt vội vàng hạ giọng giải thích tiếp:
“Nhà họ Phương là phú hộ, đến cả trưởng thôn cũng phải nể mặt vài phần. Hôm nay người đến là tứ cô nương nhà họ Phương – bà ta gả cho ông chủ một tiệm lương lớn trên trấn. Trong thôn mỗi lần thu hoạch vụ hè hay vụ thu, đều phải nhờ tiệm đó thu mua lương thực.”
Lương thực là mạng sống của dân thôn, một năm hai vụ thu hoạch chính là kế sinh nhai của cả gia đình.
Nghe đến đây, cuối cùng Lăng Tinh cũng hiểu vì sao mấy người kia dám làm ra chuyện tàn nhẫn như vậy ngay tại cổng thôn, nơi lúc nào cũng có người qua lại.
Họ không sợ, vì căn bản chẳng lo có ai trông thấy.
Dù có người thấy, thì cũng vì e ngại người ra tay là con trai của chưởng quầy tiệm lương – kẻ đang nắm giữ sinh kế của dân làng, nên đành giả vờ như không biết gì.
“Ca phu à, mấy người đó đều là nhân vật có địa vị, từ lâu đã có ranh giới ngầm, ai cũng không dám can dự vào chuyện của ai. Làng mình chỉ bán được lương thực cho một tiệm lương duy nhất, những chỗ khác không thu đâu. Thuế má nặng nề, nhà mình vất vả cả năm mới được hơn năm lượng bạc, thật sự không thể vì một phút bốc đồng mà chuốc lấy họa.”
Tào Mẫn Nguyệtvẫn đang cố gắng khuyên nhủ. Nàng thật lòng sợ lương thực nhà mình không bán được, không có tiền để đóng thuế.
Chưa kể, Phương Tú Hà lại là người hẹp hòi, nếu đắc tội với ả, sau này không biết sẽ tìm cách trả đũa thế nào.
Lăng Tinh chỉ cảm thấy tay chân lạnh toát.
Nơi này thật quá đáng sợ.
Chỉ là một chưởng quầy tiệm lương thôi, vậy mà cũng có thể đè ép người ta đến mức đó.
Lăng Tinh toàn thân rét run, đứng chết lặng. Cùng lúc đó, Từ Hữu Phương cũng vì Thẩm Lai bị chửi mắng mà nổi lên tranh cãi với Phương Tú Hà.
Là một người mẹ, Từ Hữu Phương sao có thể chịu đựng được khi nhi tử mình bị người khác nhục mạ một cách tùy tiện, ngay trước mặt bà?
Phương Tú Hà không ngờ người nhà họ Thẩm lại dám cãi lại mình, miệng mắng càng thêm độc địa, lời lẽ bẩn thỉu thô tục, chửi cả nhà họ Thẩm không chừa ai.
Ngay cả Lăng Tinh và Thẩm Hoàn đã mất, bà ta cũng không buông tha.
“Đáng đời đại nhi tử của nhà mấy người chết rồi! Nó chết sớm là báo ứng, ông trời còn chẳng thèm để nó sống! Đồ tiện nghi như nó, chết sớm lại càng tốt! Còn cái thằng ca nhi mới cưới về để xung hỉ kia cũng là quỷ đoản mệnh, vào cửa đến nay đã nằm bẹp bao nhiêu ngày, e là chẳng sống được bao lâu nữa đâu!”
Từ Hữu Phương dù gì cũng là người đọc sách, nề nếp lễ nghĩa đã ăn sâu vào trong máu.
Những lời nhơ nhuốc độc ác kia, dù bảo bà thuật lại từng câu cũng cảm thấy ghê tởm, không thể mở miệng.
Khi nghe đến cả người đã khuất như Thẩm Hoàn cũng bị đem ra chửi rủa như vậy, bà hoàn toàn không thể nhẫn nhịn nổi nữa. Khí huyết dâng lên, mắt tối sầm, suýt chút nữa thì ngã gục.
Ngay lúc ấy, Thẩm Lai – vẫn luôn im lặng từ đầu đến giờ đột nhiên hét lớn:
“Ta muốn kiện quan!”